Xe dừng trước biệt thự.
Lục Tây Thành mang theo một bụng hỏa khí sải bước vào nhà.
"Đi lấy gậy cho ta."
"Quỳ xuống!"
Lục Tử Thừa không nói một lời, quỳ xuống.
Lục Tây Thành nén giận suốt quãng đường cuối cùng cũng bộc phát, nhận lấy cây gậy, đi đến bên cạnh Lục Tử Thừa, giơ tay giáng một gậy thật mạnh xuống lưng anh ta, hết gậy này đến gậy khác.
"Lục Tử Thừa, ta thấy anh hết thuốc chữa rồi!"
"Anh nhìn người không ra hồn, suýt chút nữa dẫn sói vào nhà, đến giờ mà vẫn còn u mê không dứt với cái loại đàn bà đó."
"Cô ta làm bị thương Cảnh Nguyên đấy, cháu ruột của anh, gọi anh là chú, đứa con duy nhất mà anh họ ruột của anh để lại. Thằng bé mới có ba tuổi, vẫn còn nhỏ như vậy, vẫn chưa hiểu chuyện gì, vậy mà cô ta cũng ra tay được. Hôm nay nếu không có Ôn tiểu thư thì Cảnh Nguyên đã mất mạng rồi. Cảnh Nguyên và Ôn tiểu thư mới vừa từ phòng mổ ra chưa lâu, người vẫn còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, vậy mà anh vẫn còn tơ tưởng đến cái loại đàn bà đó. Ta hôm nay phải thay mặt ông bà nội và cha mẹ Cảnh Nguyên, cả Ngũ thúc của anh nữa mà đánh cái loại ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng như anh!"
Lục Tây Thành càng nói càng phẫn nộ, từng gậy từng gậy giáng xuống.
"Ba, ba..."
Lục Tử Dần mấy lần muốn ngăn cản nhưng lại sợ.
Cậu chưa bao giờ thấy cha mình tức giận đến thế. Anh cả vốn luôn khiến cha hài lòng, chuyện ăn gậy trước giờ đều do cậu bao thầu. Đây là lần đầu tiên Lục Tử Dần thấy cha nổi trận lôi đình với anh cả, không chỉ dùng gậy đánh mà còn ra tay nặng như vậy.
Mười mấy gậy giáng xuống, Lục Tử Thừa trực tiếp bị đánh đến hộc máu.
"Ba, ba đừng đánh nữa." Lục Tử Dần sốt sắng, cậu cũng chẳng màng sợ hãi nữa, lao tới quỳ xuống bên chân cha, cứng đầu nắm lấy tay đang cầm gậy của cha không buông.
"Cút ra, không phải việc của anh."
Lục Tây Thành vẫn đang trong cơn thịnh nộ.
Lục Tử Dần: "Ba mà cứ đánh tiếp thế này, anh cả sẽ bị ba đánh chết mất. Anh ấy biết lỗi rồi, ba đừng đánh anh ấy nữa."
Lục Tây Thành: "Buông tay, nghe thấy chưa?! Anh cũng muốn ăn đòn đúng không? Lão tử đánh anh cũng chỉ là chuyện tiện tay thôi."
Nhìn dáng vẻ hung bạo của cha, Lục Tử Dần trong lòng sợ muốn chết nhưng vẫn không buông tay.
Lục Tử Thừa gượng dậy quỳ thẳng người, mấp máy cái miệng đầy máu, khó khăn nói: "... Tử Dần, buông tay đi."
Lục Tử Dần lắc đầu: "... Em không buông."
Lục Tây Thành: "Ta nói lại lần cuối, cút ra!"
Lục Tử Dần sợ chết khiếp nhưng vẫn không buông.
Lục Tây Thành giật phắt tay ra, dễ dàng đẩy cậu ngã xuống đất, vung gậy tiếp tục đánh xuống lưng Lục Tử Thừa.
Mặc cho Lục Tử Dần cầu xin thế nào cũng vô ích.
Nhìn Lục Tử Thừa miệng đầy máu, Lục Tử Dần quỳ bò tới một lần nữa muốn ngăn cản, khóc lóc hét lên: "Ba đừng đánh anh cả, đừng đánh anh cả, ba đánh con đi, con chịu đòn thay anh ấy..."
Lại một gậy nữa giáng xuống, Lục Tử Thừa cuối cùng không trụ vững, ngã gục xuống đất, miệng đầy máu tươi, gần như hôn mê.
Lục Tây Thành lúc này mới dừng lại, ông ta cầm gậy trong tay, vừa sợ hãi vừa đau lòng nói: "Hôm nay Cảnh Nguyên mà có mệnh hệ gì, hoặc để lại di chứng nghiêm trọng nào, anh bảo ta sau khi chết làm sao đối mặt với gia đình anh cả chị dâu đây? Còn cả Ôn tiểu thư nữa, Ôn tiểu thư mà có chuyện gì, anh bảo ta làm sao đối mặt với Ngũ thúc của anh?! Hả? Lục Tử Thừa ơi là Lục Tử Thừa! Anh làm sao xứng đáng với thân phận của mình, làm sao xứng đáng với gia đình này."
Cơn giận chưa tan, Lục Tây Thành ném mạnh cây gậy xuống đất: "Anh liệu mà tự kiểm điểm đi, đợi khi nào cử động được thì lập tức cút ra nước ngoài cho ta, một năm đừng để ta nhìn thấy mặt anh nữa!"
Nói xong, xoay người lên lầu.
Lục Tử Dần vội vàng chạy đến bên cạnh anh trai, nằm rạp xuống đất ghé sát nhìn anh mình: "... Anh, anh sao rồi? Anh đừng dọa em, anh đừng chết mà, em đưa anh đi bệnh viện ngay."
Lục Tử Dần khóc lóc thảm thiết, cậu quệt bừa nước mắt, gọi người giúp đỡ đưa Lục Tử Thừa đang hôn mê lên lưng, cõng lên xe, vội vã đưa đến bệnh viện.
Lục Tây Kiêu canh giữ bên ngoài hai phòng chăm sóc đặc biệt suốt một đêm.
Hắc Tướng Quân cũng luôn đi theo anh chờ đợi bên ngoài.
Cũng may tình hình của cả hai đều rất ổn định.
Sau khi nghỉ ngơi, Lộ Dự đã kiểm tra tình trạng của Ôn Lê.
Lục Tây Kiêu chỉ có thể đợi ở bên ngoài.
Trời nhanh chóng sáng rõ.
"Gâu?"
Đây đã không biết là lần thứ bao nhiêu Hắc Tướng Quân hỏi Lục Tây Kiêu rồi.
Lục Tây Kiêu lần nào cũng trả lời nó: "Họ không sao đâu."
"Gâu?"
"Họ không sao đâu."
"Gâu gâu?"
Lục Tây Kiêu nhìn nó: "Mày đói rồi phải không?"
"Gâu." Giọng điệu rõ ràng là khác hẳn.
Lục Tây Kiêu bảo người mang thức ăn đến cho Hắc Tướng Quân.
Hơn mười giờ sáng, Lục Cảnh Nguyên tỉnh lại trước, nhưng vì cơ thể quá yếu nên chưa được bao lâu đã lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Mãi đến tối, nhóc con mới tỉnh lại lần nữa.
Bác sĩ kiểm tra xong tình hình của nhóc con, vội vàng ra ngoài nói với Lục Tây Kiêu: "Cảm xúc của đứa trẻ rất không ổn định, ước chừng là do bị dọa quá mức. Đứa trẻ còn quá nhỏ, thuốc an thần nên hạn chế sử dụng, nên ngài hãy thay đồ rồi vào trong dỗ dành thằng bé đi."
Lục Tây Kiêu vội vàng thay đồ bước vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Hắc Tướng Quân cũng muốn đi theo vào, nhưng rõ ràng là không được.
Nhóc con đang đeo máy thở, mắt đầy nước, miệng cứ rên rỉ, nếu không phải vì cơ thể quá yếu, e là đã vùng vẫy loạn xạ không nghe lời bác sĩ rồi. Nhóc con chỉ nằm đó, không làm gì cả, cũng khiến người ta cảm nhận được nỗi sợ hãi trong lòng cậu. Môi trường xa lạ và các nhân viên y tế xa lạ càng khiến cậu bất an, nhưng nhóc con hiểu chuyện và mạnh mẽ đã không khóc nháo ra tiếng.
"Cảnh Nguyên."
Lục Tây Kiêu nhanh chóng đi đến bên giường, vẻ xót xa trong mắt không giấu được.
Nhóc con vừa thấy ông cố, tuy an tâm nhưng nỗi uất ức trong lòng lại càng nặng nề hơn, trong lòng đầy sợ hãi khiến cậu khao khát muốn ông cố ôm.
"Bây giờ chưa ôm cháu được, cháu bây giờ không được cử động lung tung, đợi cháu khỏe hơn chút nữa mới ôm được." Lục Tây Kiêu trấn an cảm xúc của nhóc con.
Nhưng lời trấn an này không có tác dụng gì lớn.
Nhóc con cố gắng vươn đôi tay nhỏ về phía anh, nước mắt ngày càng nhiều, nếu không phải vì không có sức, chắc đã khóc rống lên rồi.
Lục Tây Kiêu không còn cách nào khác, anh chỉ có thể ngồi xuống bên giường, cúi người xuống, để nhóc con áp sát vào lòng mình.
"Cảnh Nguyên ngoan một chút, đừng cử động lung tung, như vậy vết thương mới nhanh lành. Hắc Tướng Quân đang ở bên ngoài, chị cũng ở đây, nhưng bây giờ họ vẫn chưa vào gặp cháu được, phải đợi cháu khỏe hơn chút nữa họ mới vào được." Lục Tây Kiêu nhẹ giọng dỗ dành.
Cảm xúc của nhóc con dần ổn định lại.
Lộ Dự một lần nữa bước ra từ phòng bệnh của Ôn Lê, đang định rời đi, phát hiện Lục Tây Kiêu vốn luôn canh giữ bên ngoài đã không còn ở đó nữa.
Thấy Hắc Tướng Quân nhìn về phía phòng chăm sóc đặc biệt sát vách.
Nghĩ đến người ở sát vách này là người mà Ôn Lê đã mạo hiểm tính mạng để cứu, nên lần này Lộ Dự không rời đi ngay, mà đi đến sát vách, nhìn vào bên trong qua lớp kính.
Cuối cùng bước vào trong.
Khi nhìn thấy Lục Tây Kiêu bắt anh ta là để cứu một đứa trẻ nhỏ như vậy và biết được đứa trẻ bị trúng đạn, trong lòng một bác sĩ như Lộ Dự không khỏi nảy sinh cảm giác áy náy.
Thế là Lộ Dự đã bao thầu luôn những công việc hậu phẫu mà Ôn Lê không thể hoàn thành, nhận lấy bệnh án của nhóc con từ tay bác sĩ.
Phòng chăm sóc đặc biệt, Lục Tây Kiêu không thể ở lại bên trong quá lâu.
Sau khi ra ngoài, Lộ Dự nói với Lục Tây Kiêu: "Tôi từ chối anh không có nguyên nhân nào khác, là vì đang chuẩn bị cho ca phẫu thuật của Ôn Lê. Nếu biết sớm Ôn Lê sẽ mạo hiểm cứu đứa trẻ này, tôi đã không từ chối rồi."
Ôn Lê mãi vẫn chưa thấy tỉnh lại.
Và ngay đêm đó, nhóc con vốn sinh ra đã yếu ớt bệnh tật không ngoài dự đoán đã bị sốt cao do vết thương gây ra.
Điều mà Lục Tây Kiêu - người một tay nuôi nấng Lục Cảnh Nguyên, hiểu rõ tình trạng sức khỏe của cậu nhất - lo lắng nhất cuối cùng cũng đến.
Lục Cảnh Nguyên đã không ít lần suýt chết vì những căn bệnh vặt này, trước một tuổi rưỡi Lục Cảnh Nguyên căn bản là được nuôi bằng thuốc.
Mà lúc này Lục Cảnh Nguyên còn đang bị thương nặng, nếu cộng thêm sốt cao... Lục Tây Kiêu lại bắt đầu lo lắng thắt ruột thắt gan.
Đề xuất Xuyên Không: Nữ Phụ Không Lẫn Vào (Khoái Xuyên)
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay