Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 479: Món quà tạ lỗi hào phóng của Lục Tây Kiêu

Ôn Lê bỗng nhiên giật dây cương, lại khiến con ngựa đang chạy chậm chậm lại, ba người trên lưng ngựa cũng ổn định hơn.

Lục Tây Kiêu: "Sao lại dừng lại rồi?"

Ôn Lê: "Kệ tôi."

Lục Tây Kiêu yếu ớt đáp: "Không quản nổi."

Sau lưng Ôn Lê nóng hổi.

Lồng ngực cứng ngắc của anh dán chặt vào lưng cô, qua lớp áo mỏng cô thậm chí có thể cảm nhận được đường nét cơ bắp của anh.

Vẻ mặt Ôn Lê không tự nhiên.

Cô bất động thanh sắc nghiêng người về phía trước.

Ngay khi tách ra, nhiệt độ sau lưng lập tức hạ xuống.

Ôn Lê đang lơ đãng thì nghe thấy giọng điệu trêu chọc của Lục Tây Kiêu phía sau hỏi: "Ôn lão sư học mã thuật với ai thế?"

Mặc dù người ở phía sau cô, nhưng giọng nói lại ở trên đỉnh đầu cô.

Không hơn không kém, Lục Tây Kiêu vừa vặn cao hơn cô một cái đầu, cằm thỉnh thoảng lại chạm vào đỉnh đầu hoặc tóc đuôi ngựa của cô.

Ôn Lê: "Tề Ngự dạy."

Lại là Tề Ngự.

"Anh ta dạy thế nào? Cũng cưỡi chung một con ngựa giống như em dạy anh và Cảnh Nguyên à?" Giọng anh không nghe ra vui buồn hỏi.

Ôn Lê: "Tôi không có ngốc như anh mà cần người dắt đi cưỡi."

Bị mắng ngốc, Lục Tây Kiêu không giận mà còn cười.

Ôn Lê nghe thấy, nhanh chóng quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt như nhìn kẻ đần, nói một câu: "Mắng anh ngốc mà còn cười."

Lục Tây Kiêu: "Sao em cứ khom lưng mãi thế?"

Ôn Lê thẳng thắn: "Để cách xa anh ra."

Lục Tây Kiêu cười khẽ hỏi nhỏ: "Ngượng à?"

Ôn Lê: "Sợ anh chiếm tiện nghi của tôi."

Lục Tây Kiêu: "Đêm đó em chiếm của anh bao nhiêu tiện nghi..."

Ôn Lê: "Im miệng."

Lục Tây Kiêu nhịn cười: "Cảnh Nguyên ngồi vững nhé."

Nhóc con nắm chặt dây cương: "Dạ."

Ôn Lê một tay ôm nhóc con: "Anh làm gì đấy?"

Lục Tây Kiêu kẹp chân vào bụng ngựa: "Gia —"

Ngựa lại chạy chậm.

Ôn Lê giật dây cương, trực tiếp khiến ngựa dừng lại.

Cô quay đầu chất vấn: "Anh rốt cuộc có biết cưỡi ngựa không đấy?"

Lục Tây Kiêu: "Biết."

Quả nhiên.

Cái lúc Lục Tây Kiêu lên ngựa là Ôn Lê đã nhận ra rồi.

"Cút xuống."

"Anh quên gần hết rồi, cần phải học lại."

"Xuống."

"Vậy anh không học nữa, em dẫn anh đi ôn lại kỷ niệm đi."

Ôn Lê: "Lục Cảnh Nguyên, ông nhỏ con nói dối lừa người kìa."

Nhóc con quay đầu nhìn ra sau, nhíu hai cái lông mày nhỏ vẻ mặt nghiêm túc và lo lắng nói với ông nhỏ: "Ông nhỏ không được nói dối lừa chị, phải nghe lời chị."

Lục Tây Kiêu: "Ông nhỏ nghe lời chị, ông nhỏ sẽ học hành tử tế."

Anh vừa nói vừa khẽ kẹp chân vào bụng ngựa.

Ngựa tiếp tục bước đi.

Lục Tây Kiêu không sợ chết nói với Ôn Lê đang lườm mình: "Nhìn phía trước đi."

Gan đúng là không phải to bình thường.

Ôn Lê lườm cái tên vô liêm sỉ, mặt dày mày dạn Lục Tây Kiêu một cái, quay đầu lại, giơ khuỷu tay ra sau thúc cho Lục Tây Kiêu một phát.

Lục Tây Kiêu đau đến mức rên lên một tiếng, nhưng trên mặt lại là nụ cười.

"Cảnh Nguyên, sau này con phải học hành tử tế với chị, nếu không cẩn thận là bị chị đập cho đấy."

Nhóc con lắc đầu nhỏ: "Chị không đập em đâu."

"Ông nhỏ còn bị chị đập kìa."

"Là tại ông nhỏ không nghe lời."

Nhóc con bênh vực Ôn Lê.

Cậu bé còn có chút lo lắng, chỉ sợ ông nhỏ không nghe lời lại làm chị giận, thế thì chị lại không để ý đến họ nữa.

Ôn Lê nựng cái má mềm mại của nhóc con.

Nhóc con quay đầu cười với Ôn Lê.

Quà tạ lỗi Lục Tây Kiêu chuẩn bị được vận chuyển suốt từ Nam Dương tới.

Từ vùng Hắc Sắc Tam Giác Tuyến trở về Kim Châu, lúc anh còn đang ở bệnh viện xử lý vết thương đã bảo Lục Kỳ bắt tay vào chuẩn bị rồi.

Xuất phát từ đêm qua, giờ thì tới nơi.

Từng chiếc xe bọc thép nối đuôi nhau thành một hàng dài, chậm rãi tiến vào phủ Châu trưởng, theo sau là hàng chục chiếc xe tải quân sự chở đầy vũ khí, giữa đoàn xe tải còn có tám chiếc xe tăng.

Nhìn không thấy điểm dừng.

Những chiếc xe bọc thép đi đầu đã lái tới cửa kho vũ khí, mà những chiếc xe tăng cuối cùng mới vừa vào cổng phủ.

Trên đầu còn có hàng chục chiếc trực thăng vũ trang hộ tống.

Thậm chí còn có hai chiếc máy bay ném bom.

Trận thế này, lúc nãy đi qua đường đã thu hút vô số người dừng lại xem, bàn tán xôn xao, còn có không ít người tò mò đi theo tới tận phủ Châu trưởng, ngoài đủ loại suy đoán ra còn bị tiềm lực tài chính của Châu trưởng nhà mình làm cho chấn động một phen.

Tấm bạt chống thấm màu xanh trên xe tải quân sự được lật mở, lộ ra thùng xe đầy ắp vũ khí, nhỏ thì có từng hòm đạn dược, lựu đạn, vừa thì có súng máy hạng nặng, lớn thì có từng khẩu pháo lớn.

Ngoài ra, áo chống đạn, mũ bảo hiểm chiến đấu, kính bảo hộ, miếng đệm khuỷu tay và đầu gối tác chiến cũng được chuẩn bị hàng ngàn bộ.

Cùng với đủ loại sản phẩm công nghệ cao tiên tiến có lợi cho tác chiến.

Giàu!

Quá giàu!

Giàu đến mức Ôn Lê cũng không nhịn được thốt lên một câu: "Nhiều thế này cơ à."

Lục Tây Kiêu: "Đây là gần ba phần tư kho dự trữ của anh, kho của anh thường không tích trữ quá nhiều, ngoài việc dự phòng cho nhu cầu đột xuất của mình ra thì là để đối phó với một số khách hàng cần gấp."

Ôn Lê nhìn anh hai cái: "Không hổ danh là trùm buôn vũ khí."

Lục Tây Kiêu: "Cảm ơn lời khen."

A Minh phụ trách kho vũ khí đứng một bên, vốn là người cuồng vũ khí nhưng lúc này đối mặt với đống vũ khí khổng lồ được tặng không này lại chẳng mấy mặn mà.

Người của Lục Tây Kiêu giúp một tay cùng chuyển vũ khí.

Ôn Lê nhìn những hòm súng ống đạn dược kia, nghĩ nghĩ vẫn nói: "Hay là tôi cứ trả anh ít tiền tượng trưng đi, lấy không thế này tôi thấy không yên tâm."

Lục Tây Kiêu cũng không từ chối: "Chuyển qua WeChat cho anh."

Ôn Lê: "..."

Lục Tây Kiêu: "Lê Lê?"

Ôn Lê lại giả câm giả điếc.

Lục Tây Kiêu: "Chẳng phải bảo trả anh ít tiền sao Lê Lê?"

"Lê Lê?!" Giọng của Giang Ứng Bạch đột nhiên vang lên, âm lượng cực lớn, anh ta trợn mắt, nhìn qua nhìn lại giữa Ôn Lê và Lục Tây Kiêu, sau đó chỉ vào Lục Tây Kiêu cảnh cáo: "Cái mồm anh cho sạch sẽ một chút, anh là cái thá gì mà dám gọi Lê Lê, đó là cái tên anh có thể gọi à? Không muốn giữ lưỡi nữa hả?"

Anh ta kéo Ôn Lê đang có vẻ mặt không tự nhiên sang một bên.

"Chị Lê? Chuyện gì thế này? Không phải vừa mới làm hòa sao đã gọi Lê Lê rồi? Chị không phải là chấp nhận hắn rồi đấy chứ?" Anh ta hạ thấp giọng hỏi: "Chị từ chối Tề Ngự không phải là vì hắn đấy chứ?"

Ôn Lê: "Cậu có bệnh à."

Giang Ứng Bạch: "Tôi không có bệnh, hắn mới có bệnh, chị Lê nếu chị mà chấp nhận hắn thì chị cũng có bệnh luôn. Chị Lê chị không phải là thấy tiền sáng mắt bị đống súng ống đạn dược này mua chuộc rồi đấy chứ? Không được!"

Giang Ứng Bạch kiên quyết không đồng ý.

Ôn Lê lười chẳng buồn để ý đến anh ta, nhấc chân định đi.

Giang Ứng Bạch đi theo Ôn Lê: "Chị Lê, chị đừng để ý đến hắn, chuyện hắn có nổ chị hay không là một chuyện, cái tên này nhân phẩm không ra gì, tuổi tác còn lớn hơn chị bao nhiêu nữa."

Cái người nhân phẩm không ra gì, tuổi tác còn lớn hơn bao nhiêu nào đó mặt mày xám xịt vặn lại một câu: "Nhân phẩm thì tôi tạm thời không bàn với cậu, cậu với Lâm đổng chênh lệch tuổi tác cũng chẳng ít đâu."

Giang Ứng Bạch: "Tôi nhổ vào, anh với chị Khê có cửa so à? Chị Khê dù tám mươi tuổi cũng đáng yêu hơn anh lúc hai mươi tuổi, chị Khê dù tám mươi tuổi tôi vẫn yêu chị ấy, anh tám mươi tuổi xem chị Lê có chê anh không."

Nhóc con trong lòng Lục Tây Kiêu đang ôm một khẩu súng lục Ôn Lê đưa cho để chơi.

Lục Tây Kiêu vô cảm nắm lấy hai bàn tay nhỏ đang ôm súng của nhóc con, lặng lẽ chĩa họng súng về phía Giang Ứng Bạch.

Súng này đương nhiên là không có đạn.

Nhưng Giang Ứng Bạch không biết, mà biết cũng chẳng sợ.

Đề xuất Cổ Đại: Ái Thục Nhân
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện