Chương 718: Đối tượng hoàn hảo để cày điểm (Thứ ba)
Băng hoa vỡ vụn, lộ ra Kiều Tang với gương mặt xám như tro tàn.
“Tìm Tìm!” Tiểu Tầm Bảo đột nhiên bổ nhào vào lòng ngực ngự thú sư của mình, khóc lóc thảm thiết. Nó lo lắng chết đi được!
Kiều Tang khó khăn cử động tay, yếu ớt nói: “Lộ Bảo... Ta cần Lộ Bảo...”
Cơ thể dường như vẫn còn nguyên vẹn, nhưng lạnh đến không chịu nổi, đầu óc còn hơi “ong ong” vang. Giờ phút này, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu nàng: May mà gần đây đều có Rèn Thể Trùng đến rèn luyện...
Trong khoảnh khắc ý niệm lóe lên, Kiều Tang tối sầm mắt lại.
Chờ khi ánh sáng trở lại, nàng nhìn thấy Lộ Bảo. Ngay sau đó, nàng thấy ánh sáng xanh lam trên người Lộ Bảo sáng lên, chiếu rọi về phía mình.
A, thật thoải mái... Kiều Tang chỉ cảm thấy thật ấm áp, thật dễ chịu, như đang đắm mình dưới ánh mặt trời. Cơ thể ấm lại, đầu cũng không còn đau.
“Cự cự!”
Đúng lúc Kiều Tang đang được ánh sáng Chữa Lành trị liệu, hai con Cự Nham Ni Tạp đồng thời nâng cao chi trước đầy sức mạnh, giẫm mạnh xuống đất.
“Oanh!” Mặt đất chấn động.
Trong khoảnh khắc giẫm mạnh xuống, hai luồng năng lượng khổng lồ bỗng chốc lấy hai con Cự Nham Ni Tạp làm trung tâm, đột ngột bùng nổ.
Cùng lúc đó, Kiều Tang mở to mắt, nhanh chóng ra lệnh: “Không gian di động!”
“Tìm Tìm ~” Tiểu Tầm Bảo kêu một tiếng, đôi mắt nổi lên ánh sáng xanh lam.
Giây tiếp theo, Kiều Tang cùng Tiểu Tầm Bảo và Lộ Bảo biến mất tại chỗ.
Ngay sau đó, mặt đất nơi Kiều Tang đứng ban đầu hóa thành những mảnh vỡ, lún sâu xuống.
“Cự cự...”
Đợi khi cảnh tượng trở lại yên tĩnh, nhìn mặt đất không một bóng người, hai con Cự Nham Ni Tạp nhìn nhau.
...
Bên kia.
Char đang xem màn hình đột nhiên dừng lại.
“Sao vậy?” Carol hỏi.
Char sắc mặt khó coi nói: “Kiều Tang biến mất rồi.”
Carol: “!!!”
Carol mặt hoảng sợ, dùng tay che miệng lại, không để mình thét chói tai.
Char nhìn thấy biểu cảm của Carol, hiểu nàng muốn hỏi gì, bổ sung: “Chắc là Quỷ Hoàn Vương dùng không gian di động, di chuyển vị trí, cho nên nàng biến mất ở vị trí cũ.”
Carol đầy mặt vô ngữ buông tay: “Tôi hy vọng sau này anh nói chuyện có thể trực tiếp biểu đạt rõ ràng một lần.”
Char nhún nhún vai: “Tôi biết rồi.” Nói xong, hắn nhìn màn hình trong tay, biểu cảm trở nên nghiêm túc: “Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, không biết vì lý do gì mà Sủng Thú cấp Tương ở gần đây càng tụ tập càng nhiều. Ban đầu Kiều Tang ở đây nên tôi không sợ, nhưng giờ nàng ấy đã di chuyển đến một nơi rất xa rồi.”
“Nhiều Sủng Thú cấp Tương như vậy chúng ta không đối phó nổi đâu.”
“Vậy mau đi thôi.” Carol gấp giọng nói.
“Khoan đã, tôi xem vị trí hiện tại của Kiều Tang.” Char nhìn chằm chằm màn hình thao tác một chút, chợt biểu cảm hắn đại biến, nuốt nước miếng, nói: “Kiều Tang hình như đang ở vị trí không xa trung tâm dãy núi Ba Ngăn...”
Carol sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch: “Chúng ta còn đi tìm nàng ấy không?”
Char trầm ngâm một lát, cắn răng: “Vẫn là đi tìm đi.” Quỷ Hoàn Vương của Kiều Tang có không gian di động, chỉ cần hội hợp thuận lợi, bọn họ chắc chắn có thể thoát ra ngoài. Hơn nữa, Kiều Tang vẫn là tân sinh, mới nhập học, lại có thiên phú phi thường như vậy, nếu vì cùng hắn tổ đội đi thám hiểm dã ngoại mà xảy ra chuyện, hắn không gánh nổi trách nhiệm này.
Carol hít sâu một hơi, nói: “Được, vậy cùng đi!” Nói rồi, nàng đột nhiên im lặng, chần chừ nói: “Anh có nghe thấy tiếng gì không?”
“Có...” Char cau mày, nhìn xuống mặt đất.
Giây tiếp theo, mặt đất chấn động.
Trong khoảnh khắc, một thân ảnh khổng lồ vô cùng từ dưới lòng đất nhảy ra.
Char nhìn Sủng Thú trước mắt, trầm giọng nói: “Cự Nham Ni Tạp, loại Sủng Thú này đôi khi hoạt động dưới lòng đất, khó trách máy dò xét không hiển thị. Cô cẩn thận một chút, loại Sủng Thú này...”
Đang nói, mặt đất lại lần nữa chấn động.
“Cự cự!” Ngay sau đó, lại một con Cự Nham Ni Tạp từ dưới lòng đất nhảy ra.
Carol và Char trong lòng rùng mình, không nói hai lời, đồng thời hai tay kết ấn.
Kiều Tang, xin lỗi, xem ra chỉ có thể muộn một chút mới đi tìm cô... Char nhìn hai con Cự Nham Ni Tạp trước mặt, biểu cảm ngưng trọng.
...
Kiều Tang liếc nhìn hoàn cảnh xung quanh, tiếng lòng căng thẳng thoáng thả lỏng, theo bản năng thở ra một hơi trọc khí.
Nàng quay đầu định nói chuyện với Lộ Bảo, nhưng khi xoay đầu lại, nàng nhìn thấy khuôn mặt to lớn của Tiểu Tầm Bảo.
“Tìm Tìm ~”
“Tìm Tìm ~” Tiểu Tầm Bảo dùng sức cọ đầu ngự thú sư của mình. Vừa nãy nó lo lắng hỏng rồi!
Lo lắng ta ngươi phách ta... Kiều Tang mặt vô biểu cảm đẩy đầu Tiểu Tầm Bảo, nàng hiện tại không muốn nói chuyện với nó.
“Tìm Tìm...” Tiểu Tầm Bảo bị đẩy sang một bên, sững sờ một chút, lộ ra biểu cảm bị tổn thương.
Kiều Tang khóe miệng giật giật, nói: “Ta vừa mới ra khỏi băng, còn hơi khó chịu.”
“Tìm Tìm...” Tiểu Tầm Bảo tin là thật, biểu cảm bị tổn thương vừa thu lại, lộ ra biểu cảm “may mà ta vừa nãy phách nhanh”.
Kiều Tang: “...”
“Băng khắc...” Lúc này, Lộ Bảo cảm xúc hạ xuống kêu một tiếng.
Kiều Tang nhìn về phía Lộ Bảo, trái tim nàng nháy mắt mềm nhũn.
“Ta không sao, chủ yếu là vị trí ban đầu di chuyển đến không tốt, vừa vặn nằm trong phạm vi phong ấn băng hoa của ngươi.” Kiều Tang an ủi.
“Tìm Tìm?” Tiểu Tầm Bảo nghiêng nghiêng đầu. Sao lại có cảm giác đang nội hàm mình?
“Băng khắc...” Lộ Bảo cụp đuôi, cũng không vì những lời này mà tâm trạng tốt hơn.
Kiều Tang còn muốn nói gì, đột nhiên, nàng ý thức được xung quanh lại lần nữa trở nên yên tĩnh đáng sợ, ngay cả tiếng côn trùng kêu cơ bản nhất cũng không có. Nàng nhìn quanh bốn phía, bóng cây che phủ, luôn cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm nơi này.
Lại có Sủng Thú hoang dã... Ý thức được điểm này, Kiều Tang không dám trì hoãn một khắc nào, hai tay kết ấn, bắt đầu triệu hoán Nha Bảo và Cương Bảo.
Rất nhanh, Nha Bảo và Cương Bảo lần lượt xuất hiện trong tinh trận.
“Nha nha...” Nha Bảo nhắm mắt lại, nằm trên mặt đất, thỉnh thoảng nhếch miệng cười một chút, vừa nhìn đã biết là đang mơ đẹp.
“Cương vệ...” Cương Bảo dường như cảm nhận được hoàn cảnh khác biệt, nó mở mắt, thấy hoàn cảnh lạ lẫm sau đó nhanh chóng tỉnh táo, đi đến bên cạnh ngự thú sư của mình đứng yên.
Ngươi nhìn xem người ta... Kiều Tang hơi có chút hận sắt không thành thép nhìn về phía Nha Bảo đang ngủ say, nói: “Tiểu Tầm Bảo, liếm lưỡi.”
“Tìm Tìm ~” Tiểu Tầm Bảo bay tới bên cạnh Nha Bảo, vươn đầu lưỡi, hung hăng liếm một ngụm lên mặt nó.
“Nha nha...” Nha Bảo biểu cảm giãy giụa một chút, dường như rơi vào ác mộng, ngay sau đó nó trở mình, biểu cảm giãn ra, tiếp tục an ổn ngủ.
“Tìm Tìm...” Tiểu Tầm Bảo thấy thế, không khỏi lộ ra biểu cảm bội phục.
Kiều Tang: “...”
Đúng lúc này, Cương Bảo bên cạnh như cảm ứng được điều gì, thân thể run lên, mười mấy sợi lông chim tức khắc tản ra ánh sáng tím đánh tới hướng thân cây cách đó không xa.
“Phanh phanh phanh!” Mưa tím bắn ra, khiến thân cây bị bắn đến ngàn xuyên trăm lỗ, cùng với lá cây rung động dữ dội.
Mơ hồ, Kiều Tang nhìn thấy những sợi tơ trắng treo lơ lửng trước mặt.
Kiều Tang sững sờ một chút, chuẩn bị nhìn kỹ lại thì một con Sủng Thú loại nhện có hình thể khoảng 30 cm, phần đầu và bụng màu hồng phấn, trên đầu mọc một cái sừng, từ hướng thân cây bò ra.
Ngay sau đó, hai con, ba con... mười con... Chỉ thấy vô số Sủng Thú loại nhện từ bốn phương tám hướng bò ra! Chúng không bò xuống đất, mà như đang đi trên không trung, từng bước một tụ tập lại giữa không trung!
Kiều Tang hít sâu một hơi, cố gắng ổn định tâm thái. Nàng ngưng thần nhìn lại, phát hiện giữa các thân cây nối liền từng sợi tơ trắng. Mà những sợi tơ này đan xen ngang dọc, tạo thành một tấm lưới dày đặc, gần như trải rộng toàn bộ không trung!
“Tìm Tìm!” Tiểu Tầm Bảo nhìn thấy nhiều Sủng Thú hệ trùng như vậy, giật mình, theo bản năng đôi mắt liền nổi lên ánh sáng xanh lam, muốn thi triển không gian di động.
“Đừng đi!” Kiều Tang nghiêm túc nói: “Chúng ta phải ở lại đối chiến.”
Sủng Thú cấp thấp, Nhẫn Săn Nhện, lại còn nhiều như vậy, quả thực chính là đối tượng hoàn hảo để cày điểm!
Đề xuất Ngược Tâm: Yêu Hận Khắc Sâu Tận Xương Tủy
[Luyện Khí]
Tiểu tầm bảo ơi chủ quan quá rồi :)))
[Nguyên Anh]
Tác xin nghỉ nên nay không có chương đâu, mọi người có thể qua web soluoc.com để chơi thử game "Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm" bằng cách hóa thân thành nhân vật chính nhé.
[Luyện Khí]
Trả lờicảm ơn editer ạ
[Luyện Khí]
Lộ Bảo tình cảm ghê. :">
[Trúc Cơ]
Ha Ha Ha lớp băng mỏng quá mà 🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
🤣🤣cười chết bé hai
[Luyện Khí]
là những ngày tích chương
[Luyện Khí]
ủa là Tiểu Tầm Bảo hay KT thắng vậy ta. :))))
[Luyện Khí]
Haha, cười chết Tiểu Tầm Bảo, lớp băng mỏng quá mà 😂
[Luyện Khí]
có chương mớiiii :)))
[Trúc Cơ]
Đợi tiếp, tác giả nhác nhở