Lục Tây Kiêu: "Muốn Kim Châu luôn bình an vô sự, thì tên đó vĩnh viễn không được có bất kỳ ý đồ không an phận nào với em."
Ánh mắt anh kiên định, chuyện này không có chỗ cho thương lượng.
Ôn Lê nhất thời chưa kịp phản ứng.
Cái gì với cái gì cơ?
Cô không chắc chắn hỏi lại: "Anh nói Tề Ngự?"
Lục Tây Kiêu quay mặt đi chỗ khác, bực bội nói một câu: "Anh mặc kệ hắn tên là gì." Đây là câu nói mang theo cảm xúc lớn nhất của anh từ nãy đến giờ.
Tóm lại là không được thích Ôn Lê, không được theo đuổi Ôn Lê.
Ôn Lê thầm nghĩ: Đây là cái điều kiện quái quỷ gì thế?
Ý đồ không an phận?
Tề Ngự muốn soán ngôi à? Không đúng, anh ta bảo Tề Ngự thích cô.
Ôn Lê nghẹn lời.
"Còn nữa, hắn nói đại ca Hắc Thủy đã chết rồi, tốt nhất là chết thật, nếu có ngày để anh biết là chưa chết—"
Những lời phía sau không cần Lục Tây Kiêu phải nói ra.
Ôn Lê: "..."
Lục Tây Kiêu nói xong, hít sâu một hơi, sau đó bảo Ôn Lê: "Bữa sáng làm xong rồi, đi ăn trước đi, lát nữa nguội mất. Anh có việc phải ra ngoài một chuyến, lát nữa về."
Lục Tây Kiêu nói xong liền rảo bước ra khỏi biệt thự.
Lục Kỳ nhìn Ôn Lê, ngơ ngác đuổi theo Lục Tây Kiêu rời đi.
Badman lạnh lùng chằm chằm nhìn Ôn Lê, một bàn tay theo thói quen đặt lên khẩu súng bên hông, một lát sau cũng quay người bỏ đi.
Lục Kỳ tim đập thình thịch đi theo sau Lục Tây Kiêu.
Không dám hỏi Lục Tây Kiêu đi giải quyết việc gì.
Lục Tây Kiêu đi phía trước ngày càng nhanh.
Lục Kỳ suýt chút nữa không theo kịp, phải vừa đi vừa chạy bộ mới được.
Suốt quãng đường đến hầm để xe, Lục Tây Kiêu mở cửa một chiếc xe đậu ngay phía trước rồi ngồi vào ghế sau, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa xe lại.
Chấn động đến mức tim Lục Kỳ cũng nảy lên thon thót.
Vội vàng chạy qua, ngồi vào ghế lái.
"Cút xuống!"
Một tiếng quát khẽ đầy giận dữ.
Dọa Lục Kỳ vừa mới chạm mông vào ghế đã lủi thủi cút xuống xe, đầu cũng không dám ngoảnh lại một cái, nhẹ nhàng đóng cửa xe lại.
Đứng ngoài xe không biết phải làm sao.
Đợi một hồi lâu không thấy có động tĩnh gì.
Lục Kỳ mới sực nhận ra Lục Tây Kiêu căn bản chẳng có việc gì cần giải quyết cả.
Ngũ gia là chạy ra đây để hờn dỗi một mình sao?
Hay là trốn vào đây để khóc thầm?
Cẩn thận liếc nhìn cửa kính xe.
Tiếc là không nhìn thấy bên trong.
Ngũ gia đáng thương quá, chắc chắn là đau lòng đến chết mất thôi.
Yêu đương còn chưa kịp bắt đầu mà lòng đã chết lặng rồi.
Thảm quá thảm.
Bị cô Ôn mà mình yêu thương lợi dụng, tính toán và đâm sau lưng như vậy.
Cô Ôn làm vậy lại còn vì tình địch và kẻ thù của Ngũ gia nữa chứ.
Chịu tổn thương lớn như vậy, lại tự mình trốn ra đây buồn bã một mình, còn nói với cô Ôn là mình đi giải quyết công việc.
Lục Kỳ lúc này nhận được điện thoại, mạng lưới Nam Dương đã khôi phục rồi.
Cúp điện thoại, Lục Kỳ nhìn ra ngoài hầm xe.
Cô Ôn không thể đến dỗ dành Ngũ gia một chút sao?
Chỉ cần dỗ một chút là chắc chắn sẽ ổn ngay.
Lục Kỳ cứ thế đứng đợi ngoài xe.
Không biết tình hình bên trong xe thế nào.
Cũng không biết Ngũ gia nhà mình ra sao rồi.
Ròng rã một tiếng đồng hồ trôi qua, hầm xe vẫn im phăng phắc.
Lục Kỳ ngày càng lo lắng.
Cái xe này cách âm tốt đến vậy sao?
Chẳng nghe thấy tiếng khóc nào vọng ra cả.
Hay là Ngũ gia đang nén tiếng khóc nhỉ?
Lại qua nửa tiếng nữa, Lục Kỳ bắt đầu sốt ruột.
Ngũ gia không phải vì quá đau buồn mà bị thiếu oxy ngất xỉu bên trong, hay là nhất thời nghĩ quẩn làm chuyện gì dại dột làm hại bản thân chứ?
Lục Kỳ lo lắng, nhưng lại không dám tiến lên kiểm tra.
Thực sự không có gan đụng vào họng súng của Lục Tây Kiêu lúc này.
Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Lục Kỳ hoàn toàn không đứng yên được nữa.
Anh ta liều mạng, tiến lên định gõ cửa kính xe.
Người anh ta cách cửa xe một mét rưỡi, cố gắng vươn tay ra.
Tay vừa mới vươn ra được một nửa thì cửa xe từ bên trong đã được mở ra.
Lục Kỳ giật bắn mình, rụt tay lại như bị điện giật.
Cả người đang rướn về phía trước khiến anh ta lảo đảo suýt ngã sấp mặt, một chân bước tới nửa bước mới đứng vững được.
Vội vàng né sang một bên, cúi đầu không dám nhìn Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu - người đã ngồi trong xe ròng rã hai tiếng đồng hồ - bước xuống xe, anh tiện tay đóng cửa xe lại, mặt không biểu cảm, không nhìn ra thần sắc gì tự mình đi ra ngoài hầm xe.
Lục Kỳ cẩn thận đi theo sau Lục Tây Kiêu.
Anh ta nhìn bóng lưng Lục Tây Kiêu.
Xác định trên người Lục Tây Kiêu lúc này không còn lửa giận nữa.
Sau đó mới dám lên tiếng: "Ngũ gia, toàn bộ mạng lưới Nam Dương đã khôi phục rồi, khoảng hai tiếng trước đã khôi phục xong."
Lục Tây Kiêu: "Rút lực lượng vũ trang ở biên giới về."
Giọng anh vẫn trầm thấp lạnh lùng như mọi khi, giọng điệu cũng không nóng không lạnh, Lục Kỳ không nghe ra điều gì bất thường.
Ngũ gia không khóc đến khản cả giọng sao?
Ngoài miệng đáp: "Vâng."
Lục Tây Kiêu quay lại biệt thự.
Người hầu đang dọn dẹp nói với anh: "Châu trưởng, cô Ôn đã rời đi rồi, khoảng hai tiếng trước đã đi rồi ạ, cô ấy xách hành lý đi, phòng của cô ấy đã được dọn dẹp xong rồi."
Lục Tây Kiêu vừa đi, Ôn Lê cũng rời đi ngay sau đó.
Sắc mặt Lục Tây Kiêu vừa mới tự tu sửa được hai tiếng đồng hồ trong khoảnh khắc này đã đổ sông đổ biển, anh sa sầm mặt đứng trong đại sảnh.
.
Chưa về đến Kim Châu, Ôn Lê đã nhận được tin tức Nam Dương rút lực lượng vũ trang ở biên giới.
"Cái thằng cha Nam Dương đó nhìn thế nào cũng không giống loại người có thể dùng tình cảm để nói chuyện được." A Minh rất tò mò không biết Ôn Lê đã làm thế nào.
Tề Ngự không yên tâm hỏi: "Em có hứa với hắn điều kiện gì khác không?"
Chỉ sợ Lục Tây Kiêu nhân cơ hội đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó nhắm vào Ôn Lê.
Nghe Ôn Lê nói không có, lòng Tề Ngự vô cùng phức tạp.
Lục Tây Kiêu vậy mà lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Lại quan tâm hỏi: "Vậy hắn không giận lây sang em chứ?"
Ôn Lê: "Không có."
Nhưng sau này chắc sẽ không còn qua lại nữa.
Cũng tốt, đỡ để Lục Tây Kiêu thực sự thích cô.
Đến lúc đó lại giống như mình lừa gạt tình cảm của anh ta vậy.
Về Kinh thành rồi thì đổi chỗ ở khác thôi.
A Minh: "Có giận thì thằng cha đó cũng thành xác chết rồi. Coi như hắn biết điều, cũng coi như hắn mạng lớn, những kẻ từng đối đầu với chúng ta xem có ai còn sống không, thằng cha đó cứ tưởng mình chịu thiệt lớn, thực ra hắn hời to rồi đấy!"
Ôn Lê: "Mau chóng giao Man Lĩnh cho hắn đi."
Tề Ngự: "Được."
Ôn Lê nói xong liền đi lên lầu.
Thấy Tề Ngự chằm chằm nhìn bóng lưng Ôn Lê suy nghĩ.
A Minh hỏi: "Anh Tề? Sao thế?"
Tề Ngự: "A Lê em ấy không vui."
Là vì cạch mặt với người đó sao?
A Lê quả nhiên để tâm đến người đó.
Tề Ngự khẽ nhíu mày.
Đề xuất Xuyên Không: Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay