Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 438: Hôn cho Lục Tây Kiêu ngơ ngác luôn; Lục Tây Kiêu: "Đồ không biết xấu hổ."

Trong phòng, hai bóng người đang rượt đuổi nhau.

Thỉnh thoảng lại lao vào quần thảo.

"Ôn Lê? Đánh đủ chưa?"

"Em còn đánh nữa là xảy ra án mạng đấy."

Ôn Lê như điếc, chẳng mảy may động lòng.

Lục Tây Kiêu chạy quanh ghế sofa để né, Ôn Lê một tay chống lên lưng ghế, xoay người nhảy qua cực ngầu, tung một cú đá về phía Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu nghiêng người né được, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cú đá này của Ôn Lê suýt chút nữa là làm anh "tuyệt tự tuyệt tôn" rồi.

May mà vẫn bình an vô sự.

Nhưng vận may cũng chỉ đến thế, né được đòn này lại không kịp né đòn thứ hai, Lục Tây Kiêu bị Ôn Lê bồi thêm một cú đá ngã ngồi xuống sofa, anh nhanh chóng lăn khỏi ghế, tìm cơ hội chạy tót vào phòng ngủ, giữa đường chạy còn tranh thủ thắt chặt lại cái đai áo tắm đang lỏng lẻo.

Cái phòng tổng thống xịn xò bị đập phá tan tành đến bảy tám phần.

Lúc này Lục Tây Kiêu đã ăn không ít đòn tay chân.

Ôn Lê cuối cùng cũng bắt đầu thấm mệt.

Lục Tây Kiêu cảm nhận rõ tốc độ của Ôn Lê đã chậm lại, lực đạo giảm bớt, các đòn tấn công cũng trở nên mềm yếu hơn đôi chút.

Nhưng Lục Tây Kiêu vẫn không dám dừng lại hay đối đầu trực diện với Ôn Lê, chỉ sợ cô nàng đang say mà đột nhiên bộc phát thì hỏng bét.

Tiếp tục tiêu hao thể lực của Ôn Lê thêm một lúc.

Lục Tây Kiêu thấy đã hòm hòm, thế là khi nắm đấm của Ôn Lê một lần nữa vung tới, anh không né nữa mà chộp lấy hai tay cô, ép cô vào góc tường.

Ôn Lê định lên gối thúc vào người anh.

Đã dự liệu trước nên Lục Tây Kiêu chẳng còn cách nào khác, trực tiếp áp sát, dùng cả thân hình đè chặt lấy cô, không cho cô có cơ hội dùng chân.

Phần thân dưới của hai người dán chặt vào nhau.

Lục Tây Kiêu thề là anh thực sự không có ý định lợi dụng đâu.

Bị khống chế, Ôn Lê vặn vẹo cơ thể, cố gắng thoát ra.

Chuyện này làm Lục Tây Kiêu hoảng hốt thật sự.

"Đừng, đừng quậy nữa, bình tĩnh đi em."

Dưới lớp áo tắm anh chỉ quấn mỗi cái khăn tắm thôi đấy.

Chịu không nổi cái kiểu hành hạ này đâu.

Anh tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Đúng lúc này Ôn Lê vùng ra được một tay, vung một bạt tai thẳng vào mặt anh. Lục Tây Kiêu vội vàng chộp lại tay cô, cúi đầu gọi: "Ôn Lê?"

"Em uống bao nhiêu rượu mà say khướt thế này."

"Còn nhận ra anh không?"

Vừa dứt lời, Ôn Lê đã húc đầu vào người anh.

Húc thẳng vào mũi anh luôn.

Ôn Lê đúng là nhắm chuẩn cái mũi mà húc.

Cái cảm giác đau đớn này, thực sự chẳng mấy ai chịu thấu.

Đầu Lục Tây Kiêu bị húc văng ra sau, mũi vừa cay vừa thốn, làm anh buông tay ngay lập tức, ôm mũi lùi lại liên tục, nước mắt trào ra luôn, vạn hạnh là không bị húc chảy máu mũi.

Cũng may là do tác dụng của cồn nên Ôn Lê lúc này không còn mấy sức lực, nếu không chắc chắn cô đã húc gãy sống mũi anh rồi.

Thấy Ôn Lê vẫn chưa có ý định buông tha cho mình, Lục Tây Kiêu ôm mũi lùi thêm vài bước, lại thấy Ôn Lê vừa bước được hai bước nhỏ đã đứng im tại chỗ lảo đảo, như con lật đật vậy.

Ánh mắt Lục Tây Kiêu dõi theo cô.

Ôn Lê lắc lư vài cái rồi đổ rầm về phía trước.

"Ôn Lê!"

Lục Tây Kiêu chẳng kịp thấy đau nữa, lao tới đỡ lấy người.

Ôn Lê trong lòng anh như không xương, cả người mềm nhũn đứng không vững, cứ thế trượt xuống.

"Ôn Lê?"

Lục Tây Kiêu bế thốc cô lên, đặt xuống giường, vỗ nhẹ vào gò má đỏ bừng của cô, thấy cô lim dim mắt không còn biết trời trăng gì nữa, anh bèn cởi giày cho cô, bế chân cô lên giường để cô ngủ.

Đang định kéo chăn đắp cho cô thì Ôn Lê đột nhiên ngồi bật dậy, mặt dán sát vào mặt anh, đôi mắt mở to chằm chằm nhìn anh, làm anh giật bắn mình.

Động tác của Lục Tây Kiêu khựng lại.

Lại nữa à?

Sao vẫn còn sức thế này?!

Lục Tây Kiêu đang định từ từ giãn ra khoảng cách an toàn với Ôn Lê, nhưng thấy cô không cử động gì, anh cũng giữ nguyên tư thế.

Không làm cô kinh động.

Ánh mắt Ôn Lê lúc này đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ hung hãn gắt gỏng lúc nãy, mà bình thản lạ thường, không hề thấy chút nguy hiểm nào.

Thấy vậy, Lục Tây Kiêu giữ nguyên tư thế chờ một lát, sau đó thử ngồi xuống mép giường.

Ánh mắt cô dõi theo anh.

Lục Tây Kiêu nhìn cô, khẽ gọi: "Lê Lê?"

Lông mi cô khẽ rung, chớp mắt một cái, ánh mắt nhẹ nhàng chuyển động, vẫn cứ nhìn chằm chằm Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu còn tưởng cô đã tỉnh táo lại rồi.

Ai dè Ôn Lê lại thốt ra một câu: "Bà ngoại ơi~"

Một câu gọi mềm nhũn cả người.

Lục Tây Kiêu hơi ngẩn ra.

Cô đưa tay nắm lấy áo tắm của anh rồi nhích về phía này.

Cả người cô không chút sức lực, nhích đi khá vất vả.

Lục Tây Kiêu bèn chủ động ngồi sát lại.

Vừa ngồi gần, Ôn Lê đã rúc vào lòng anh, đầu dụi dụi vào ngực anh, ôm lấy eo anh.

"Bà ngoại..."

Cô lại gọi một tiếng, hừ hừ hử hử, như kiểu ở ngoài bị bắt nạt nên về mách lẻo làm nũng với bà, mềm mại vô cùng.

Lần đầu tiên nghe thấy cô dùng giọng điệu này nói chuyện, tim Lục Tây Kiêu như tan chảy, anh ôm lấy cô, một bàn tay lớn đặt lên sau gáy vuốt ve mái tóc dài suôn mượt.

"Lê Lê nhớ bà ngoại rồi à."

Giọng anh dịu dàng, chứa đựng ý cười, như đang dỗ dành trẻ con.

Anh cúi đầu lấy má cọ cọ vào đỉnh đầu cô.

"Bà ngoại..."

"Anh cũng nhớ bà ngoại rồi."

Lục Tây Kiêu vừa dứt lời, cảm thấy người trong lòng khựng lại một chút.

Sau đó Ôn Lê hơi chậm chạp ngẩng đầu lên nhìn anh.

Dường như từ câu nói đó của Lục Tây Kiêu, cô đã nhận ra người trước mặt không phải bà ngoại.

Ôn Lê cứ thế ngửa mặt nhìn chằm chằm Lục Tây Kiêu.

Lục Tây Kiêu hơi cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì men rượu của cô gái ngay sát gang tấc, có chút không kìm lòng được.

Anh kiềm chế lại, không làm gì cả.

Chỉ lặng lẽ ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cô.

Dùng ánh mắt để phác họa.

Tham luyến, mập mờ, quyến luyến.

Anh thấp giọng hỏi: "Nhận ra anh là ai chưa?"

Cô không đáp, cứ thế nhìn anh chằm chằm.

Nhìn hồi lâu, cuối cùng cũng nhận ra.

Lục Tây Kiêu nghe thấy cô gọi mình: "Lục Cảnh Nguyên."

Anh tức thì dở khóc dở cười.

Đang định nghiêm túc bảo cô mình là ai thì Ôn Lê – người đang coi anh là Lục Cảnh Nguyên – đã áp tay lên mặt anh, vò nặn một hồi, còn véo má kéo sang hai bên.

Khổ nỗi mặt anh quá cứng, quá săn chắc, chẳng kéo ra được tí nào.

Cô cảm thấy cảm giác tay có gì đó sai sai.

"Lục Cảnh Nguyên sao em lại gầy thế này."

"Em không chịu ăn uống tử tế là không cao lên được đâu đấy."

Lục Tây Kiêu mỉm cười nhìn vẻ mặt nũng nịu cau mày của cô.

Thấy Lục Cảnh Nguyên không thèm trả lời mình, Ôn Lê giữ lấy cằm anh, không hài lòng véo véo hai bên má: "Sao em không gọi chị?"

Lục Tây Kiêu có chút không cam lòng.

Ôn Lê: "Em không gọi là chị không chơi với em nữa đâu."

Bị đe dọa, Lục Tây Kiêu khẽ mím môi, đắn đo một chút xíu, cuối cùng hơi ngập ngừng gọi một tiếng: "... Chị."

Ôn Lê nhếch môi, vui vẻ xoa mặt anh: "Lục Cảnh Nguyên em ngoan quá, sao em lại đáng yêu thế này, cho chị thơm cái nào."

Ôn Lê áp mặt Lục Tây Kiêu lại rồi hôn chụt một cái rõ to.

Đồng tử đen thẫm của Lục Tây Kiêu co rụt lại.

Bị hôn cho ngơ ngác luôn.

Trái tim như nhảy lên tận não, đập thình thịch liên hồi.

Đối với một Lục Cảnh Nguyên thơm tho mềm mại, Ôn Lê đã muốn gần gũi từ lâu rồi, chỉ là do vướng cái "hình tượng idol" nên không tiện làm thế, bình thường cô đã không có sức kháng cự với nhóc con rồi, huống chi lúc này đang say rượu, hôn một cái không đủ, Ôn Lê cứ thế ôm lấy anh hôn hết cái này đến cái khác.

Đôi môi mềm mại ấm áp của cô gái liên tục chạm vào mặt anh.

Ngơ ngác một hồi, Lục Tây Kiêu tỉnh táo lại, cười đến mức mặt mũi chẳng còn tí giá trị nào, bộ dạng đúng kiểu không có tiền đồ.

"Cái này là em tự hôn anh đấy nhé, tỉnh rượu không được trách anh đâu đấy."

Hôn liên tiếp mười mấy cái, cái cuối cùng hôn cực kỳ mạnh và kêu, môi dán trên mặt anh tận ba bốn giây mới dứt, như kiểu đóng dấu vậy.

Lục Tây Kiêu cười nở hoa luôn.

Cúi mắt nhìn Ôn Lê đang mơ màng.

Anh vẫn chưa thấy đủ.

Ánh mắt lộ ra vẻ tinh quái như cáo già.

Thế là cái gã "cổ hủ" vừa nãy còn chẳng cam tâm gọi Ôn Lê là chị, lúc này lại mặt dày vô sỉ nói: "Em cũng muốn hôn chị."

Ôn Lê cực kỳ sẵn lòng đưa mặt mình đến trước miệng anh.

Chỉ cách môi anh có một hai centimet.

Anh chỉ cần khẽ cử động đầu một chút là hôn được ngay.

Lục Tây Kiêu có thể cảm nhận rõ nhiệt độ làn da của cô.

Nhiệt độ đó đang thu hút anh điên cuồng.

Yết hầu Lục Tây Kiêu lên xuống, nhưng cuối cùng anh vẫn nhịn được, chỉ lấy chóp mũi chạm nhẹ vào gò má mềm mại kia.

"Hôn" xong,

Ôn Lê lập tức đổi bên má khác cho anh: "Bên này nữa."

Lục Tây Kiêu mỉm cười, lại lấy chóp mũi hôn hôn.

"Chị ôm cái nào." Hôn xong hai bên má, Ôn Lê lại ôm lấy eo anh, rúc vào lòng anh.

Đây đâu phải cô ôm Lục Cảnh Nguyên, rõ ràng là Lục Tây Kiêu đang ôm cô thì có.

Lục Tây Kiêu ôm chặt lấy cô, giọng chậm rãi nói với người trong lòng: "Lê Lê, anh không phải Cảnh Nguyên, em nhìn kỹ xem anh là ai."

Ôn Lê nghe vậy, ngẩng đầu nhìn anh.

Nhìn kỹ một hồi, không biết có phải đã nhận ra không, sắc mặt cô thay đổi, buông anh ra, lùi khỏi vòng tay anh.

Lục Tây Kiêu cảm thấy hụt hẫng vô cùng vì hành động này của cô.

Anh nhìn Ôn Lê.

Ôn Lê cũng đang nhìn anh, nhìn với vẻ dò xét.

Khi thấy đôi lông mày thanh tú của cô dần cau lại, ánh mắt Lục Tây Kiêu bất giác tối sầm xuống, không ngăn nổi cảm giác khó chịu.

Hành động lúc say chính là suy nghĩ thật lòng nhất.

Vậy nên, cô thực sự chẳng thích anh chút nào, thậm chí chẳng có lấy một chút thiện cảm, có thể nói là ghét bỏ, bài xích anh.

Thấy cô càng cau mày chặt hơn, lòng càng thêm khó chịu, Lục Tây Kiêu không nhịn được gọi: "Lê Lê."

Lục Tây Kiêu hối hận vì đã để cô nhận ra mình rồi.

Thấy cô định nói gì đó, Lục Tây Kiêu muốn ngăn cô lại, anh sợ từ miệng cô sẽ thốt ra những lời làm tổn thương mình.

Kết quả Ôn Lê buông một câu: "Xấu quá."

Lục Tây Kiêu đang thấp thỏm bỗng ngẩn ra, không ngờ Ôn Lê lại nói câu này, anh lập tức tiếp lời: "Anh xấu lắm à?"

Ôn Lê đưa tay kéo kéo cái áo tắm trên người anh, chê bai: "Quần áo xấu quá."

Lục Tây Kiêu cúi đầu nhìn: "Vậy anh đi thay nhé?"

Tảng đá trong lòng anh được đặt xuống.

Ôn Lê: "Ừm."

Lục Tây Kiêu đứng dậy định đi thay đồ, đi được hai bước lại quay lại hỏi Ôn Lê: "Em muốn xem anh mặc gì? Đồ thoải mái chút? Hay đồ ngủ? Sơ mi? Hay đồ vest?"

Cô suy nghĩ một chút, nhưng không ra kết quả.

Thế là cô nhích ra mép giường.

"Muốn xuống giường à? Muốn đi chọn đồ cùng anh không?"

"Ừm."

Lục Tây Kiêu ngăn cô lại, dỗ dành: "Quần áo anh không có nhiều kiểu lắm, em cứ ngồi đây, anh mang ra đây cho em chọn nhé?"

Cô nghĩ ngợi rồi đồng ý: "Ừm."

Nhìn bộ dạng của cô, lòng Lục Tây Kiêu mềm nhũn.

Cô ngoan quá.

"Vậy em ngoan ngoãn ngồi trên giường đợi anh một lát, đừng xuống giường nhé, anh vào trong kia lấy đồ, sẽ quay lại ngay."

Lục Tây Kiêu bế Ôn Lê đang ở mép giường vào phía trong một chút.

Anh bước nhanh vào phòng thay đồ, gom hết quần áo treo trên hai cái giá đứng vào lòng, chất cao như núi.

Đi ra thấy Ôn Lê đang nghiêng người ra mép giường, nghé đầu nhìn vào phòng thay đồ, ánh mắt mong chờ, cả người mềm nhũn ngồi không vững, cứ lắc lư ra trước ra sau.

Lục Tây Kiêu ôm đống quần áo đặt xuống cuối giường.

"Muốn xem anh mặc bộ nào?"

"Trong kia vẫn còn, nếu đống này không thích thì anh vào lấy tiếp."

Ôn Lê bò ra cuối giường, cô liếc mắt thấy mấy cái sơ mi đen bị đè ở giữa, bò đến trước đống quần áo, chộp ngay lấy một cái cực chuẩn.

Lục Tây Kiêu giúp cô lấy cái sơ mi đen bị đè ra.

"Cái này hả?"

Cô gật đầu: "Ừm."

Lục Tây Kiêu: "Còn quần thì sao?"

Ôn Lê tiện tay lôi ra một cái.

Quần của anh cái nào chẳng giống nhau, toàn là quần tây.

Ít nhất là trong đống này đều thế.

Lục Tây Kiêu bèn lấy cái đó.

"Vậy anh đi thay đồ, em ngoan ngoãn ngồi đợi, đừng xuống giường, càng không được chạy ra ngoài, anh thay xong ngay đây."

Thay đồ cũng mất chút thời gian, Lục Tây Kiêu hơi không yên tâm.

Anh kiên nhẫn dặn dò Ôn Lê.

Ôn Lê bá đạo ra lệnh: "Thay ở đây luôn."

Lục Tây Kiêu nghĩ một lát rồi nói: "Vậy đợi anh một chút."

Anh chạy nhanh vào phòng thay đồ lấy một cái quần lót boxer quay lại.

Ôn Lê nhìn chằm chằm tay anh, tò mò xem anh cầm cái gì.

Lục Tây Kiêu giấu hết trong tay, không cho cô xem.

"Anh thay đồ, em nhắm mắt lại đi."

Ôn Lê nhìn anh.

Lục Tây Kiêu: "Em nhắm mắt lại thì anh thay ở đây."

Ôn Lê vẫn nhìn.

Lục Tây Kiêu bị vẻ mặt ngơ ngác mà bướng bỉnh của cô làm cho buồn cười.

"Anh thì sao cũng được, nhưng anh sợ em tỉnh rượu lại tính sổ với anh thôi."

"Ngoan, nhắm mắt lại, anh thay bộ này cho em xem."

Nghe lời Lục Tây Kiêu, Ôn Lê nhắm mắt lại.

Nhắm được bốn năm giây cô mở mắt ra, mặt Lục Tây Kiêu lù lù ngay trước mắt, làm cô giật mình.

Lục Tây Kiêu: "Còn định xem trộm à, đồ quỷ nhỏ."

Ôn Lê: "..."

"Có muốn anh thay đồ nữa không?"

"Có."

"Muốn thì nhắm mắt."

Ôn Lê không cam lòng nhắm mắt lại.

Lục Tây Kiêu đợi một lát, thấy cô khá ngoan, anh quay lưng lại, cởi áo tắm và khăn tắm ngang hông, bắt đầu thay đồ.

Vừa mặc quần xong, quay lại lấy sơ mi, thấy Ôn Lê đang mở to mắt nhìn mình không chớp.

Mặt già của Lục Tây Kiêu nóng bừng lên.

"Em nhìn thấy bao nhiêu rồi?"

Cô như khẽ nhướng mày, có chút đắc ý.

Lục Tây Kiêu chẳng biết nên khóc hay cười, mắng cô một câu: "Đồ không biết xấu hổ."

Ôn Lê thế mà lại trợn trắng mắt với anh.

Lục Tây Kiêu dứt khoát hào phóng xoay người lại đối diện với Ôn Lê.

Anh mặc sơ mi vào, chỉnh đốn lại một chút, bắt đầu cài cúc, những ngón tay thon dài chuyển động, anh cài cực kỳ thong thả, chẳng chút vội vàng.

Ôn Lê nhìn anh.

Anh cũng nhìn cô.

Dưới ánh mắt trực diện của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu đã ăn mặc chỉnh tề.

Anh hỏi cô: "Đẹp không?"

Cô rất thành thật: "Đẹp."

Vừa nói anh vừa tiến đến trước mặt Ôn Lê, cúi người xuống, áp sát cô, hai tay chống hai bên người cô, mặt kề sát mặt cô, giọng trầm thấp đầy quyến rũ: "Thích anh mặc bộ này à?"

Ôn Lê hơi ngửa mặt nhìn anh: "Ừm."

"Vậy sau này anh thường xuyên mặc bộ này cho em xem nhé?"

"Được."

Lục Tây Kiêu nhếch môi, nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói đầy mê hoặc: "Lê Lê, anh là ai?"

Lông mi cô run rẩy.

Phản ứng y hệt lúc Lục Tây Kiêu vừa gọi cô là "Lê Lê".

Cô nói rõ ràng: "Lục Tây Kiêu."

Chưa kịp để Lục Tây Kiêu vui mừng một chút.

Cô bồi thêm một câu chửi: "Đồ vương bát đán."

"..." Nụ cười trên mặt Lục Tây Kiêu cứng đờ.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Đại Lão Toàn Năng Lật Xe
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện