Chương 717: Tâm Cuối Cùng Đã Chết (Canh thứ hai)
"Không hoảng hốt, Tiểu Tầm Bảo có Không Gian Di Động..." Kiều Tang nhanh chóng ổn định tâm thái.
"Cự cự!"Nhưng đúng lúc này, con Cự Nham Ni Tạp thứ hai, với hình thể cường tráng hơn, lớn hơn con trước một chút, ngẩng đầu phát ra một tiếng gầm lớn. Mặt đất rung chuyển. Nền đất vốn đã gồ ghề lồi lõm trong chớp mắt lại nứt toác, từ đó những cây nham trùy cao ngất vọt lên. Chúng cao tới 5 mét, từng khối lớn đâm ra từ lòng đất, nhanh chóng bao trùm hơn nửa mặt đất và lao thẳng về phía vị trí của Tiểu Tầm Bảo.
"Băng khắc..."Lộ Bảo theo bản năng dùng móng vuốt bấu chặt mặt đất, trong đầu hiện lên vô vàn ý niệm hỗn loạn. Từ trước đến nay, nó luôn né tránh công kích bằng cách dung hợp với nước hoặc thi triển dòng nước phun ra. Nhưng hiện tại, Ngự Thú Sư của mình đang ở trên lưng nó, nếu thi triển hai chiêu này, Ngự Thú Sư chắc chắn sẽ bị thương.
"Băng khắc!"Nghĩ đến đây, biểu cảm của Lộ Bảo trở nên kiên nghị, cái đuôi thoáng chốc ngưng tụ dòng nước khổng lồ, ý đồ dùng công kích để thay thế phòng ngự.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, nó nhìn thấy Tiểu Tầm Bảo chắn trước mặt mình.
"Tìm tìm!"Tiểu Tầm Bảo dừng Niệm Lực, hai móng nâng lên, đồng thời ngưng tụ năng lượng màu trắng thuần hậu.
"Phanh phanh phanh!"Nó vung móng vuốt không ngừng đánh xuống. Chém bổ, chém ngang, chém dọc, chém xiên. Nhìn như lộn xộn, nhưng kỳ thực ẩn chứa huyền cơ, mỗi nhát chém đều có thể tinh chuẩn bổ đôi những nham trùy đang lao tới.
Sự chú ý của hai con Cự Nham Ni Tạp tức khắc hoàn toàn tập trung vào Tiểu Tầm Bảo.
"Băng khắc..."Lộ Bảo khựng lại, lặng lẽ tiêu tán dòng nước trên đuôi.
Đúng lúc này, một cơn lốc xoáy đường kính khoảng 3 mét, cao tới 6 mét bất ngờ xuất hiện phía sau. Cát sỏi cuồn cuộn, cuồng phong gào thét. Cơn lốc mạnh mẽ từ phía sau ập tới. Lộ Bảo dùng móng vuốt bấu chặt mặt đất, ổn định thân hình.
Nhưng đột nhiên, nó cảm thấy trên lưng nhẹ bẫng. Đồng thời, cơn lốc tan biến. Lộ Bảo sững sờ một chút, chợt cảm ứng được điều gì đó, ngẩng đầu lên. Nó chỉ thấy Ngự Thú Sư của mình đang bị một con sủng thú hình chim, thân hình khoảng 6 mét, màu sắc chủ yếu là lam đen, móng vuốt cực kỳ sắc bén, kẹp trong móng vuốt.
"Băng khắc!"Đồng tử Lộ Bảo co rút, căn bản không kịp nghĩ nhiều, lập tức toàn thân ngưng tụ dòng nước, ánh mắt khóa chặt con sủng thú hình chim lam đen, tựa như một cột nước bất ngờ vọt lên không trung.
"Cuồng cuồng."Con sủng thú hình chim lam đen khinh miệt cười, há miệng, trong miệng ấp ủ ra một luồng năng lượng dao động màu lam, bỗng nhiên hóa thành luồng sáng phun ra.
"Phanh!!!"Tốc độ của luồng sáng quá nhanh, trực tiếp đối chọi với "cột nước". Giữa tiếng nổ lớn, Lộ Bảo từ không trung rơi xuống.
Những nham trùy vẫn điên cuồng đâm ra từ mặt đất. Mắt thấy Lộ Bảo sắp rơi trúng nham trùy, Tiểu Tầm Bảo vừa "Phách Ngói" vừa khiến đôi mắt lóe lên lam quang. Lộ Bảo dừng lại, lơ lửng cách nham trùy 0.1 cm.
"Băng khắc..."Lộ Bảo khó khăn mở mắt. Trong tầm mắt mờ ảo, nó nhận ra hai con sủng thú đầu bị bao phủ bởi nham thạch màu nâu kia đều không nhìn về phía mình, dường như coi nó không tồn tại. Lộ Bảo chịu đựng đau nhức, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngự Thú Sư của mình đang bị kẹp trong móng vuốt.
Tất cả là do lỗi của mình...
"Băng khắc..."Đôi mắt Lộ Bảo trở nên thâm u, chợt viên đá quý giữa trán nó sáng lên, tản ra lam quang bao phủ lấy thân thể. Cùng lúc đó, phần đuôi nó chậm rãi nhỏ giọt bọt nước xuống những nham trùy bên dưới.
...
Trên trời cao, Kiều Tang mặt úp xuống, thu trọn cảnh tượng vừa rồi vào đáy mắt.
Lại là một con Tương Cấp Sủng Thú... Kiều Tang cảm thấy lòng nặng trĩu. Mặc dù nàng không thể nhìn rõ vẻ ngoài của con sủng thú đang kẹp mình, nhưng chỉ riêng việc nó có thể dùng một kỹ năng trực tiếp đánh lui Lộ Bảo đang thi triển dòng nước phun ra, nàng đã hiểu cấp bậc của nó chắc chắn phải trên Cao Cấp.
Trên Cao Cấp, nhưng lại không một chiêu khiến Lộ Bảo mất đi ý thức, hẳn là Tương Cấp Sủng Thú... Vòng giữa này có phải là nơi Tương Cấp Sủng Thú tụ tập không... Hay là Tiểu Tầm Bảo vừa lúc Thuấn Di đến hang ổ của Tương Cấp Sủng Thú... Kiều Tang theo bản năng phân tích cục diện trước mắt.
Bản thân khi con Cự Nham Ni Tạp thứ hai xuất hiện, Tiểu Tầm Bảo vốn nên lập tức thi triển Không Gian Di Động, nhưng cơ hội đã bỏ lỡ. Nếu Không Gian Di Động diễn ra thuận lợi, với một mục tiêu đơn lẻ ở khoảng cách xa thì không thành vấn đề, nhưng hiện tại, nàng, Lộ Bảo, Tiểu Tầm Bảo đang ở ba vị trí khác nhau. Muốn đồng thời di chuyển đến một nơi khác e rằng không được...
"Băng khắc!"Ngay khi Kiều Tang đang suy tư, Lộ Bảo kêu lên một tiếng với âm lượng cao hơn. Âm thanh này đầy tinh thần, dường như không hề bị thương.
"Tìm tìm!"Tiểu Tầm Bảo lập tức tiếp lời, tỏ vẻ đã hiểu. Giây tiếp theo, nó biến mất tại chỗ. Không có Niệm Lực khống chế, Lộ Bảo rơi xuống. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc với nham trùy bên dưới, nó biến mất không dấu vết.
"Cự cự?"Hai con Cự Nham Ni Tạp nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác.
Trên trời cao, Tiểu Tầm Bảo xuất hiện phía sau con sủng thú hình chim lam đen.
"Cuồng cuồng."Con sủng thú hình chim lam đen chỉ cảm thấy sau lưng chợt lạnh, cảm nhận được nguy hiểm, muốn xoay người. Nhưng khi nó vỗ cánh, mấy đạo hắc ảnh tựa như lụa đen từ phía sau ập tới, trói chặt cánh và móng vuốt của nó. Ngay sau đó, hắc ảnh trói chặt móng vuốt bỗng nhiên siết lại.
"Cuồng cuồng!"Móng vuốt của con sủng thú hình chim lam đen đau nhói, theo bản năng buông ra.
A, đây đại khái chính là cảm giác nhảy bungee... Kiều Tang đang bị đóng băng từ trên cao rơi xuống. Một đạo hắc ảnh bỗng nhiên phân tách, nhanh chóng lao xuống, trói chặt Kiều Tang. Rồi sau đó thu lại, Kiều Tang chỉ cảm thấy bên tai "vèo" một tiếng, liền đã ở bên cạnh Tiểu Tầm Bảo.
"Tìm tìm..."Tiểu Tầm Bảo nhìn thấy Ngự Thú Sư của mình vẫn nguyên vẹn trong khối băng, nhẹ nhõm thở phào.
Ha hả, ngươi không thể trực tiếp dùng Không Gian Di Động đưa ta đến bên cạnh ngươi sao... Kiều Tang nội tâm chết lặng nghĩ.
Lúc này, những nham thạch dày đặc như bị thao túng, bất chấp trọng lực, lao lên trời cao.
"Tìm tìm!"Tiểu Tầm Bảo phản ứng nhanh chóng, kéo mạnh hắc ảnh đang trói con sủng thú hình chim lam đen về phía sau. Con sủng thú hình chim lam đen liền chắn trước mặt Tiểu Tầm Bảo và Kiều Tang.
"Phanh phanh phanh!"Vô số nham thạch đập trúng thân thể con sủng thú hình chim lam đen.
"Cuồng cuồng!"Con sủng thú hình chim lam đen giãy giụa, không ngừng kêu thảm thiết. Nhưng dù nó giãy giụa thế nào, hắc ảnh trói trên người vẫn vô cùng vững chắc.
Đợi đến khi nham thạch ngừng công kích, đầu con sủng thú hình chim lam đen rũ xuống, rồi từ từ nhắm mắt lại. Tiểu Tầm Bảo thấy vậy, buông hắc ảnh ra. Con sủng thú hình chim lam đen rơi xuống.
Nhưng khi rơi xuống hơn mười mét, thân thể nó lắc lư một chút, mở mắt ra, khó khăn vỗ cánh ổn định thân hình. Đột nhiên, một cột nước từ phía dưới vụt lên, hung hăng va chạm vào người nó.
"Cuồng cuồng!"Con sủng thú hình chim lam đen cuối cùng cũng nhắm mắt lại, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Lộ Bảo ngầu thật! Cứ tưởng nó biết "bổ đao" chứ! Vượt cấp đánh bại Tương Cấp Sủng Thú, số điểm này chắc chắn sẽ tăng rất nhiều... Kiều Tang trong lòng vui vẻ.
"Tìm tìm!"Tiểu Tầm Bảo đúng lúc này vang lên. Kiều Tang một lần nữa tập trung sự chú ý vào Tiểu Tầm Bảo. Sau đó nàng nhìn thấy móng vuốt đang ngưng tụ bạch quang.
Tựa hồ là sợ lại bị quấy rầy. Lần này động tác "Phách Ngói" của Tiểu Tầm Bảo lại nhanh và tàn nhẫn hơn.
Kiều Tang chỉ nghe "Răng rắc" một tiếng.
Tâm cuối cùng đã chết.
Đề xuất Hiện Đại: Nữ Chủ Bức Bách Dâng Lễ, Ta Đáp Lại Bằng Sự Phá Sản Của Cơ Nghiệp
[Luyện Khí]
Tiểu tầm bảo ơi chủ quan quá rồi :)))
[Nguyên Anh]
Tác xin nghỉ nên nay không có chương đâu, mọi người có thể qua web soluoc.com để chơi thử game "Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm" bằng cách hóa thân thành nhân vật chính nhé.
[Luyện Khí]
Trả lờicảm ơn editer ạ
[Luyện Khí]
Lộ Bảo tình cảm ghê. :">
[Trúc Cơ]
Ha Ha Ha lớp băng mỏng quá mà 🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
🤣🤣cười chết bé hai
[Luyện Khí]
là những ngày tích chương
[Luyện Khí]
ủa là Tiểu Tầm Bảo hay KT thắng vậy ta. :))))
[Luyện Khí]
Haha, cười chết Tiểu Tầm Bảo, lớp băng mỏng quá mà 😂
[Luyện Khí]
có chương mớiiii :)))
[Trúc Cơ]
Đợi tiếp, tác giả nhác nhở