Trực thăng bay về hướng Nam Dương.
Lục Cảnh Nguyên ôm chặt lấy cổ Lục Tây Kiêu không buông tay, một vẻ bất chấp tất cả. Lục Tây Kiêu dỗ dành hồi lâu, Lục Cảnh Nguyên mới chịu nhượng bộ buông cổ anh ra, nhưng giây tiếp theo lại túm chặt lấy áo trước ngực anh, cũng túm rất chặt, để lại những dấu tay đen sì trên áo Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu lấy khăn giấy ướt lau rửa khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu cho Lục Cảnh Nguyên, vết bẩn đóng thành từng lớp. Trong gần hai tháng qua cậu không hề tắm rửa một lần nào, không phải không tìm được nước để rửa mặt, mà là không dám rửa, rửa sạch rồi sẽ càng dễ bị kẻ xấu để mắt tới.
Trên mặt Lục Cảnh Nguyên có vết trầy xước, Lục Tây Kiêu cẩn thận tỉ mỉ, tốn bao công sức mới lau sạch được cho cậu. Thịt trên mặt cậu đã gầy biến mất cả rồi, sau khi sạch sẽ trông càng gầy càng nhỏ hơn, khiến Lục Tây Kiêu xót xa vô cùng, nén nước mắt tiếp tục lau tay cho cậu.
Một bàn tay của Lục Cảnh Nguyên vẫn nắm chặt con dao găm gỉ sét kia, nắm chắc như nắm...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Góc Khuất Thái Dương Chẳng Thể Soi Tới
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay