Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 60: Đua xe, thua thì quỳ xuống dập đầu nhận sai; Nữ tay đua thiên tài Zero

Trải qua chuyện ở sòng bạc, Lục Kỳ vừa vào đến thành phố đua xe này, cảm nhận được bầu không khí ở đây trong lòng liền có một loại dự cảm không lành.

Cậu ta nhịn không được nhìn Ôn Lê, thầm nghĩ: Đừng có quậy nha!

Keith theo hướng tay thuộc hạ chỉ nhìn thấy Ôn Lê và Lục Tây Kiêu trên khán đài, gã chậm rãi nhả ra một làn khói, sau đó nhếch khóe miệng: "Thế mà lại chủ động dâng tới cửa."

Thành phố đua xe này, chính là do Keith xây dựng.

Lục Kỳ phát hiện ra Keith đang đi tới đầu tiên.

"Ngũ gia." Cậu ta nhắc nhở Lục Tây Kiêu.

"Thiên thần xinh đẹp, thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như vậy, tôi nghĩ đây nhất định là sự sắp đặt của định mệnh."

Keith dẫn người nghênh ngang đi tới, không hề kiêng nể thân phận người phụ nữ của Tân Châu trưởng của Ôn Lê, ngôn ngữ cợt nhả.

Ôn Lê đương nhiên biết thành phố đua xe này là của Keith, nhưng chuyện này không quan trọng, ngược lại còn là một chất trợ hứng khá tốt.

Dù sao Lục Châu trưởng đã nói rồi, cô có thể tùy ý gây chuyện ở đây.

Thấy Ôn Lê không để ý đến mình, Keith cũng không giận, chuyển sang nhìn về phía Lục Tây Kiêu, giống như mới phát hiện ra sự tồn tại của Lục Tây Kiêu vậy.

"Tối hôm đó tôi nghĩ chúng ta có hiểu lầm, tôi và vị tiểu thư xinh đẹp này có quen biết, tôi tên là Keith."

Trong tay gã kẹp một điếu xì gà, nhả khói, một tay đút túi quần, ngôn ngữ coi như lịch sự, nhưng cử chỉ lại hoàn toàn không phải như vậy, sự khinh miệt trong mắt cũng không thèm che giấu.

"Chào mừng đến với trường đua của tôi, thế nào, muốn đua với tôi một trận không?" Gã giả vờ không biết thân phận của Lục Tây Kiêu, và đưa ra lời khiêu khích với hắn.

Lục Kỳ: "Tiên sinh nhà chúng tôi không chơi đua xe."

Loại chuyện này, còn chưa cần Lục Tây Kiêu lãng phí nước bọt.

Keith cười cười: "Không đua xe đến đây làm gì? Không dám cầm vô lăng, ngồi ghế phụ cũng được, tay đua cậu tùy ý chọn, chỉ cần một trận xong có thể đảm bảo không khóc, tôi coi như cậu thắng."

Trong lời nói của Keith tràn đầy sự khinh thường và ngông cuồng.

Chưa đợi Lục Kỳ nói thêm gì.

Keith lại nói: "Không đua xe, chúng ta cá cược cũng được, so một trận? Thế nào? Cậu nếu thắng, cú đá kia xóa bỏ toàn bộ, cậu nếu thua, thì quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, ngoài ra, tôi còn muốn cô ấy." Ánh mắt gã theo đó chuyển sang Ôn Lê.

Thành phố đua xe này là của Keith, ngày thường gã làm độ kiếm lời từ đó, muốn ai thắng thì thắng, muốn chiếc xe nào thua thì thua.

Hôm nay chỉ cần Lục Tây Kiêu dám đồng ý, bất kể là đua xe hay cá cược xe, Lục Tây Kiêu ngay cả cơ hội thắng cũng sẽ không có.

Mà Lục Tây Kiêu chỉ cần dám lên xe, gã đảm bảo, ngày mai cả cái Châu S đều sẽ biết, vị Tân Châu trưởng nhiệm kỳ này chết vì tai nạn xe cộ.

Hắn nếu chỉ dám cá cược, thì gã cũng sẽ khiến hắn thua đến khuynh gia bại sản.

"Nếu đều không dám, vậy cái nơi này các người cũng không cần thiết phải ở lại nữa, bên cạnh có cái công viên giải trí, các người có thể đến đó."

Keith trào phúng nói, cố gắng kích thích lòng hiếu thắng của Lục Tây Kiêu.

"Được thôi, so một trận."

Một câu nói, tất cả mọi người đều nhìn về phía Ôn Lê.

Lục Tây Kiêu nhìn cô nói: "Kỹ thuật lái xe của tôi bình thường, không so được với những tay đua chuyên nghiệp kia, không quen thuộc bọn họ, cũng không có cách nào cá cược."

Hắn cũng không vội, kiên nhẫn nói với cô: "Quan trọng là nơi này là địa bàn của hắn, chúng ta sẽ không có cơ hội thắng."

Keith nghe không hiểu Lục Tây Kiêu đang nói gì, nhưng đoán cũng đoán được Lục Tây Kiêu là không dám.

Thế là gã tiếp tục dùng phép khích tướng: "Sao thế, cậu là đàn ông, gan còn không bằng một người phụ nữ sao?"

Lục Tây Kiêu nhìn về phía Keith, cuối cùng cũng chịu hạ mình đáp lời gã: "Là đàn ông, thì sẽ không lấy phụ nữ ra làm tiền đặt cược."

Hắn mặt không đổi sắc, không hề bị khích.

Keith cứ như nghe không hiểu tiếng người, thấy Lục Tây Kiêu không dễ dàng mắc bẫy, gã chuyển mục tiêu sang Ôn Lê, thuận tiện trào phúng Lục Tây Kiêu.

"Đôi mắt xinh đẹp thế này, mắt nhìn đàn ông lại dường như không được tốt lắm nhỉ, gan hắn còn không bằng em đâu. Tôi thấy em chi bằng đá hắn, đi theo tôi cho rồi."

Lục Tây Kiêu: "???"

Hắn không khỏi nhìn Ôn Lê.

Lục Kỳ: Tức chết mất! Thế mà dám nói Ngũ gia chúng ta không được!

Ôn Lê: "Theo anh? Mắt anh còn không bằng hắn."

Keith dầu mỡ nói: "Em xinh đẹp như vậy, mắt tôi sao có thể không được, em không cần khiêm tốn về nhan sắc của mình."

Ôn Lê: "Tôi nói không phải cái này."

Lục Tây Kiêu: "..."

Lục Kỳ càng tức hơn: Cô ta đây là được hời còn khoe mẽ!?

Keith: "Đó là...?"

Ôn Lê lười nói nhảm mấy cái này với gã, trực tiếp nói: "So một trận, nhưng tiền đặt cược vừa rồi của anh không công bằng, thêm một điều."

Keith cười nói: "Sao cũng được, chỉ cần là quý cô xinh đẹp em, đừng nói một điều, mười điều tôi cũng nguyện ý đồng ý."

Ôn Lê: "Anh nếu thua, để hắn đá anh thêm một cước nữa."

Sát thương không lớn, tính sỉ nhục lại cực cao.

Nhưng Keith không cần nghĩ đã đồng ý: "Được."

"Để bày tỏ thành ý của tôi, tôi cho phép em đặt cược vào hai chiếc xe, chỉ cần một trong hai chiếc thắng, quán quân chính là của em."

Hai chiếc? Cô cho dù có thể đặt mười chiếc hai mươi chiếc, cuối cùng người thắng cũng chỉ là chiếc xe mà Keith đặt cược.

Đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu sau lưng Keith nhịn không được cười trộm, thầm nghĩ đây là có mỗi cái mặt và dáng người thôi a, não một chút cũng không có.

Không ngờ Ôn Lê nói: "Tôi nói là đua xe."

Lục Tây Kiêu coi như biết cô đến đây làm gì rồi.

Không phải cá cược xe, là đua xe. Lại là coi thường cô rồi.

Keith trước là kinh ngạc một chút, sau đó khinh thường nhìn thoáng qua Lục Tây Kiêu, lắc đầu: "Hắn ngay cả cá cược xe còn không dám."

Ôn Lê: "Tôi đua."

Keith tưởng mình nghe nhầm: "Em?"

Lục Kỳ trợn mắt: Điên rồi sao.

Đây chính là đua xe, tốc độ nhanh đến mức gió cuốn lên cũng có thể thổi bay người ta, cô rốt cuộc có biết đây là khái niệm gì không?

Cậu ta nhịn không được ngăn cản nói: "Ôn tiểu thư, đừng xúc động, cô cho dù không nghĩ cho Ngũ gia cũng phải nghĩ cho bản thân chứ."

Ngại vì Lục Tây Kiêu cũng nằm trong tiền đặt cược, Ôn Lê liền lịch sự hỏi hắn một câu: "Lục tiên sinh có ý kiến gì không?"

Lục Tây Kiêu nhìn cô: "Không có, chỉ là..."

Ôn Lê: "Không tin tôi?"

Lục Tây Kiêu nhìn chăm chú vào mắt cô, trầm ngâm một lát: "Tin."

Ôn Lê đỡ tốn nước bọt vui vẻ nhếch khóe miệng.

Keith: "Em chắc chắn muốn đua với tôi?"

Ôn Lê: "Có vấn đề?"

"Đương nhiên không vấn đề." Keith suýt chút nữa cười ra tiếng.

Đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu sau lưng gã trực tiếp cười ồ lên.

"Cô ta tưởng cô ta là Zero sao? Đúng là không biết sống chết, kỹ thuật lái xe của Keith một chút cũng không kém tay đua chuyên nghiệp đâu."

"Zero là ai?"

"Nữ tay đua nổi tiếng nước M, một thiên tài xuất hiện ngang trời, hiện tại đã là sự tồn tại không ai có thể vượt qua trên đường đua nước M."

"Nữ tay đua?"

"Đúng vậy, nữ tay đua duy nhất dựa vào kỹ thuật lái xe khiến cả người trong ngành đều không còn gì để nói, quả thực ngầu bá cháy. Hơn nữa còn là một mỹ nữ, tuy mỗi lần thi đấu cô ấy đều đeo khẩu trang, nhưng nhìn từ đôi mắt lộ ra, sẽ không sai đâu."

Bọn họ hạ thấp giọng thảo luận.

Keith: "Có khí phách, tất cả xe trong trường đua em có thể tùy ý chọn, thi đấu kết thúc, bất kể thắng thua, xe tôi tặng em."

"Xe của anh tôi không tin được." Ôn Lê nói xong, bảo Lục Kỳ: "Làm phiền anh ra cửa lái chiếc xe của chúng ta vào đây."

Lục Kỳ xưa nay văn minh cũng nhịn không được muốn chửi thề rồi: "Ôn tiểu thư cô sẽ không định dùng mấy chiếc xe đó so với xe thể thao của bọn họ chứ?"

Lục Tây Kiêu: "Tôi có thể cho người đi mua một chiếc xe thể thao tới."

Ôn Lê: "Không cần phiền phức như vậy."

Lục Tây Kiêu nhìn cô, im lặng khoảng hai giây sau đó nói: "Lục Kỳ, đi lái xe."

"Ngũ gia..."

Lục Tây Kiêu đã lên tiếng, Lục Kỳ có không nguyện ý nữa cũng chỉ đành đi.

Khi Lục Kỳ lái một chiếc Maybach màu đen vào sân, không thể tránh khỏi bị đám người Keith cười nhạo vô tình.

Đề xuất Cổ Đại: Đem Của Cải Thượng Thừa Đi Lánh Nạn
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

2 giờ trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

12 giờ trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện