Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 439: Cắn rách môi Lục Tây Kiêu; Ôn Lê: "Anh đánh vào đầu tôi"

Lục Tây Kiêu: "Lê Lê, em ghét anh lắm sao?"

Ôn Lê nhăn mặt, không chút do dự: "Ghét anh."

Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê với ánh mắt tổn thương, lồng ngực như bị ai nện một cú, vừa ngột ngạt vừa đau, anh im lặng không nói gì.

Cô say rồi, đến người còn chẳng nhận rõ, không thể tin hoàn toàn được.

Lục Tây Kiêu tự an ủi mình.

Thế vẫn chưa đủ.

Không thể chấp nhận việc Ôn Lê ghét mình, Lục Tây Kiêu bắt đầu tìm kiếm bằng chứng cho thấy cô đang nói dối, đang khẩu thị tâm phi.

Thế là anh "chất vấn": "Tại sao lại ghét anh? Ghét anh sao còn thích anh mặc bộ đồ này? Ghét anh sao còn đến tìm anh?"

Ôn Lê: "Tìm anh... để đánh anh."

Cô hung dữ vô cùng, giống như một con thỏ biết cắn người.

Lúc say rượu tìm mình là để đánh mình.

Đúng là đau lòng thật sự.

"Anh hai anh nói đánh là thương mắng là yêu, em đều đang yêu anh đấy thôi." Lục Tây Kiêu không chỉ tẩy não chính mình mà còn tẩy não luôn cả Ôn Lê, góc độ không chỉ là xảo quyệt mà phải gọi là kỳ quặc, "Em không chỉ dùng tay chân yêu anh, vừa nãy em còn dùng miệng yêu anh nữa."

Nhìn vẻ mặt ngây ngô dễ lừa của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu đang nén giận cũng không quản nổi cái miệng mình nữa, nghe anh dụ dỗ: "Đánh chính là yêu, yêu chính là đánh, hay là em chỉ dùng miệng đánh anh thôi đi, hiệu quả cao hơn mà lại đỡ tốn sức."

Anh có nghi vấn dụ dỗ người khác phạm tội.

Nhìn ánh mắt chột dạ lóe lên của anh là biết ngay.

Nhưng anh giả vờ không biết, càng không thừa nhận tâm tư nham hiểm của mình.

Ôn Lê chằm chằm nhìn đôi môi đang đóng mở nói chuyện của anh.

Như đang suy nghĩ về câu "đánh là yêu, yêu là đánh" của anh.

Nhìn phản ứng của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu thầm căng thẳng một chút, anh định nói thêm gì đó thì môi Ôn Lê đã áp lên.

Cánh môi chạm nhau, đồng tử Lục Tây Kiêu rung động.

Trong đại não như nổ tung một quả pháo hoa khổng lồ.

Nhưng cũng giống như việc không thừa nhận mình cố ý dẫn dắt, Lục Tây Kiêu lúc này đã đạt được mục đích cũng không dám để lộ chút vui mừng thầm kín nào.

Vẻ mặt anh vô tội.

Lại cảm thấy mình thật vô sỉ, cảm giác tội lỗi tràn trề.

Hơi thở giao hòa.

Hơi thở của cô gần đến mức tim Lục Tây Kiêu run rẩy không thôi.

Hai bàn tay anh đang chống bên người Ôn Lê nắm chặt lấy ga giường.

Một lát sau, hơi ấm trên môi rút đi.

Lục Tây Kiêu nhìn cô, vô thức khẽ mím đôi môi mỏng vẫn còn vương chút hơi ấm, như thể vẫn chưa thấy đủ, vẫn còn thèm thuồng.

Không đợi anh kịp dư vị, môi cô lại áp lên lần nữa.

Ôn Lê áp mặt anh lại, hôn như gà mổ thóc.

Hết cái này đến cái khác, hôn đến mức Lục Tây Kiêu đầu óc nóng bừng.

Cô không phải đang yêu anh, cô đang đánh anh —— Lục Tây Kiêu vừa mới tìm mọi cách tẩy não hai người rằng đánh là yêu, lúc này để bản thân bình tĩnh lại, anh lại gọi yêu là đánh.

Cảm giác tội lỗi đầy mình khiến anh không dám đáp lại Ôn Lê dù chỉ một chút.

Hôn liên tục hơn hai mươi cái, Ôn Lê mới dừng lại.

Lục Tây Kiêu nãy giờ nín thở mới khẽ thở phào một hơi.

Cổ họng anh khô khốc, nuốt nước miếng, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt Ôn Lê hỏi: "... Em đây là... đánh, hay là yêu?"

Ôn Lê bị hỏi liền mím môi, ánh mắt hơi phiêu hốt.

Ánh mắt né tránh lướt qua đôi môi của Lục Tây Kiêu.

—— Miệng anh đẹp, cô không muốn đánh, cô muốn yêu (hôn).

Lục Tây Kiêu bắt trọn từng cử động nhỏ và biểu cảm của cô, anh kìm nén sự phấn khích hỏi: "Là yêu đúng không?"

"Lê Lê? Em nhìn anh đi?"

"Là yêu, không phải đánh đúng không?"

"Lê..."

Ôn Lê đột nhiên lại hôn Lục Tây Kiêu, chặn đứng lời anh nói.

Lục Tây Kiêu sướng rơn trong lòng.

Cho rằng Ôn Lê đã phân biệt rõ, đây là sự hồi đáp của Ôn Lê.

Anh vui mừng đến mức não mụ mị, lần này định đáp lại Ôn Lê, nào ngờ Ôn Lê há miệng cắn mạnh lên môi anh một cái.

Cô như đang dùng hành động để nói cho anh biết: Chính là đánh đấy.

Nhưng đây rõ ràng là thẹn quá hóa giận.

Lục Tây Kiêu đau điếng.

Cắn người xong Ôn Lê lập tức lùi ra, còn đẩy Lục Tây Kiêu một cái.

Môi dưới của Lục Tây Kiêu bị cắn rách, chảy cả máu.

Anh liếm liếm chỗ bị cắn rách, mỉm cười nhìn Ôn Lê.

Hành vi của Ôn Lê rơi vào mắt Lục Tây Kiêu - người thích nghĩ mọi chuyện theo hướng tốt - chính là thẹn thùng, là khẩu xà tâm phật.

Anh áp sát cô, thấp giọng nói: "Lê Lê, vừa nãy em nói ghét anh là lời nói dối đúng không? Em thích anh đúng không?"

"Lê Lê? Em có thích anh không?"

"Có phải thích anh không Lê Lê?"

"Một chút xíu thích thôi, có không?"

Lục Tây Kiêu thấy đôi môi hồng nhuận của cô mấp máy, như muốn nói gì đó, Lục Tây Kiêu bị câu "ghét" của Ôn Lê làm tổn thương đang khao khát cô đổi ý hoặc "nói thật lòng".

Thế là anh không ngừng dẫn dụ, "ép hỏi".

Cũng chẳng quản lời nói của Ôn Lê lúc say rượu có mấy phần đáng tin. Dù sao lời xấu anh không nghe, lời tốt anh để vào lòng.

Lục Tây Kiêu thầm nghĩ như vậy.

Nhưng Ôn Lê dường như biết tầm quan trọng của câu hỏi này, cô mím chặt môi, nhất quyết không trả lời anh.

"Lê Lê, nói cho anh biết được không?"

"Chuyện này đối với anh rất quan trọng, rất quan trọng."

"Nói cho anh biết là em không ghét anh đi."

Ôn Lê không biết là chê anh phiền, hay là thẹn thùng, hoặc là trốn tránh, cô nằm vật xuống giường, thoát khỏi vòng vây của Lục Tây Kiêu, nhắm mắt giả vờ ngủ.

"Lê Lê?" Lục Tây Kiêu nản lòng lại bất lực.

Anh thu xếp lại tâm trạng.

Hỏi Ôn Lê đang nhắm mắt: "Muốn ngủ à?"

Ôn Lê: "Ừm."

Lục Tây Kiêu khẽ cười một tiếng, mắng cô một câu: "Đồ giả vờ ngủ."

Anh chỉ đành thôi, không làm khó không hành hạ một người say rượu.

"Nằm lên trên chút đi, gác chân lên."

Ôn Lê cứ thế nhắm mắt dịch lên trên.

Dịch hai cái, trông thì có vẻ tốn sức nhưng chẳng nhúc nhích được tí nào.

Lục Tây Kiêu thấy buồn cười, anh quỳ một chân lên giường, bế Ôn Lê đang mềm oặt không chút sức lực lên trên một chút, cũng chẳng thèm chỉnh lại tư thế cho cô, mặc kệ cô cứ thế nằm ngang giữa giường.

Anh lấy một chiếc gối, đỡ đầu Ôn Lê lên, tỉ mỉ kê gối cho cô, lại đắp cho cô chút chăn.

Anh thuận thế cúi đầu, ghé sát mặt Ôn Lê đang giả vờ ngủ hỏi: "Anh có thể ngủ bên cạnh em không?"

Cô không lên tiếng.

"Ở đây chỉ có một chiếc giường thôi, em không cho anh ngủ thì anh chỉ còn nước ngủ dưới đất thôi."

"Ngủ rồi à?"

"Em không nói gì, anh coi như em đồng ý nhé."

Lục Tây Kiêu để lại một chiếc đèn đầu giường, còn lại tắt hết.

Anh cầm chiếc gối khác nằm xuống bên cạnh Ôn Lê.

Giữa hai người vẫn còn trống một khoảng cách rộng bằng một người.

Lục Tây Kiêu nằm nghiêng về phía Ôn Lê, nhìn cô qua khoảng cách đó.

Một lát sau, Ôn Lê mở mắt ra.

Lục Tây Kiêu mỉm cười trêu cô: "Chẳng phải ngủ rồi sao?"

Ôn Lê không nói gì, cứ thế nhìn anh.

Nhìn một hồi, cô đưa tay nắm lấy cổ áo Lục Tây Kiêu, kéo người về phía mình.

Lục Tây Kiêu phối hợp dịch về phía cô một chút.

Ôn Lê vẫn kéo.

Lục Tây Kiêu gan lớn, trực tiếp nằm luôn lên gối của Ôn Lê, chung gối với cô.

Ôn Lê vẫn chê chưa đủ gần, vẫn kéo.

Thế là Lục Tây Kiêu lại dịch gần thêm chút nữa, đối mặt với cô cách khoảng mười mấy centimet.

Vẫn chê chưa đủ gần, Ôn Lê lúc này chủ động dịch về phía anh.

Khi chóp mũi cô chạm vào chóp mũi anh và mặt dán mặt với anh, Lục Tây Kiêu suýt chút nữa đã căng thẳng và thẹn thùng.

"Cần gần thế này sao?"

"Ừm."

Lục Tây Kiêu không giấu nổi niềm vui.

Anh hơi bình tĩnh lại tâm trạng, hỏi cô: "Tại sao lại uống rượu?"

Ôn Lê mở mắt nói dối: "Không có."

Lục Tây Kiêu kinh ngạc: "Không uống? Thế sao trong miệng em lại có mùi rượu?"

Ôn Lê mím chặt môi lại, như thể làm vậy thì anh sẽ không có bằng chứng.

Lục Tây Kiêu bị hành vi giấu đầu hở đuôi của cô chọc cười.

Thấy Lục Tây Kiêu cười, Ôn Lê có chút không phục, cô hơi cúi đầu, ngửi ngửi miệng Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu: "Anh có uống đâu, anh còn đánh răng rồi, chẳng có mùi gì cả."

Ôn Lê tức giận bò dậy.

Lục Tây Kiêu đi theo ngồi dậy: "Sao thế? Giận à? Định đi đâu?"

Ôn Lê bò hai bước ngã một cái đi về phía cạnh giường, không thèm quay đầu lại nói: "Đánh răng."

Lục Tây Kiêu: "Em thế này thì đánh răng kiểu gì?"

Ôn Lê mặc kệ cứ thế đi về phía cạnh giường.

Cô lom khom ở cạnh giường tìm giày của mình.

Rõ ràng ngay trước mắt mà cứ tìm không thấy.

Khoảnh khắc tiếp theo cô bị bế bổng lên.

"Anh đưa em đi."

"Em thế này thì đi đường làm sao được."

Lục Tây Kiêu bế người, từ trên giường xuống, tự mình xỏ giày, bế người vào phòng tắm.

Người trong lòng chằm chằm nhìn anh.

Lục Tây Kiêu bế người vào phòng tắm, đặt người lên bồn rửa mặt.

"Ngồi vững được không?"

Anh dùng một tay vòng ôm lấy eo cô, sợ cô ngã xuống.

Cô chẳng nghe anh nói gì, mắt đang tìm kem đánh răng bàn chải đánh răng.

Lục Tây Kiêu tiến lên nửa bước áp sát cô, lấy thân hình chắn cho cô, đề phòng cô ngã xuống.

"Kem đánh răng bàn chải đánh răng ở đây." Anh lấy chiếc bàn chải chưa dùng, nặn kem đánh răng xong đưa cho cô.

Cô không nhận mà nhìn anh.

Lục Tây Kiêu: "Anh giúp em đánh nhé? Anh..."

Anh chưa nói xong, Ôn Lê đã há miệng ra.

Anh mỉm cười, nói nốt câu chưa xong: "Anh vẫn luôn giúp Cảnh Nguyên đánh răng mà, anh đánh tốt lắm."

"Cúi đầu xuống chút."

Lục Tây Kiêu một tay đỡ lấy cằm cô, bắt đầu đánh răng cho cô.

"Lê Lê đúng là yêu sạch sẽ thật, say đến mức này rồi mà vẫn đòi đánh răng." Anh dỗ dành như dỗ trẻ con.

Ôn Lê há miệng, tận hưởng sự phục vụ của Lục Tây Kiêu.

Mắt chằm chằm nhìn khuôn mặt dịu dàng của người đàn ông ngay sát gần.

Lục Tây Kiêu vừa nói chuyện với cô vừa đánh răng cho cô, thỉnh thoảng lại nhìn cô, thấy cô nhìn mình không chớp mắt, Lục Tây Kiêu cứ thế không nhịn được mà cười.

Anh lại lấy một chiếc cốc súc miệng, hứng nước súc miệng cô nhổ ra, tránh để cô phải cúi đầu xuống nhổ, lại dễ bắn vào người.

Cất bàn chải xong, anh đưa tay lấy khăn mặt, miệng trêu Ôn Lê: "Lê Lê có hài lòng với sự phục vụ của anh không?"

Ôn Lê: "Ừm."

"Hài lòng là tốt rồi, vậy Lê Lê đừng ghét anh nữa được không?"

Ôn Lê: "Không được."

Lục Tây Kiêu: "..."

Anh lẳng lặng thấm ướt khăn mặt lau mặt lau tay cho cô.

Mới phát hiện trên nắm đấm của cô có vết máu đã lau qua.

"Ngoài anh ra, em còn đánh ai nữa không?"

"Có."

"Đánh ai rồi?"

Ôn Lê nghĩ ngợi: "Nhiều lắm."

Lục Tây Kiêu: "..."

Anh không phải người duy nhất bị cô đánh.

Anh nên vui hay nên buồn đây?

"Có bị thương không?"

Ôn Lê lắc đầu.

"Tại sao lại đánh họ?"

Ôn Lê không nói ra được.

"Chỉ là đánh họ thôi chứ? Không làm gì khác chứ? Không nhận nhầm người, không giống như vừa nãy hôn anh mà hôn họ chứ?"

Ôn Lê: "Không có."

Lục Tây Kiêu yên tâm hẳn.

"Xong rồi. Về ngủ thôi."

Lục Tây Kiêu vứt khăn mặt vào thùng rác.

Hai tay Ôn Lê lúc này leo lên vai anh.

Lục Tây Kiêu mỉm cười, bế cô lên, hai tay cô chuyển sang vòng ôm lấy cổ anh.

Bế người trở lại giường.

Hai người lại nằm xuống.

Ôn Lê lại mặt dán mặt với anh, chóp mũi chạm chóp mũi.

Lục Tây Kiêu quay lại chủ đề trước đó, tò mò hỏi cô: "Lê Lê là lần đầu tiên uống rượu à?"

Cô không trả lời được.

"Là tâm trạng không tốt, hay là tâm trạng quá tốt nên mới uống rượu?"

Môi cô mấp máy, nhưng chẳng nói gì.

"Sau này anh không ở bên cạnh em, không được uống rượu biết chưa?"

Cũng may lúc cô đến tìm mình là trạng thái bạo tẩu, chứ nếu là bộ dạng vô hại dễ bắt nạt như bây giờ, ở nơi như Kim Châu này chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa.

Ôn Lê: "Ừm."

Lục Tây Kiêu: "Lê Lê ngoan thật."

Lòng bàn tay Ôn Lê áp lên mặt anh, đầu ngón tay mịn màng dán lên mí mắt anh, ngón tay khẽ mơn trớn đuôi mắt anh.

Hai người dán quá gần, chỉ có thể nhìn thấy mắt của nhau.

Lục Tây Kiêu: "Mắt anh đẹp không?"

Ôn Lê nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của anh: "Ừm."

Lục Tây Kiêu: "Mắt Lê Lê cũng đẹp."

Cô rũ mắt xuống, như thể thẹn thùng.

Lục Tây Kiêu thấy vậy, tiếp tục nói: "Lê Lê không chỉ mắt đẹp, mà miệng, mũi cũng đẹp. Chỗ nào cũng đẹp hết."

Cô rũ mắt, ngại ngùng không dám nhìn anh.

Lục Tây Kiêu nhìn phản ứng của cô, tim mềm nhũn thành một dải.

Lúc nãy thì tàn bạo vô cùng, giờ lại đáng yêu hết nấc.

Đáng yêu đến mức Lục Tây Kiêu muốn chuốc thêm rượu cho cô.

"Lê Lê thấy mắt anh đẹp à?"

"Ừm."

"Vậy Lê Lê có thích mắt anh không?"

"Ừm."

Anh dẫn dụ: "Vậy Lê Lê có thích anh không?"

Anh vẫn đang chấp niệm với chuyện "ghét" và "thích".

Ôn Lê bĩu môi: "Không thích."

Cô thu tay khỏi mặt Lục Tây Kiêu, đầu rụt ra sau một chút, không dán mặt với anh nữa, mắt cũng nhìn đi chỗ khác.

Có chút giận rồi.

Lục Tây Kiêu: "Tại sao không thích anh? Anh làm gì không tốt sao? Em nói đi, anh nhất định sẽ sửa."

Ôn Lê: "Anh đánh tôi."

Biết rõ cô say rượu rồi, Lục Tây Kiêu vẫn vì sự trong sạch của mình mà tranh biện: "Vừa nãy anh không hề đánh trả một cái nào nhé, toàn là em đánh anh, những vết thương khác trên người anh không nói, xương mũi anh suýt chút nữa bị em húc gãy rồi, em tự xem mũi anh có phải bị thương rồi không."

Ôn Lê nhìn nhìn mũi anh, chẳng thấy vấn đề gì.

Cho nên cô không thừa nhận: "Tôi không có."

Lục Tây Kiêu: "Em có muốn xem vết thương trên người anh không? Toàn là vết bầm do em đánh ra đấy, em không chối được đâu."

Ôn Lê: "Anh đánh vào đầu tôi."

Anh cũng đánh cô rồi.

Lục Tây Kiêu: "Anh đánh vào đầu em? Đánh chỗ nào?"

Còn hỏi đánh chỗ nào nữa?

Ôn Lê hậm hực sờ sờ chỗ tóc chưa mọc dài sau gáy.

Tay Lục Tây Kiêu sờ theo sau gáy cô: "Chỗ này? Anh đánh à?"

Ôn Lê: "Chính là anh đánh."

Cô nhíu mày trừng mắt nhìn Lục Tây Kiêu, vẻ mặt nghiêm túc, nói như thật vậy.

Trời xanh bao la ơi!

Làm gì có chuyện vu oan giá họa thế này.

Cái này sao có thể là anh đánh được.

Cái nồi này quá to quá nặng rồi.

Không chịu nổi nỗi oan thấu trời này, Lục Tây Kiêu định tranh luận với cô một trận, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là không chấp nhặt với người say.

Lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy cô, nhận lấy tội trạng này: "Được được được, anh đánh, anh đánh, xin lỗi em." Anh thành khẩn xin lỗi.

Ôn Lê: "Anh đánh tôi, tôi sẽ mách ngoại."

Lục Tây Kiêu dở khóc dở cười: "Anh mới phải mách ngoại đây này, em đánh anh còn vu oan cho anh."

Ôn Lê tức mình đấm thẳng vào mặt anh một phát.

Nắm đấm của cô chẳng có chút lực nào, Lục Tây Kiêu mặc kệ cho cô đánh.

Anh nắm gọn nắm đấm của cô vào lòng bàn tay mình.

"Hết giận chưa?"

"Hừ."

"Không giận anh nữa được không? Cũng đừng ghét anh nữa được không?"

"..."

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Hai người nằm đối mặt nhau.

Cô dần hết giận, bắt đầu thấy buồn ngủ.

Lục Tây Kiêu: "Muốn ngủ rồi à?"

Ôn Lê: "... Ừm."

Giọng anh khẽ vang lên: "Lê Lê, em có lạnh không?"

Ôn Lê hé mí mắt nhìn anh, khẽ lắc đầu.

Giọng nói đầy mê hoặc của Lục Tây Kiêu dẫn dụ lừa phỉnh: "Em lạnh đấy. Lạnh thì ôm anh ngủ sẽ rất ấm áp."

Đề xuất Cổ Đại: Tứ Hoàng Tử Bảo Ta Thầm Thương Trộm Nhớ Chàng
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện