Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 468: Lục Tây Kiêu thẳng như thép nguội; Khống chế —— "Người của tôi đến rồi"

Căn biệt thự sang trọng ở trung tâm doanh trại đèn đuốc sáng trưng.

Lục Tây Kiêu bị đưa vào một căn phòng lớn và bị ép phải tắm rửa. Vốn là người ưa sạch sẽ, Lục Tây Kiêu không ngại tranh thủ tắm rửa và thay bộ đồ bẩn thỉu trên người, nhưng anh cực kỳ ngại việc bị hai gã vạm vỡ nhìn chằm chằm khi tắm. Trước khi đến cái nơi biến thái đầy rẫy ở Hắc Sắc Tam Giác Tuyến này, anh sẽ không "làm màu" như vậy đâu, đều là đàn ông với nhau, bị nhìn cũng chẳng sao, nhưng từ tối qua đến giờ liên tục bị đả kích nên lúc này anh thực sự có chút chim sợ cành cong.

Lục Tây Kiêu hiện tại cảnh giác đến mức nào?

Ngay cả trai thẳng ở Hắc Sắc Tam Giác Tuyến anh cũng đề phòng.

Ai biết được bọn họ có đột nhiên "cong" hay không.

Gần mực thì đen mà.

Hai gã trước mặt này chính là ví dụ.

Lỡ như bị nhìn trộm, đúng là cực kỳ kinh tởm.

Sau một hồi giằng co, hai gã vạm vỡ súng ống đầy mình đối mặt với thái độ cứng rắn của Lục Tây Kiêu, sợ không hoàn thành nhiệm vụ nên cuối cùng chọn cách nhượng bộ, lùi ra phía cửa một chút.

"Mày tốt nhất đừng có giở trò gì."

Bọn chúng cảnh cáo Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu tắm trong phòng tắm vách kính bên trong.

Giữa chừng có người vào đưa quần áo, đặt xuống rồi đi ngay.

Lục Tây Kiêu tắm xong tự tìm khăn tắm quấn quanh người.

Quần áo được đưa vào ngay bên ngoài, chỉ có vài bước chân mà Lục Tây Kiêu cũng cẩn thận khoác thêm một chiếc áo choàng tắm, quấn chặt chẽ. Trước khi tắm anh còn kiểm tra xem phòng tắm có camera không, chỉ sợ Charles có sở thích biến thái nào đó làm mình buồn nôn.

Có thể thấy sự nhạy cảm của Lục Tây Kiêu lúc này.

Cũng có thể thấy bóng ma tâm lý mà chuyện này gây ra cho anh.

Từ phòng tắm bước ra thấy bộ quần áo họ chuẩn bị, Lục Tây Kiêu vừa thấy buồn nôn vừa thấy đau mắt, cả thể xác lẫn tâm hồn đều bị chấn động.

Dây xích, vòng cổ, lưới xuyên thấu và đủ loại dây dợ lằng nhằng.

Đây mà là quần áo à?

Cho đàn ông mặc? Cho anh mặc?!

Kẻ mua bộ đồ này đáng bị bắn bỏ năm phút.

Kẻ thiết kế bộ đồ này đáng bị bắn bỏ mười phút.

Bắn bỏ anh hai mươi phút anh cũng không đời nào mặc.

Đúng lúc này lại có một gã đàn ông trắng trẻo bước vào, ăn mặc chẳng ra làm sao, tô son, đeo khuyên tai, bưng một khay đồ, đi đứng uốn éo, nhìn qua là biết không thể "thẳng" nổi.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Lục Tây Kiêu, mắt gã sáng rực lên.

Gã không nhịn được liếm môi nhìn Lục Tây Kiêu, vẻ thèm khát muốn hái lượm, vô thức thốt lên một câu kinh ngạc: "Cái này đào ở đâu ra thế? Cực phẩm quá."

Gã phớt lờ ánh mắt không mấy thiện cảm của Lục Tây Kiêu mà soi mói anh.

Gã vạm vỡ bên cửa giục: "Đừng nói nhảm, nhanh lên."

Gã kia lúc này mới thu liễm lại một chút, sau đó nhìn Lục Tây Kiêu đầy vẻ tiếc nuối: "Tiếc thật." Còn có vài phần đồng cảm.

"Cởi áo choàng tắm ra trước đi."

Gã đặt khay đồ xuống, bắt đầu bận rộn chuẩn bị.

Thấy Lục Tây Kiêu không nhúc nhích, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào những thứ trên khay, gã kia mỉm cười yểu điệu: "Không biết những thứ này là gì sao? Tôi biết mà... nhìn anh là biết 'thẳng' rồi, ây~" Gã càng đồng cảm với Lục Tây Kiêu hơn, "Anh không phải người đầu tiên đâu, trước đây cũng có nhiều người giống anh lắm, nhưng giờ đều giống bọn tôi cả rồi, ngoan ngoãn an phận hầu hạ ông chủ, nhịn chút là qua thôi."

"Yên tâm, tôi sẽ nhẹ tay với anh, dù sao tôi cũng không nỡ làm anh đau, nhưng anh cũng phải ngoan ngoãn phối hợp với tôi đấy."

Lục Tây Kiêu lạnh giọng hỏi: "Làm gì?"

Gã kia cầm đồ vật trên tay cười với anh: "Thụt rửa."

"!!!"

Lục Tây Kiêu, một người đàn ông thẳng như thép nguội, lại còn là kiểu truyền thống cổ hủ, đã phải chịu đựng sự xúc phạm lớn nhất đời mình tại đây. Anh chán ghét đến mức không muốn hít thở, thấy không khí cũng bẩn thỉu.

Từ hôm qua đến hôm nay chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi mà phải chịu đủ mọi tổn thương.

Vết đen lớn nhất đời.

Ôn Lê mà ở đây chắc cười điên mất.

Còn có thể xách bộ quần áo đáng bị bắn bỏ ít nhất mười lăm phút kia lên ướm thử vào người Lục Tây Kiêu nữa chứ.

Gã kia cầm đồ vật háo hức tiến lại gần Lục Tây Kiêu một bước.

Lục Tây Kiêu không nhịn nổi nữa, tránh như tránh tà: "Cút!"

Lục Tây Kiêu lúc này muốn đánh người, không, là muốn giết người.

Hai gã vạm vỡ bên cửa lập tức nâng họng súng lên, ánh mắt hung ác, cảnh cáo Lục Tây Kiêu: "Muốn chết hả?"

"Này, hai người các anh ra ngoài đợi đi." Gã kia thương xót Lục Tây Kiêu, đuổi hai gã vạm vỡ ra ngoài.

Hai gã không nhúc nhích.

Gã kia bóp giọng nói: "Ông chủ sắp đến rồi, không hoàn thành nhiệm vụ đều bị phạt cả đấy, hay là các anh muốn dùng biện pháp mạnh với anh ta? Nếu làm anh ta bị thương thì tối nay xem ai trong các anh dập được lửa cho ông chủ."

"Yên tâm, tôi sẽ khuyên bảo anh ta cẩn thận, anh ta chỉ cần không muốn chết, chỉ cần không ngu ngốc thì sẽ không tự tìm rắc rối đâu."

Hai gã vạm vỡ nghe xong, suy nghĩ một lát rồi rút ra ngoài.

Cửa phòng tắm được đóng lại.

Vừa đóng chưa đầy nửa phút, bên trong vang lên một tiếng động trầm đục.

Là tiếng cơ thể người ngã xuống đất.

Hai gã vạm vỡ ngoài cửa lập tức đẩy cửa xông vào.

Khoảnh khắc cửa mở, Lục Tây Kiêu đang nấp bên cửa tung một cú đấm, tên đó nhận ra, theo bản năng quay đầu lại, nhưng hắn không nhanh bằng tốc độ của Lục Tây Kiêu, vừa vặn bị đấm trúng yết hầu, máu phun ra, nhãn cầu lồi mạnh ra ngoài, lập tức mất khả năng chiến đấu. Lục Tây Kiêu tiếp tục tung một cú đá, đá văng hắn về phía tên còn lại.

Tên còn lại bị đồng bọn va trúng ngã nhào vào bức tường phía sau.

Hắn hất văng đồng bọn đang chắn trước mặt, vừa giơ khẩu súng bên hông lên, cánh tay đã bị Lục Tây Kiêu chộp lấy, bẻ ngược một cái. Lục Tây Kiêu nhân đà đó dùng một bàn tay to ấn đầu đối phương, dùng sức mạnh tông hắn vào bức tường cứng rắn, máu bắn tung tóe.

Xương sọ cũng bị tông đến nứt toác.

Tên đó thậm chí còn không kịp vùng vẫy đã tắt thở.

Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, ba người bước vào.

Hai gã cũng là vạm vỡ súng ống đầy mình, bảo vệ một kẻ khác đang bưng khay đồ, trên khay đặt hai ống tiêm.

Không biết trong ống tiêm chứa thứ gì.

Sau khi vào không thấy ai trong phòng.

Phòng tắm có tiếng nước.

Tưởng người vẫn đang tắm, một gã vạm vỡ bước về phía phòng tắm, định giục một tiếng.

Cửa phòng tắm lúc này mở ra.

Lục Tây Kiêu mặc áo choàng tắm từ bên trong bước ra.

Ở một diễn biến khác,

Charles bước ra khỏi bồn tắm lớn, được hai người phụ nữ hầu hạ đi thẳng ra khỏi phòng tắm. Gã hút xì gà, chân xỏ dép lê, một tay dùng khăn khô lau tóc.

Trong phòng đứng vài tên thuộc hạ của gã.

Trong đó có tâm phúc Zack vừa mới trở về không lâu.

Charles: "Vẫn chưa tìm thấy người sao?"

"Vẫn đang tìm ạ."

Charles cực kỳ không hài lòng: "Lũ vô dụng, bao nhiêu người như vậy, lại còn ở ngay trên địa bàn của mình mà cũng để đối phương cắt đuôi được."

"Tăng thêm người tìm kỹ cho tao, trước khi bọn chúng trốn về Kim Châu mà không xử lý được thì mày tự xử lý mình đi." Charles nói mà mắt không chớp lấy một cái.

"Vâng." Thuộc hạ run rẩy rút khỏi phòng.

Charles tùy tay ném khăn lau cho người phụ nữ. Hai người phụ nữ đó sau khi mặc đồ cho Charles cũng rút khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại Charles và tâm phúc Zack.

"Nói đi, sao lại bị bọn chúng bắt được."

Zack: "Trong số bọn chúng có cao thủ hacker, tất cả mật mã cửa trong căn cứ đều bị phá hủy, ngay cả tường lưới điện cũng bị khống chế, camera giám sát trong căn cứ ngược lại còn giúp ích cho bọn chúng."

Charles nghe xong, sắc mặt trầm xuống đôi chút, nói: "Mấy thứ công nghệ cao này quả nhiên không thể hoàn toàn dựa dẫ cả được. Lập tức quay lại căn cứ, sao chép hết dữ liệu trong máy tính ra, sau đó xóa sạch cho tao."

"Đại ca, để em đích thân đi bắt lũ khốn đó."

Charles lạnh lùng liếc Zack một cái.

Zack lập tức không dám nói gì thêm.

"Sai lầm của ngày hôm nay tao không muốn thấy lần thứ hai."

Zack: "Vâng... Đại ca, lũ đó rốt cuộc là ai? Sao dám đến địa bàn của mình gây chuyện."

Charles: "Rắc rối mà Thompson gây ra ở Kim Châu."

Zack: "Bọn chúng điên rồi sao, Kim Châu cũng kiêu ngạo quá đấy, vì một tên Thompson mà dám đến địa bàn mình làm loạn."

Charles: "Blackwater."

Zack ngạc nhiên: "Blackwater Mercenary ở Nam Dương đó sao?"

Charles: "Bọn chúng giờ đã thành chó giữ nhà cho Kim Châu rồi. Kim Châu thả bọn chúng đi cắn người lung tung, cắn bị thương rồi, Kim Châu cũng có thể phủi sạch quan hệ."

Zack: "Kim Châu sao? Vậy có cần báo cho Châu trưởng một tiếng không?"

"Không cần làm phiền Abel. Dám đến địa bàn của tao tìm chết, tao phải xem mạng bọn chúng cứng đến mức nào." Charles bước ra khỏi phòng, đi về phía căn phòng của Lục Tây Kiêu.

Vài phút sau, Charles dừng lại trước cửa phòng.

Vệ sĩ canh cửa lập tức mở cửa phòng.

Gã bước vào trong.

Căn phòng rộng lớn im phăng phắc.

Lục Tây Kiêu đã tắm rửa sạch sẽ đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại.

Thấy Charles bước vào, trong mắt Lục Tây Kiêu đầy rẫy sát ý lạnh lẽo, nhưng cơ thể suy nhược vô lực lại không thể chống đỡ anh ngồi dậy làm gì đó, chỉ có thể vùng vẫy vô ích.

Thấy trong phòng chỉ có Lục Tây Kiêu, Charles cũng không quá để tâm, tưởng những người khác đã ra ngoài. Còn vệ sĩ canh cửa thì tưởng người vẫn đang ở trong phòng giám sát Lục Tây Kiêu.

Thấy Lục Tây Kiêu mặc áo choàng tắm, không hề thay quần áo, Charles khó chịu mắng thầm: "Lũ ngu ngốc, tao cho bọn chúng ăn ngon mặc đẹp, mà chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong."

"Loại như mày, tao không biết đã gặp qua bao nhiêu rồi. Những đứa không phối hợp, mưu đồ kháng cự, làm tao mất hứng, cuối cùng đều bị tao chôn xuống vườn anh túc làm phân bón cả, có thể nói là không ngoại lệ. Những đứa hoàn toàn kháng cự sẽ bị tao thuần phục bằng đủ loại đạo cụ, không thuần phục được thì hoặc là chết, hoặc là bị chó của tao xé xác. Những đứa cứng đầu phản kháng dữ dội thì tao quăng chúng vào đống đàn ông, kết thúc mạng sống bằng cách mà chúng không thể chấp nhận nhất."

Gã không vội vàng đi đến cạnh giường, mà đi đến quầy bar trước tủ rượu rót cho mình một ly vang đỏ, nhấp một ngụm.

Giọng nói của gã vang lên trong phòng không nặng không nhẹ.

"Còn những đứa thông minh, dù trong lòng không chấp nhận được nhưng vì giữ mạng mà cố gắng lấy lòng tao, tao thích cái vẻ bọn chúng rõ ràng là kháng cự muốn chết nhưng vẫn phải hùa theo tao, đến cuối cùng hoàn toàn thần phục tao, thậm chí không nỡ rời xa tao."

Gã tận hưởng quá trình thuần phục.

Charles xỏ dép lê thong thả quay lại cạnh giường, đứng từ trên cao nhìn xuống, giống như đang ngắm nhìn món ngon sắp đến miệng mà tỉ mỉ quan sát Lục Tây Kiêu. Gã khẽ lắc ly vang đỏ, đã có chút nôn nóng muốn thưởng thức món ngon trước mắt rồi.

"Trong số những người đàn ông tao từng gặp, mày là đứa làm tao hài lòng nhất. Mày chỉ cần biết điều, nghe lời, sẽ có vinh hoa phú quý hưởng không hết, ngược lại, những gì tao vừa nói chính là kết cục của mày."

Lục Tây Kiêu nằm trên giường nghe Charles tự lẩm bẩm, cả đời này anh chưa từng nghĩ mình lại có ngày này.

"Hôm nay con nhỏ châu Á kia đúng là tiếc thật, tao chưa từng thấy người phụ nữ châu Á nào xinh đẹp quyến rũ đến thế."

"Mày cũng thích cô ta đúng không? Chắc chẳng có người đàn ông nào là không thích cô ta cả."

"Nhưng cũng không cần quá tiếc nuối, mày sẽ sớm gặp lại cô ta thôi, sau này, hai người phải chung sống cho tốt đấy."

"Trước đây cũng từng có trường hợp như vậy, nhưng bọn họ là một cặp tình nhân, ba chúng ta ở trên giường cực kỳ hòa hợp."

Charles hồi tưởng lại.

Gã tiến lên hai bước, chậm rãi giơ ly rượu lên phía trên cơ thể Lục Tây Kiêu, nghiêng ly rượu, chất lỏng màu đỏ nhuộm hồng chiếc áo choàng tắm trắng tinh: "Chỉ cần mày nghe lời, đợi bắt được con nhỏ đó về, tao có thể cân nhắc cho mày cùng cô ta..."

Lời còn chưa dứt, bàn tay đang rót rượu của Charles đột ngột bị một sức mạnh cực lớn bóp chặt, bị lực đạo đó thuận thế bẻ ngược cánh tay ra sau. Lục Tây Kiêu trên giường vốn đang bị tiêm thuốc mà liệt người bỗng nhiên thay đổi vẻ vô lực lúc nãy, nhanh chóng bật dậy. Trước khi Charles kịp lên tiếng làm kinh động vệ sĩ canh cửa, bàn tay còn lại của anh đã nhanh hơn một bước bóp nghẹt yết hầu của gã, khiến gã im bặt.

Tốc độ nhanh đến mức Charles không kịp phản ứng.

Trong phòng tắm, sáu cái xác nằm ngay ngắn.

"Mày..."

Charles có chút không thể tin nổi.

Vừa mới lên tiếng, bàn tay trên cổ gã đã siết chặt thêm lực đạo.

Charles buộc phải im lặng.

Lục Tây Kiêu khống chế gã, bước xuống giường.

Charles khó khăn nói: "... Tao khuyên mày đừng có tự chuốc khổ vào thân, dựa vào một mình mày thì không thoát khỏi đây được đâu. Đứa trước đây dùng súng dí vào đầu tao khống chế tao, giờ đã bị chó của tao ăn thịt rồi, còn mày, ngay cả một khẩu súng cũng không có."

Charles đầy vẻ khinh miệt đối với sự khống chế của Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu: "Ai bảo chỉ có một mình tôi? Người của tôi đến rồi."

Đề xuất Cổ Đại: Cẩm Tú Tù Hoàng
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện