Lục Tây Kiêu: "Em muốn nói gì với anh?"
Câu nói đột ngột này của Ôn Lê khiến anh vô cùng tò mò.
Là muốn nói về chuyện của Kim Châu và Hắc Thủy.
Hay là muốn nói chuyện riêng tư?
Nếu là chuyện riêng tư, có nên bảo Lục Kỳ và những người khác tránh mặt không?
Chưa đợi Ôn Lê nói, Lục Tây Kiêu đã tự mình suy nghĩ rồi.
Ôn Lê nhìn khuôn mặt và ánh mắt đã vơi bớt vẻ tàn nhẫn của anh, hỏi: "Có phải anh còn nợ tôi hai khoản phí phẫu thuật không?"
Chủ đề không đúng lúc này của Ôn Lê khiến Lục Tây Kiêu hơi ngơ ngác, tuy không hiểu nhưng vẫn đáp: "Muốn đòi rồi sao?"
Ôn Lê: "Ừm."
Lục Tây Kiêu băn khoăn không hiểu tại sao Ôn Lê lại đòi phí phẫu thuật vào lúc này, anh không nói gì thêm, trực tiếp gác lại chuyện quan trọng đang làm, lo cho Ôn Lê trước.
Thái độ rất tốt nói với Ôn Lê: "Đó đâu chỉ là hai khoản phí phẫu thuật, ân tình này anh trả cả đời cũng không hết, em muốn anh lấy gì để trả? Chắc em không phải muốn đòi tiền anh chứ?"
Lần đầu tiên thấy người bị đòi nợ nói như vậy, cứ như thể mong người đòi nợ đòi nhiều hơn, mong mình trả không hết vậy.
Ôn Lê: "Ừm."
Lục Tây Kiêu vô cùng hào phóng: "Em cứ nói đi, chỉ cần anh có anh đều trả cho em, không có, anh cũng sẽ kiếm bằng được."
Thấy Ôn Lê nhìn mình, nhất thời không trả lời.
Lục Tây Kiêu kiên nhẫn chờ đợi.
"Sao thế?"
Anh cảm nhận được cảm xúc của Ôn Lê có chút tinh tế.
"Muốn gì cứ việc nói, không cần khách sáo với anh."
Ngay cả khi Ôn Lê nói muốn tập đoàn Lục thị, anh cũng không hề do dự.
Bờ môi Ôn Lê khẽ động đậy, cô nhìn thẳng vào mắt Lục Tây Kiêu nói: "Chuyện của Kim Châu có thể thương lượng lại được không."
Hả?
Lục Kỳ lúc đó có chút không hiểu tình hình.
Lục Tây Kiêu chắc chắn mình không nghe nhầm, nhưng nghi ngờ mình có thể hiểu sai, bèn hỏi lại cho chắc: "Em đang... nói đỡ cho Kim Châu? Dùng ân tình anh nợ em sao?"
Ôn Lê: "Ừm."
Chưa đợi Lục Tây Kiêu nói gì, Ôn Lê tiếp tục: "Hắc Thủy, đôi mắt, Bố Già, Kim Châu đều không thể giao ra được. Những điều kiện Kim Châu đưa ra cộng thêm Man Lĩnh, tôi nghĩ đã đủ rồi."
Ôn Lê nói xong, chờ đợi phản hồi của Lục Tây Kiêu.
Cô tưởng Lục Tây Kiêu sẽ tức giận chất vấn rồi từ chối.
Tưởng Lục Tây Kiêu sẽ tính sổ với cô, nghi ngờ thân phận của cô.
Kết quả là sau khi tiêu hóa xong lời nói của cô, câu đầu tiên Lục Tây Kiêu hỏi là: "Em và tên Châu trưởng Kim Châu đó có quan hệ gì?"
Ôn Lê: "Bạn bè."
Lục Tây Kiêu truy hỏi: "Loại bạn bè nào? Bình thường? Thân thiết? Tri kỷ? Bạn vào sinh ra tử hay là kiểu như Giang Ứng Bạch?"
Ôn Lê: "Tin tưởng nhau."
Tin tưởng nhau.
Điều này còn sâu sắc và đáng suy ngẫm hơn cả mấy loại anh vừa liệt kê.
Lục Tây Kiêu trong nháy mắt đã xác định được thân phận của Tề Ngự.
Là người mà Lộ Dự nói Ôn Lê thích.
Người đó tốt hơn anh, hợp với Ôn Lê hơn anh.
Người mà Lộ Dự nói, hóa ra thực sự tồn tại.
Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê với vẻ khó chấp nhận, anh muốn nói lại thôi, trong lòng đấu tranh một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi ra những suy đoán trong lòng: "Em chủ động gọi điện cho anh, đến Nam Dương tìm anh, lúc ăn cơm dò xét thái độ của anh, dẫn dắt anh định địa điểm đàm phán ở Cali, đều là vì Kim Châu? Em giúp Kim Châu giám sát anh? Thậm chí có thể..."
Thậm chí có thể vào lúc mấu chốt, gây bất lợi cho anh.
Câu nói này, Lục Tây Kiêu không thể thốt ra lời.
Lúc Lục Tây Kiêu nói những lời này giọng điệu không thay đổi nhiều, anh giữ vững cảm xúc, không kích động cũng không tức giận, không phải tư thế chất vấn, chỉ là xác nhận với Ôn Lê.
Lục Kỳ sốc đến mức suýt bịt miệng.
Cô Ôn là nằm vùng do Kim Châu phái đến.
Lúc đàm phán thấy cô Ôn anh ta còn bảo là bao sống.
Kết quả là bao chết!
Ôn Lê thừa nhận: "Phải."
"Mạng lưới Nam Dương bị tấn công là em bảo Giang Ứng Bạch làm?"
Lục Tây Kiêu lúc hỏi câu này trong lòng đã có một suy đoán khác, nhưng anh hy vọng đáp án không phải như anh nghĩ.
Lục Kỳ: Ngàn vạn lần đừng phải.
Cô Ôn tuyệt đối không thể giúp Kim Châu đối phó Ngũ gia được.
Ngũ gia sẽ đau lòng đến chết mất.
Ôn Lê: "Là tôi làm."
Lục Tây Kiêu nhìn cô.
Ôn Lê: "Tôi chính là Bố Già."
Ôn Lê không biết nói lời mềm mỏng, không hiểu cách đánh bài tình cảm, giá như lúc này cô nói một câu cô làm vậy là vì để tránh những cuộc tàn sát không đáng có của cả hai bên, giá như cô thực sự một lòng giúp Kim Châu, thì bí mật của Nam Dương đã sớm bị rò rỉ, Lục thị đã sớm bị ảnh hưởng, nói cô không chỉ vì Kim Châu, mà còn vì Lục Tây Kiêu, nói Kim Châu có thừa cách để bóp chết Nam Dương, là chính cô đứng ra điều đình mới khiến Nam Dương không chịu tổn thương thực chất, cứ tùy tiện nói vài câu an ủi Lục Tây Kiêu như vậy, dù là nói dối, Lục Tây Kiêu cũng sẽ thấy dễ chịu hơn.
Hy vọng của Lục Tây Kiêu tan vỡ.
Là chính tay cô làm.
Tim Lục Tây Kiêu như bị kim châm một nhát.
Hèn gì anh tìm Giang Ứng Bạch giúp đỡ thì cậu ta lại có phản ứng đó.
Còn bảo anh đi xin lỗi Kim Châu.
Hóa ra lúc đàm phán sát thủ lợi hại nhất của Kim Châu đang ngồi ngay cạnh mình, hèn gì Kim Châu lại có vẻ không sợ gì như vậy, vì Kim Châu có thể động vào không chỉ Nam Dương và Lục thị, mà còn cả anh nữa.
Ôn Lê, chính là chỗ dựa của Kim Châu.
Lúc đó trong mắt người Kim Châu mình chắc chắn là một thằng ngốc.
Lục Tây Kiêu lúc này trong đầu toàn là hình ảnh lúc đàm phán.
Nụ cười khiêu khích của Châu trưởng Kim Châu, cả ánh mắt nhìn Ôn Lê, con sư tử nhỏ chạy về phía Ôn Lê và thân thiết với cô.
Vẻ mặt nắm chắc phần thắng của đám người Kim Châu.
Ôn Lê ngăn cản anh giết con sư tử nhỏ không thuần túy là vì thích động vật nhỏ, cũng không chỉ là giận anh ném con sư tử đi hơi nặng tay, mà phần nhiều là giận kết quả đàm phán.
Hoặc cũng có thể là, giận anh đòi đôi mắt của người đó.
"Lục Châu trưởng muốn thì cứ tự mình tới lấy đi"
Tên họ Tề đó lúc đó là đang ngấm ngầm khích mình ra tay, hay căn bản là đang khích Ôn Lê giết mình?
Còn hôm qua nữa, Kim Châu lấy tử tù mạo danh Hắc Thủy mưu đồ lừa gạt anh, Ôn Lê cũng giúp bọn họ lừa gạt anh.
Lục Kỳ chấn động trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn Ôn Lê, nghi ngờ tai mình có vấn đề nghe nhầm rồi.
Cô Ôn là Bố Già?!
Quá mức hư cấu rồi đấy!
Cô Ôn mới bao nhiêu tuổi chứ?!
Lục Kỳ sốc đến mức không còn tâm trí đâu mà đau lòng cho Ngũ gia nhà mình nữa.
Lục Tây Kiêu: "Đêm đó ở chợ đêm, em chủ động hỏi về vết thương của anh, lúc đó em đã biết kẻ bắn anh là Hắc Thủy, và biết bọn chúng đang trốn ở Kim Châu rồi phải không?"
Lúc đó anh cảm thấy Ôn Lê nói ra câu "oan oan tương báo bao giờ mới dứt" có chút sai sai, không ngờ là vì như vậy.
Giờ anh cũng hiểu tại sao lúc đó Ôn Lê đột nhiên có cảm xúc, là vì nghe thấy anh nhất định phải nhổ cỏ tận gốc Hắc Thủy.
Ôn Lê không hề phủ nhận.
Thấy Ôn Lê mặc nhận, lòng Lục Tây Kiêu vô cùng khó chịu, anh trấn tĩnh một hồi lâu, hít sâu một hơi nói: "Ôn Lê, em là người phẫu thuật cho anh, em biết tình hình lúc đó của anh nguy hiểm thế nào, anh suýt chút nữa đã chết dưới tay Hắc Thủy, gia đình anh, Cảnh Nguyên suýt chút nữa đã vĩnh viễn mất đi anh, lúc đó nếu không có em thì bây giờ anh căn bản không có cơ hội đứng trước mặt em, ngay cả như vậy, em vẫn muốn dùng ân tình anh nợ em để nói đỡ cho những kẻ đã làm hại anh sao?"
Anh nghiêm túc, trịnh trọng hỏi Ôn Lê.
Anh không để cảm xúc xen lẫn vào giọng điệu.
Nói chuyện vẫn ôn tồn nhẹ nhàng.
Ôn Lê nhìn anh.
Lục Tây Kiêu lúc này ngoài mặt vẫn bình tĩnh và điềm đạm.
Ôn Lê đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Trong lòng phiền muộn vô cùng.
Thật không công bằng!
Nghe Lục Tây Kiêu có vẻ rất thảm, nghe cô có vẻ rất quá đáng đúng không?
Nhưng rõ ràng cô mới là người thảm hơn, Lục Tây Kiêu cũng quá đáng không kém!
Dựa vào đâu mà Lục Tây Kiêu có thể thản nhiên báo thù?!
Biết rõ sự thật như cô lại phải nhượng bộ từng bước còn phải nghĩ cách hóa giải hận thù, lại còn trở thành một kẻ nằm vùng không ra gì.
Đúng là khổ vì biết rõ sự thật.
Ôn Lê càng nghĩ càng giận.
Nhưng giận thì làm được gì? Ai bảo chính cô không nỡ ra tay với Lục Tây Kiêu, có bực bội đến mấy cũng chỉ có thể tự mình tiêu hóa và phát tiết.
Thấy Ôn Lê không nói lời nào, lồng ngực Lục Tây Kiêu nghẹn lại khó chịu, anh cứ thế nhìn Ôn Lê, chờ mãi chờ mãi cũng không đợi được Ôn Lê nói một câu, hay lắc đầu một cái.
Cuối cùng, Lục Tây Kiêu gật đầu, đồng ý, anh nhìn Ôn Lê nói: "Được, anh chấp nhận điều kiện Kim Châu đưa ra, tha cho Hắc Thủy, không cần em phải nói đỡ cho bọn chúng nữa, cũng đừng lãng phí ân tình em dành cho anh vào bọn chúng, bọn chúng không xứng."
Trong mắt Lục Tây Kiêu có sự tổn thương.
Vậy mà cứ thế đồng ý rồi.
Không hề nổi trận lôi đình, thậm chí còn không hề tức giận, cũng không định tính sổ với cô.
Lúc Lục Tây Kiêu liệt kê những tội trạng của cô, cô cảm thấy Lục Tây Kiêu trong lúc nóng giận hoàn toàn có khả năng ra tay với cô.
Ôn Lê đều đã không còn hy vọng gì rồi.
Lục Tây Kiêu: "Nhưng anh còn một điều kiện nữa."
Ôn Lê đợi anh nói.
Đề xuất Trọng Sinh: Mẫu Thân Đạm Bạc Như Cúc
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay