Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 442: Suýt chút nữa là có danh phận; Ôn Lê: "Tôi chê anh già"

"Em sẽ chịu trách nhiệm? Em nói thật chứ?" Lục Tây Kiêu không ngờ mình cứ liều lĩnh thử một phen, thế mà lại thành công.

Anh vui mừng khôn xiết, sự kích động trong lòng sắp không kìm nén nổi.

Mình cứ thế nhảy cóc qua những bước khác, trực tiếp thượng vị luôn sao?

Danh phận tự dâng tận cửa.

Ôn Lê ngồi bên giường xỏ giày, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên nói: "Tiền thuốc men, tiền tổn thất tinh thần, tiền tổn thất danh dự, còn cả căn phòng hỏng hóc bao nhiêu anh cứ ra một con số đi."

Một gáo nước lạnh dội thẳng xuống, Lục Tây Kiêu hoàn toàn bị dập tắt lửa lòng, không cam tâm nói: "Cái chịu trách nhiệm mà em nói là cái này à?"

Ôn Lê xỏ giày xong đứng dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng mụ mị, cô lảo đảo một cái, né tránh bàn tay Lục Tây Kiêu định đưa ra đỡ mình, sau khi đứng vững, nói: "Chứ không thì sao?"

Cô liếc nhìn Lục Tây Kiêu một cái rồi bước về phía cửa.

"Thống kê xong thì nhắn tin cho tôi một tiếng."

Cô không thèm quay đầu lại quăng cho anh một câu.

"Ôn Lê." Giọng Lục Tây Kiêu trầm xuống gọi cô.

Anh đứng quay lưng về phía Ôn Lê đang rời đi.

Nghe tiếng bước chân không ngừng của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu sải vài bước từ phòng ngủ đuổi ra phòng khách, chộp lấy cánh tay Ôn Lê.

Ôn Lê hất tay anh một cái nhưng không hất ra được, buộc phải quay người lại nhìn anh, khuôn mặt không cảm xúc hỏi: "Còn việc gì nữa?"

Vẻ mặt trở mặt không nhận người của cô khiến Lục Tây Kiêu thấy bực bội: "Tối qua tại sao lại cứ phải đến tìm anh?"

Anh muốn nghe xem Ôn Lê lúc tỉnh rượu trả lời thế nào.

Ôn Lê: "Tôi nói rồi, tửu lượng tôi không tốt, uống say sẽ mất kiểm soát đánh người, còn tại sao lại là anh, chắc cũng giống như lúc tôi mộng du thôi, vì ở gần lại khá quen thuộc."

Lục Tây Kiêu: "Cho nên trước khi đánh anh, những người trong phủ Châu trưởng Kim Châu em đều đánh qua hết rồi à? So với anh, họ quen biết em lâu hơn, ở gần em hơn chứ nhỉ?"

"Ôn Lê, trả lời anh đi."

"Anh bắt một người bị đứt đoạn ký ức trả lời anh kiểu gì?"

Lục Tây Kiêu: "Được, anh không chấp nhất chuyện đó. Vậy sau đó thì sao? Anh vừa nói rồi, tối qua em không chỉ đánh anh, có lẽ em cần nghe thêm nhiều chi tiết hơn về tối qua, để biết mình đã làm gì nói gì, lúc làm những việc đó nói những lời đó là thần thái gì giọng điệu gì."

Nhìn Lục Tây Kiêu không dễ đuổi đi, Ôn Lê không đổi sắc mặt, thậm chí có chút lạnh lùng vô tình nói: "Bất kể tối qua tôi đã làm gì thì đó cũng không phải ý muốn của tôi. Chuyện đã xảy ra rồi, tôi chỉ có thể đền bù và xin lỗi. Lục tiên sinh nếu không hài lòng với cách giải quyết, thực sự không cam tâm, nhất quyết phải chấp nhặt với một người say, vậy tối qua tôi đánh anh thế nào, đối xử với anh thế nào, nói những gì, anh cứ làm y hệt lại là được."

Lục Tây Kiêu mím chặt môi, bàn tay đang nắm cánh tay Ôn Lê vô thức siết chặt lực đạo, nhưng không làm cô đau.

Chỉ sợ cô sẽ chạy mất.

Anh im lặng không nói lời nào, cứ thế chằm chằm nhìn Ôn Lê.

Nghiến răng nghiến lợi khiến đường quai hàm của anh căng ra sắc lẹm.

Trong lòng anh rõ ràng đang rất giận, nhưng lại không thể làm gì Ôn Lê, cuối cùng cơn giận này cũng chỉ làm khổ chính anh.

Ôn Lê cứ thế nhìn anh tự mình giận mình.

Bị lời nói và thái độ của Ôn Lê làm tổn thương, Lục Tây Kiêu càng nghĩ càng giận, anh hạ quyết tâm, đột nhiên ôm chầm lấy Ôn Lê, bàn tay đang nắm cánh tay cô cũng buông ra, chuyển sang áp lòng bàn tay vào sau gáy cô, cúi đầu định hôn cô.

Phản ứng nhanh nhạy, Ôn Lê đẩy mạnh người ra.

Một cái tát theo phản xạ cơ bắp định vung tới.

Nhưng cô đã kìm lại được.

Cô vừa định mắng mỏ Lục Tây Kiêu.

Liền nghe Lục Tây Kiêu hùng hồn, nén một bụng hỏa khí quát cô: "Chẳng phải em bảo anh làm y hệt lại sao?"

Giọng điệu anh mang theo một tia uất ức.

"..." Ôn Lê cứng họng, tai hơi nóng lên.

Chuyện chưa giải quyết xong, đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong.

Lục Tây Kiêu lúc này tiến lên hai bước đi đến trước mặt cô, anh thu lại mọi cảm xúc, ôn tồn nói với cô: "Lúc say sẽ nói nhảm, cũng sẽ nói thật lòng. Em nói không phải ý muốn của em, điều này chỉ làm anh tin được một nửa thôi. Lê Lê, anh không biết tại sao em lại phản ứng mạnh với anh về chuyện tình cảm như vậy. Anh có thể cảm nhận được em không ghét anh cũng không bài xích anh. Nếu em vì tuổi còn nhỏ, không biết đối phó xử lý chuyện tình cảm thế nào mà nảy sinh tâm lý bài trừ hay ngượng ngùng thì anh đều hiểu. Anh có thể đợi em, anh từ từ đợi, đợi bao lâu anh cũng sẵn lòng. Anh không làm phiền em, em có thể không cần để ý đến sự yêu thích của anh, càng không cần có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Em cứ là chính mình thôi, khi nào em muốn yêu đương rồi, em lại cho anh một cơ hội có được không?"

Bất kể Lục Tây Kiêu thành tâm thế nào, không ngừng hạ thấp tư thế đến mức hèn mọn chỉ để tranh thủ một cơ hội theo đuổi, Ôn Lê vẫn sắt đá không cho anh, vẫn nói những lời không chút thương lượng: "Giữa chúng ta không có khả năng đâu."

Lục Tây Kiêu không vì thế mà buồn bã, ngược lại còn cười, chỉ là ánh mắt anh nhìn Ôn Lê có chút tốn sức: "Em hai lần từ chối anh đều là câu này, chứ không phải nói không thích anh."

Nhưng Ôn Lê tiếp lời anh luôn: "Tôi không thích anh, cũng không thể thích anh, đã tuyệt vọng chưa?"

Lục Tây Kiêu thầm nghĩ biết thế thà đừng nói còn hơn.

Tim anh đau nhói, nhưng không tuyệt vọng, cũng sẽ không tuyệt vọng.

Phản ứng của Ôn Lê đối với tình cảm của anh khiến anh luôn cảm thấy còn nguyên nhân nào khác, nhưng anh thực sự không có cách nào kiểm chứng.

Bị dồn đến mức không còn cách nào, anh có chút sốt ruột hỏi: "Thẩm phán tuyên án còn phải định tội trước, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết anh rốt cuộc chỗ nào không được chứ. Anh chỗ nào không tốt em cứ nói, anh nhất định sẽ sửa, sửa thành một dáng vẻ thích hợp để yêu đương, thích hợp để kết hôn khiến em hài lòng. Thậm chí nếu em không thích khuôn mặt này của anh, anh đi phẫu thuật thẩm mỹ cũng được."

Cô mà không nói ra được một nguyên nhân có thể khiến anh từ bỏ hay chết tâm, thì anh nói gì cũng không thôi, không cam lòng.

Ôn Lê buông một câu: "Tuổi tác có sửa được không?"

Lục Tây Kiêu: "Tuổi tác?"

Ôn Lê: "Tôi chê anh già."

Lục Tây Kiêu hoàn toàn bị nghẹn họng, nghẹn đến chết trân.

Biết thế thà đừng hỏi còn hơn.

Vốn dĩ đã không tự tin về tuổi tác, Ôn Lê lại cứ nhắm thẳng mũi dao vào điểm tự ti của anh mà đâm. Anh cái gì cũng có năng lực thay đổi, ngay cả diện mạo anh cũng sẵn lòng phẫu thuật thành kiểu Ôn Lê thích, duy chỉ có cái tuổi tác này anh có bao nhiêu tiền quyền cũng vô dụng.

Tuổi trên chứng minh thư hộ khẩu có thể sửa, chức năng cơ thể có tốt hơn đám thanh niên hai mươi tuổi bao nhiêu đi nữa, cũng không thay đổi được sự thật anh đã gần hai mươi chín tuổi, lớn hơn Ôn Lê gần mười tuổi.

Đúng là không hỏi thì không chết tâm, hỏi xong thì muốn chết luôn cho rồi.

Ôn Lê mãi không nói nguyên nhân hóa ra là để giữ thể diện cho anh.

Ôn Lê một câu "già", đã đả kích nặng nề Lục Tây Kiêu, khiến ánh mắt Lục Tây Kiêu cũng trở nên hèn mọn, giọng điệu khẩn cầu: "Anh có thể lấy ưu điểm bù khuyết điểm được không? Chuyện tuổi tác anh thực sự không có cách nào cả."

Cái cảm giác bất lực tràn trề khắp cơ thể này, Lục Tây Kiêu chỉ từng cảm nhận qua ở ngoài phòng phẫu thuật.

Anh hơi rũ mắt, như thể tự nói với chính mình: "Cái tuổi này của anh đúng là làm em chịu thiệt thòi rồi, dù sao em hoàn toàn có thể chọn người tốt hơn anh."

Anh ngay sau đó lại ngước mắt lên, trịnh trọng nói với Ôn Lê: "Nhưng anh có thể hứa với em, ngoài tuổi tác ra, ở những phương diện khác trên đời này không có người đàn ông nào có thể xuất sắc hơn anh đâu. Cho anh một cơ hội được không? Ôn Lê."

Vẻ mặt cô không thấy chút dao động nào, lòng dạ sắt đá vô cùng: "Không được."

Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Trọng Sinh, Ta Vạch Trần Bộ Mặt Thật Của Khuê Mật
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện