Ôn Lê xoa xoa cái đầu to xù lông của con sư tử.
Bảo nhóc con cũng xoa thử xem.
Nhóc con đang nhìn đến ngây người sực tỉnh lại, nhìn cái miệng thỉnh thoảng lại há to của sư tử, bàn tay nhỏ đang nắm chặt rụt lại.
Cậu bé hơi muốn từ chối, nhưng lại không muốn chị thấy mình nhát gan, cuối cùng lấy hết can đảm đưa bàn tay nhỏ ra, tay ngắn không với tới, Ôn Lê bế nhóc con về phía trước một chút mới xoa được.
Hắc Tướng Quân ghen tị rồi, tức giận dậm chân mấy cái.
Nhóc con khẽ xoa một cái rồi vội vàng rụt tay lại.
"Sợ không?" Ôn Lê xốc xốc nhóc con trong lòng.
Nhóc con không lên tiếng, chỉ cười ngượng ngùng.
Ôn Lê: "Đồ nhát gan."
Nhóc con mím môi nhỏ, nghĩ nghĩ, rồi thỏ thẻ một câu thiếu tự tin: "Em thích chó con hơn, sư tử to quá ạ."
Hắc Tướng Quân lập tức vui vẻ vẫy đuôi: "Gâu ~"
Ôn Lê: "Bé tí mà đã biết tìm lý do để giữ thể diện rồi." Liếc Lục Tây Kiêu một cái, "Y hệt ông nội con."
Lục Tây Kiêu nằm không cũng trúng đạn.
"Không thích sư tử thì dẫn con đi xem ngựa."
Ôn Lê bế nhóc con đi về phía chuồng ngựa không xa.
Trong chuồng ngựa nhốt sáu con ngựa thuần chủng thượng hạng.
Ngựa thuần chủng là giống ngựa đua chuyên nghiệp, từng được đấu giá với mức giá trên trời, là một trong những giống ngựa nổi tiếng nhất thế giới, là giống ngựa được lai tạo đặc biệt vì tốc độ thi đấu, cũng là một trong những giống ngựa được kiểm soát huyết thống nghiêm ngặt nhất, giá cả luôn ở mức cao ngất ngưởng, được những người yêu thích cưỡi ngựa và người hâm mộ ngựa vô cùng ưa chuộng.
Lục Tây Kiêu liếc mắt đã nhận ra đây là ngựa thuần chủng, giả vờ vô tình hỏi: "Mấy con này chắc không phải cũng là em tặng Tề Ngự đấy chứ?"
Ôn Lê: "Không phải."
Khóe môi Lục Tây Kiêu khẽ nhếch lên, trong lòng thấy dễ chịu hơn một chút.
Giây tiếp theo Ôn Lê bồi thêm một câu: "Tề Ngự tặng tôi đấy."
Nụ cười trên môi Lục Tây Kiêu lập tức đông cứng.
"Ồ..." Câu này không mặn không nhạt, vô vị.
Cô tặng anh ta, anh ta tặng cô, hai con sư tử, đáp lễ sáu con ngựa thuần chủng, hai người này không chỉ có qua có lại, mà tặng toàn là những sinh vật sống dễ nảy sinh tình cảm và gắn kết thế này.
Trong lòng Lục Tây Kiêu chua loét.
Thảm hơn nữa là anh còn từng nói với Ôn Lê mình không thích lắm những động vật nhiều lông, mà Ôn Lê lại thích động vật.
Tề Ngự cũng thích!
Hồi đó tại sao mình lại nói thế cơ chứ?!
Ván này thua thảm rồi.
Mặc dù đối với nhóc con thì con ngựa này cũng to lớn đến kinh người, nhưng từ những hiểu biết ít ỏi về hai loại động vật này qua sách tranh, nhóc con rõ ràng thích những chú ngựa tuấn tú hơn là mãnh thú sư tử.
Ôn Lê lấy bánh đậu từ chỗ nhân viên nuôi dưỡng dẫn nhóc con đi cho ngựa ăn.
Một người một chó ở phía sau ghen tị đến mức mặt mày biến dạng.
Ôn Lê chọn một con ngựa chuẩn bị dẫn nhóc con đi cưỡi một vòng.
Dắt ngựa ra khỏi chuồng, đóng yên ngựa, Ôn Lê bế nhóc con lên ngựa trước, mình mới lên ngựa ngồi phía sau nhóc con.
Người huấn luyện ngựa đi phía trước dắt ngựa đi.
Lần đầu tiên cưỡi ngựa, nhóc con vừa kinh ngạc vừa phấn khích, lúc đầu còn hơi căng thẳng, đi dạo một vòng xong chỉ còn lại niềm vui.
Hỏi han một chút, Lục Tây Kiêu thành công nhận lấy dây cương từ tay người huấn luyện ngựa, cuối cùng cũng khiến mình có chút cảm giác tham gia.
"Ông nhỏ ~" Nhóc con vui mừng khôn xiết, ngồi trên lưng ngựa lớn cậu bé đã cao gần bằng ông nhỏ rồi.
Lục Tây Kiêu: "Cảnh Nguyên thích cưỡi ngựa không?"
Nhóc con gật đầu lia lịa: "Dạ thích!" Cậu bé đầy mong đợi quay đầu hỏi Ôn Lê: "Chị dạy em được không ạ? Em sẽ cố gắng học."
Ôn Lê: "Học phí của chị đắt lắm đấy."
Câu này đương nhiên là nói cho người trả học phí nghe rồi.
Lục Tây Kiêu lập tức đáp lời: "Em đưa ra được cái giá nào thì anh cũng trả nổi. Nhưng mà dạy một người cũng là dạy, dạy hai người cũng là dạy, Ôn lão sư có phiền dạy thêm một người không?" Có mắt nhìn đã gọi luôn là lão sư rồi, thái độ vô cùng đúng mực, "Anh chắc chắn học nhanh hơn Cảnh Nguyên, ít nhất thì anh không cần Ôn lão sư phải bế lên ngựa."
Ôn Lê đột nhiên nghĩ ra: "Anh không biết cưỡi ngựa à?"
Cô nghi ngờ: "Chẳng phải những kỹ năng nhỏ như đấu kiếm, cưỡi ngựa, golf, rượu vang, waltz đều là thứ bắt buộc đối với thân phận của các anh sao? Có thể không dùng, nhưng không thể không biết."
"Cũng không hẳn là toàn diện thế đâu. Anh học nhanh lắm, lại còn rất tích cực nữa, bây giờ có thể lên lớp luôn." Lục Tây Kiêu có nghi vấn đánh lạc hướng: "Ôn lão sư nhận anh đi mà."
Ôn Lê: "Bây giờ?"
Cô đã đồng ý đâu?
Lục Tây Kiêu: "Ừm, bây giờ."
Người tích cực như anh nói là làm, để thể hiện với lão sư, anh đạp lên bàn đạp, đôi chân dài bước một cái, nhẹ nhàng nhảy lên lưng ngựa, ngồi vững vàng phía sau Ôn Lê, cánh tay dài vòng qua hai bên eo Ôn Lê phía trước, nắm lấy dây cương trong tay cô.
Một con ngựa thồ hai người lớn hoàn toàn không thành vấn đề. Lục Cảnh Nguyên bé tí tẹo ở phía trước nhất có thể bỏ qua không tính.
Ôn Lê lập tức quay đầu nhìn anh, chạm phải gương mặt đầy ý cười của anh.
Khoảng cách quá gần, Ôn Lê ngả đầu ra sau một chút.
Nhìn anh hỏi mình: "Anh lên ngựa thế này cũng được chứ Ôn lão sư? Có phải có chút thiên phú không? Nền tảng có đạt chuẩn không?"
Ôn Lê: "Ai cho anh lên đây, xuống đi."
Lục Tây Kiêu đầy vẻ chân thành: "Anh thật lòng muốn học mà."
Ôn Lê: "Lớn tuổi quá, anh bị loại rồi."
Ôn Lê cố ý đấy.
Nhưng cái tên mặt dày này chẳng hề bị cô khích tướng, còn nghiêm túc nhắc nhở kèm đe dọa: "Phân biệt đối xử tuổi tác của học sinh, vì tuổi tác mà từ chối nhận học sinh thì đặt ở đâu cũng sẽ bị khiếu nại đấy nhé."
Vừa nói anh vừa ghé sát mặt vào cô.
Ôn Lê lại lùi ra sau, nhưng vẫn rất gần.
Nhóc con ở phía trước nhất quay đầu nhìn hai người.
Ôn Lê liếc Lục Tây Kiêu một cái, quay đầu lại, cô một tay ôm nhóc con, một tay giật dây cương: "Gia —"
Ngựa bắt đầu chạy chậm.
Lúc Ôn Lê quay đầu lại không biết có phải cố ý không, mái tóc đuôi ngựa sau đầu quất vào mặt Lục Tây Kiêu, Lục Tây Kiêu bị quất đến mức nhắm mắt lại, ngay sau đó ngựa đã chạy chậm, bộ combo nhỏ này nếu không cẩn thận là rất dễ bị ngã xuống ngựa.
Nhưng Lục Tây Kiêu ở phía sau cô vẫn ngồi vững như bàn thạch.
Cảm nhận được hơi thở của Lục Tây Kiêu đang tiến lại gần, Ôn Lê vừa kịp phản ứng thì giọng nói của anh đã vang lên bên tai phải cô.
Theo bản năng quay đầu lại, Ôn Lê suýt chút nữa thì hôn lên mặt anh.
"Em định hất anh xuống ngựa đấy à Ôn lão sư?"
Anh có chút buồn cười hỏi.
Mặc dù ngựa chạy không nhanh, nhưng cơ thể vẫn bị xóc lên xóc xuống, cằm anh thỉnh thoảng lại va chạm vào vai phải cô.
Gương mặt nghiêng của hai người cứ như sắp chạm vào nhau đến nơi.
Ba người chen chúc trên một cái yên ngựa hoàn toàn dán chặt vào nhau không nói, Lục Tây Kiêu nắm dây cương giơ hai cánh tay lên, nhìn từ góc độ nào cũng giống như đang ôm trọn Ôn Lê vào lòng.
Ôn Lê tự nhiên cũng phát hiện ra.
Cô cố tình không nghĩ đến chuyện này.
Nhưng Lục Tây Kiêu lại được đằng chân lân đằng đầu.
Ôn Lê: "Anh tránh xa tôi ra một chút."
Hành động nhanh hơn lời nói, Ôn Lê trực tiếp dùng đầu cụng vào anh một phát.
Muốn hất cái đầu trên vai này ra.
Bị Ôn Lê cụng cho một phát vào đầu, Lục Tây Kiêu bật cười thành tiếng.
Anh ngoan ngoãn ngồi thẳng người dậy: "Ôn lão sư, học phí này em còn chưa nhận được đâu, đừng có để phải trả tiền bồi thường trước đấy nhé."
Ôn Lê không quay đầu lại: "Cụng chết anh là đáng đời."
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Phu Quân Cưới Bình Thê
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay