Keith: "Em chắc chắn muốn lấy chiếc xe này đua với tôi?"
Ôn Lê: "Bớt nói nhảm."
Keith cố gắng nhịn cười, sợ cười quá đáng chọc giận Ôn Lê, đổi ý thì không còn gì để chơi.
Keith trực tiếp thả lời: "Đều nghe cho kỹ, phàm là đặt cược vị tiểu thư xinh đẹp này thắng, tỷ lệ cược một ăn hai mươi."
"Lịch sự chút đi Keith, tôi cảm thấy có thể tỷ lệ cược một ăn hai trăm."
Đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu càng không nhịn được cười.
Ôn Lê: "Một trăm triệu, tôi đặt mình thắng."
Keith mỉm cười gật đầu, không đợi được nói: "Được. Chúng ta bắt đầu đi." Gã lịch sự làm động tác mời với Ôn Lê.
Ôn Lê hảo tâm nhắc nhở Lục Tây Kiêu: "Đặt nhiều chút."
Lục Tây Kiêu không đáp lời, nhìn cô, muốn nói lại thôi, cũng không phải lo lắng sẽ thua, mà là lo lắng cho sự an toàn của cô.
Hắn cũng không phải quân tử gì, nói hắn là gian thương còn là đề cao, cho nên cho dù Ôn Lê thua, hắn cũng sẽ không thực hiện những tiền đặt cược kia.
Ngược lại sợ cô giữa đường xảy ra sự cố gì.
Đang nghĩ ngợi, liền thấy Ôn Lê đi được mấy bước bỗng nhiên dừng chân, sau đó xoay người nhìn hắn, hỏi: "Ngồi ghế phụ không?"
Hắn trả lời rất nhanh.
"Được thôi." Nhấc chân đi về phía cô.
Lục Kỳ hoàn toàn ngồi không yên nữa: "Không được, Ngũ gia cái này quá nguy hiểm, ngài không thể lấy an toàn của mình ra đùa giỡn được."
Khoan nói đến chuyện cậu ta không tin tưởng kỹ thuật của Ôn Lê, lát nữa Ôn Lê lái cuống lên lật xe thì làm sao? Cho dù tố chất tâm lý cô tốt, nhưng nhỡ đâu Keith giở trò thì sao? Dưới tốc độ này, hơi có chút va chạm hậu quả đều không dám tưởng tượng, tùy tiện ngã một cái là tan xương nát thịt.
Lục Kỳ hận không thể quỳ xuống cho hai người.
Hoàn toàn không ngăn được, Lục Kỳ gấp đến độ xoay quanh tại chỗ: "Cô ta rốt cuộc cho Ngũ gia uống bùa mê thuốc lú gì vậy! Mạng cũng không cần nữa!"
Ôn Lê vừa đi, đám bạn bè của Keith cuối cùng không nhịn được, cười phá lên, từng người cười đến ngả nghiêng ngả ngửa.
Lục Kỳ vừa tức vừa gấp, vội vàng gọi video cho Lục Cảnh Nguyên, cố gắng để Lục Cảnh Nguyên đến đánh thức Lục Tây Kiêu đang mụ mị đầu óc.
Trên trường đua,
Một chiếc Lamborghini SCV12 màu xanh lá và một chiếc Maybach màu đen hoàn toàn không nên xuất hiện trên đường đua dừng song song.
Mọi người trên khán đài khi biết tỷ lệ cược của Lamborghini và Maybach là một ăn hai mươi, đều không rảnh cười, chạy đi đặt cược Lamborghini.
"Cô ta lấy chiếc Maybach lên đường đua cũng thôi đi, thế mà còn muốn đua xe với Keith, phụ nữ châu Á đều không có não sao?"
"Hả? Nữ? Sẽ không phải bị Keith ép buộc chứ? Trông thế nào? Trông được thì tôi đi giải cứu cô ấy ngay bây giờ."
"Thật sự không được tôi cho cô ấy mượn chiếc xe nhé, đừng lát nữa thua khóc quá đau lòng, vậy tôi sẽ không đành lòng đâu."
"Cả đời này chưa từng thấy ai tự rước lấy nhục như vậy, e là Keith chạy xong hai mươi vòng rồi, cô ta vẫn còn ở vòng đầu tiên."
Keith nói với Maybach: "Tiểu thiên thần, chỉ cần em nói cho tôi biết tên của em, tôi cho em chạy trước một vòng."
Ôn Lê khóe mắt cũng không cho gã: "Đổi là người khác, tôi sẽ nói cho hắn biết tên tôi là Bố, nhưng anh, tôi đến hời cũng không muốn chiếm."
Cô nói xong cũng mặc kệ biểu cảm của Keith, kéo cửa kính xe lên.
Keith cũng không vội tức giận: "Đợi chơi chán em rồi, tôi sẽ ném em đến vùng Tây Bắc cho đám rác rưởi kia chơi."
Gã nắm vô lăng, chìm đắm trong mộng đẹp.
Ôn Lê giọng điệu lười biếng: "Lục tiên sinh tin tưởng tôi sẽ thắng như vậy sao?"
Sự tin tưởng vô điều kiện này của hắn, vẫn khiến Ôn Lê khá bất ngờ.
Kết quả Lục Tây Kiêu không chắc chắn phang một câu: "Sẽ thắng sao?"
Ôn Lê nhìn hắn, giọng điệu lập tức thay đổi: "Vậy anh lên đây làm gì?"
Lục Tây Kiêu nói thật: "Nhìn từ xe cộ, chúng ta quả thực không có khả năng thắng, nhưng theo những gì tôi hiểu, Ôn tiểu thư là người lý trí, cho nên tôi vẫn ôm sự mong đợi, bây giờ nghe Ôn tiểu thư nói như vậy, xem ra xác suất thắng của chúng ta rất lớn."
Ôn Lê: "..."
Lục Tây Kiêu: "Ôn tiểu thư không cần áp lực, cho dù chúng ta thua cũng sẽ không có việc gì, cho nên an toàn là trên hết."
Vốn dĩ sự tin tưởng vô điều kiện của tên này còn khiến Ôn Lê thấy khá thuận mắt, kết quả nhanh như vậy đã lộ tẩy rồi.
Ôn Lê có chút khó chịu nói: "Lục tiên sinh không phải tin tôi, là tin vào cái sự tự tin của mình, cảm thấy tôi là đang cậy thế chứ gì?"
Lục Tây Kiêu không thể phản bác.
Hắn vốn dĩ là tin cô, cho đến khi cô dùng Maybach...
Lục Tây Kiêu: "Tổng cộng chạy mấy vòng ấy nhỉ?"
Giả ngu đánh trống lảng chuyển chủ đề, Ôn Lê muốn đá hắn xuống.
"Lục tiên sinh phải ngồi cho vững đấy, con người tôi cực đoan, sợ nhất là mất mặt, lát nữa nếu thua, quá mất mặt, tôi nghĩ quẩn, không chừng làm một cú xe hủy người vong."
Lục Tây Kiêu: "Tôi bây giờ xuống xe còn kịp không?"
Hắn ngoài miệng nói vậy, người lại ngồi không động đậy.
"Anh còn nửa phút để để lại di chúc cho Cảnh Nguyên."
Lục Tây Kiêu: "..."
Người trên khán đài đều vây quanh ở hàng đầu tiên, màn hình điện tử lớn phát sóng trực tiếp giải đấu trên sân, một trận đấu không chút hồi hộp mở màn.
Làm nóng kết thúc.
Theo tiếng còi của trọng tài vang lên, hai chiếc xe gần như khởi động cùng một lúc, Lamborghini như mũi tên rời cung lao ra ngoài.
Lamborghini khởi động nhanh hơn một chút, chỉ trong hai giây, liền lấy ưu thế tuyệt đối kéo giãn khoảng cách rõ rệt với Maybach.
Đường đua không phải loại chính quy thường thấy, để kích thích, hùa theo khẩu vị của những người này, đường đua là hình số 8 đầy rẫy nguy hiểm.
Tổng cộng hai mươi vòng, toàn trình 100 km.
"Cái này hoàn toàn không cần thiết phải so, Keith đây là cố ý tặng tiền cho chúng ta a, ai mà đặt Maybach thắng chứ."
"Maybach và Lamborghini, cô ta cũng thật dám cá."
"Từ từ, tốc độ chiếc Maybach này dường như cũng được đấy chứ."
"Tên Keith kia nhường rồi à?"
"Thế mà có thể đuổi sát như vậy, Maybach tốc độ nhanh vậy sao? Đã độ qua rồi à? Độ kiểu gì vậy?"
"Độ thế nào cũng có thể nhanh hơn xe thể thao?"
Keith không định thương hoa tiếc ngọc, nếu trong xe chỉ có một mình Ôn Lê, gã ngược lại không ngại giữ chút thể diện cho Ôn Lê, nhưng Lục Tây Kiêu cũng ở trên xe, gã chính là muốn hoàn toàn nghiền ép, khiến Lục Tây Kiêu khó xử.
Cho nên gã một đường đạp mạnh chân ga.
Lamborghini nhanh chóng qua khúc cua đầu tiên.
Maybach ngay sau đó qua cua, cùng lúc đó trên khán đài vang lên vài tiếng kinh hô khe khẽ, chỉ thấy trên sân thi đấu xảy ra một màn nguy hiểm lại kích thích.
"Chiếc Maybach này không muốn sống nữa sao? Qua cua thế mà không giảm tốc còn tăng tốc, có cần liều mạng vậy không."
"Cái này cũng quá nguy hiểm rồi, xe suýt chút nữa văng ra ngoài!"
Maybach qua cua không những không giảm tốc ngược lại còn tăng tốc.
Lục Tây Kiêu ở ghế phụ suýt chút nữa bị văng lên cửa kính xe.
Thoáng cái qua một vòng, hai vòng, ba vòng.
Liên tiếp sáu khúc cua.
Maybach mỗi lần qua cua đều có thể gây ra động tĩnh, dựa vào việc tăng tốc ở khúc cua, từng lần một thu hẹp khoảng cách với biên độ nhỏ, khoảng cách hai chiếc xe đang rút ngắn với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Hai chiếc xe càng ngày càng gần rồi, chuyện này cũng quá không thể tin nổi."
"Tốc độ xe như vậy qua cua, đổi thành tay đua không chuyên nghiệp, sớm đã lật xe rồi nhỉ?"
"Không, tay đua chuyên nghiệp cũng không dám lái như vậy!"
"Theo xu thế này, sẽ không phải muốn vượt mặt chứ?"
"Mày điên rồi sao? Đó chỉ là một chiếc Maybach!"
Lúc này bầu không khí trên khán đài đã thay đổi, vốn tưởng Ôn Lê là bình hoa, không ngờ lại là giả heo ăn thịt hổ.
Mọi người không ngờ có thể bị vả mặt, hơn nữa còn vả nhanh như vậy.
Một trận đấu vốn dĩ nhạt nhẽo vô vị, nghiền ép đơn phương, ngồi đợi thắng tiền, hiện tại từng người đều nghiêm túc thêm vài phần.
Keith đang chìm đắm trong tốc độ và sự kích tình còn chưa biết tình hình phía sau, tưởng mình đã sớm bỏ xa Maybach mấy vòng.
Gã đã nóng lòng muốn nhìn Tân Châu trưởng quỳ xuống dập đầu với gã trước mặt tất cả mọi người rồi.
"Chó da vàng đúng là ngu xuẩn, thế mà tin cô ta một chiếc Maybach có thể thắng xe thể thao, đợi quỳ xuống dập đầu cho tao..."
Bên cạnh có thứ gì đó vút qua, cắt ngang ảo tưởng của Keith.
Vòng thứ mười, cũng chính là khúc cua thứ hai mươi, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Maybach thành công vượt mặt Lamborghini.
Keith ngẩn người.
Trên khán đài ồ lên một mảnh.
Nhao nhao vươn cổ không dám tin nhìn màn hình trên sân.
"Vượt rồi? Tôi không nhìn nhầm chứ, chuyện này sao có thể."
"Thế mà vượt thật rồi, quả thực không thể tưởng tượng nổi!"
"Gặp quỷ rồi, Keith đang làm cái gì vậy? Thế mà để một chiếc Maybach vượt qua, tên này, đắc ý quên hình rồi sao?"
"Chắc chỉ là nhất thời thôi, đó chính là Lamborghini, Keith chắc chắn là khinh địch rồi, nhìn đi, lập tức có thể đuổi lại."
Lục Kỳ không gọi được video cho Lục Cảnh Nguyên đang chắp tay trước ngực xin Phật tổ phù hộ, cậu ta nhắm mắt, cũng không biết là để thành tâm chút, hay là không dám nhìn trường đua.
Vượt rồi?
Cái gì vượt rồi?
Maybach vượt rồi?
Lục Kỳ mở bừng mắt.
Rõ ràng thấy Maybach chạy trước đầu Lamborghini.
"Cái này... chắc chắn là vượt rồi? Chứ không phải là bị bỏ xa mấy vòng?"
Keith bị vượt xác định mình không nhìn nhầm, gã ngẩn ngơ hồi thần, căn bản không dám tin: "Chuyện này sao có thể!"
Đề xuất Trọng Sinh: Kẻ Thí Mạng Bị So Sánh? Sau Khi Ta Tử Độ, Cả Tông Môn Đều Hối Hận
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay