Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 268: Ôn Lê được đẩy ra khỏi phòng mổ; Lục Tây Kiêu: "Chết rồi cũng phải băm vằn cô ta ra"

Trong phòng bệnh, Ôn Minh sau ca phẫu thuật vẫn chưa tỉnh lại.

Ôn Bách Tường ngồi thẫn thờ trước giường bệnh, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng sâu sắc, trên người không còn chút dáng vẻ nào của một vị Chủ tịch.

Điện thoại từ công ty và ở nhà gọi đến liên tục, Ôn Bách Tường phớt lờ, chẳng còn cần thiết phải nghe nữa, cũng chẳng cần phải vùng vẫy nữa, sẽ không còn cơ hội sống sót nào đâu. Không chỉ công ty, mà ngay cả họ cũng có thể phải đền mạng, nếu đứa trẻ đó thật sự có chuyện gì, Ôn gia không một ai thoát được.

Ôn Bách Tường mặt xám như tro tàn chờ đợi sự phán xét của Lục Tây Kiêu.

Ông ta không khỏi nhìn lại nửa đời người của mình, từng chút từng chút đưa công ty lớn mạnh. Ông ta có thể nói là hài lòng và thành công với những thành tựu trong sự nghiệp của mình, vậy mà hôm nay, tất cả nỗ lực và thành tựu của ông ta đều tan thành mây khói. Để chuyển vận, ông ta không tiếc tay vứt bỏ con gái ruột, kết quả là bận rộn nửa đời người, cuối cùng lại trắng tay.

Nếu tất cả những thứ này hủy hoại trong tay Ôn Lê, thì ông ta không còn gì để nói. Nhưng trớ trêu thay, tất cả cuối cùng lại hủy hoại trong tay Ôn Nhan.

Và hủy hoại một cách triệt để.

Đứa con gái đã ở bên cạnh ông ta lâu nhất, tuy không phải ruột thịt nhưng lại hiểu ý ông ta nhất, đứa con gái hoàn hảo trong mắt ông ta, đứa con gái có phúc mà ông ta đã dùng con gái ruột để đổi lấy.

Đây chắc chắn là đòn giáng và sự mỉa mai lớn nhất đối với ông ta.

Đứa con gái có phúc trong miệng ông ta không chỉ là một con sói mắt trắng phản chủ, mà còn dốc hết sức lực kéo cả nhà xuống địa ngục, khiến nửa đời người của ông ta trở thành công dã tràng, thành một trò cười, không chỉ hủy hoại sự nghiệp mà còn hủy hoại cả gia đình.

Đây rốt cuộc là trò đùa của ông trời hay là sự trừng phạt của số phận, suy cho cùng đều là do chính ông ta tự gây nghiệp mà ra.

Cục diện ngày hôm nay đều do chính tay ông ta tạo nên.

Không biết là do không chấp nhận được kết cục này hay không chịu nổi đả kích như vậy, Ôn Bách Tường trên ghế bỗng nhiên đau đớn vặn vẹo, gương mặt đỏ bừng lên khó thở, tứ chi co giật, cứng đờ. Ông ta muốn đứng dậy cầu cứu nhưng không thể làm được, há miệng ra, ngay cả âm thanh cũng không phát ra nổi.

Sau nỗi hoảng sợ bản năng, ông ta như đã từ bỏ sự vùng vẫy.

Chỉ không yên tâm nhìn về phía Ôn Minh trên giường bệnh.

Bây giờ ông ta không cầu xin gì cả, chỉ cầu xin Lục Tây Kiêu có thể nể mặt Ôn Minh đã đỡ đạn thay đứa trẻ, có tâm cứu đứa trẻ mà để lại cho Ôn Minh một con đường sống. Còn cả Ôn Lê nữa...

Ôn Bách Tường toàn thân co giật ngã nhào xuống đất.

Bên ngoài phòng mổ, một người một chó lặng lẽ chờ đợi.

Ánh đèn chói mắt, môi trường quá đỗi trắng sáng khiến lòng người bồn chồn.

Ca phẫu thuật không mấy suôn sẻ, tình trạng của Ôn Lê vô cùng nguy hiểm, giữa chừng đã xảy ra sự cố. Vạn hạnh là trong suốt một năm qua, Lộ Dự và đội ngũ đã tiến hành mô phỏng và luyện tập lặp đi lặp lại đối với các loại sự cố có thể xảy ra trong phẫu thuật, mỗi loại sự cố đều chuẩn bị sẵn ít nhất một phương án ứng phó. Lộ Dự và đội ngũ đã chuẩn bị vẹn toàn, nỗ lực một năm qua đã không bị uổng phí, họ đã hóa giải nguy hiểm một cách điêu luyện.

Thành công lấy quả bom hẹn giờ đó ra khỏi não của Ôn Lê.

Khoảnh khắc mảnh đạn được lấy ra khỏi não Ôn Lê, bàn tay vốn vững vàng suốt bảy tiếng đồng hồ của Lộ Dự đã kích động đến mức run nhẹ.

Đôi mắt vì làm việc cường độ cao trong thời gian dài mà đau nhức.

Lộ Dự chỉ có thể nheo mắt nhìn mảnh đạn không lớn hơn móng tay trẻ sơ sinh nằm giữa kẹp gắp.

Chính cái thứ nhỏ bé này đã hành hạ Ôn Lê suốt hơn một năm qua.

Để lại cho Ôn Lê.

Biết đâu cô ấy sẽ muốn xem thử.

Cũng có thể để lại làm kỷ niệm.

Lộ Dự không khỏi nở một nụ cười nhẹ.

"Phần còn lại cứ giao cho tôi, bác sĩ Lộ anh nghỉ ngơi đi."

"Không cần, tôi làm được."

Lộ Dự đặt kẹp gắp xuống, tiếp tục công việc hậu phẫu.

Một tiếng sau, cuối cùng mọi thứ cũng kết thúc, Lộ Dự nhắm đôi mắt mệt mỏi lại, nước mắt sinh lý trào ra từ khóe mắt.

Ánh đèn phòng mổ sáng suốt tám tiếng đồng hồ cuối cùng cũng tắt.

Lục Tây Kiêu căng thẳng nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt trước mặt.

Hắc Tướng Quân đang ngồi bệt dưới đất cũng đứng bật dậy.

Cửa mở.

Ôn Lê được đẩy ra ngoài.

Lục Tây Kiêu tay chân cứng đờ tiến lên, thấy Ôn Lê trên xe đẩy phẫu thuật nhắm nghiền hai mắt, đầu quấn băng gạc, khắp người cắm đầy ống, còn đang đeo máy thở, trong lòng anh kinh hãi.

Đây là... phẫu thuật mở hộp sọ?

"... Cô ấy thế nào rồi?"

Lục Tây Kiêu vội vàng nhìn về phía Lộ Dự, khàn giọng hỏi.

Lộ Dự có chút bất ngờ khi Lục Tây Kiêu vẫn luôn đợi ở bên ngoài.

Lộ Dự có thể đoán được phần nào tình cảm của Lục Tây Kiêu dành cho Ôn Lê qua dáng vẻ hiện tại của anh. Tuy nhiên Lộ Dự không quá để tâm đến sự yêu thích của Lục Tây Kiêu, bởi vì người thích Ôn Lê quá nhiều rồi.

Những người không kém cạnh Lục Tây Kiêu cũng có đầy.

Nên Lộ Dự cũng không cho rằng Lục Tây Kiêu có thể thành công.

Lộ Dự: "Phẫu thuật thành công, sau bốn mươi tám tiếng nữa tình hình ổn định là có thể chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, lúc đó sẽ không sao nữa."

Có lẽ vì tảng đá đè nặng trong lòng suốt một năm qua cuối cùng cũng được trút bỏ, Lộ Dự tâm trạng rất tốt, giọng điệu tuy không mấy thân thiện nhưng cũng không còn sự thù địch với Lục Tây Kiêu như trước nữa.

Nếu Lộ Dự biết chính người trước mặt này đã khiến Ôn Lê trở thành bộ dạng như hiện tại, vị bác sĩ Lộ nhân từ chắc chắn sẽ cắm con dao mổ cứu người của mình vào người Lục Tây Kiêu, sau đó còn xoáy thêm vài vòng nữa.

Nghe thấy Ôn Lê không sao, trong phút chốc Lục Tây Kiêu cũng như được hồi sinh. Vạn hạnh, số phận lần này đã nương tay với anh.

Anh theo bản năng định hỏi thăm Ôn Lê rốt cuộc bị làm sao.

Nhớ đến lời nhắc nhở của Lộ Dự, anh chỉ đành thôi.

Vả lại, Lộ Dự cũng sẽ không nói cho anh biết.

Đêm khuya, cả tầng lầu yên tĩnh, Lục Tây Kiêu đứng bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, nhìn Ôn Lê bên trong qua lớp kính trong suốt. Bên tay trái anh là phòng chăm sóc đặc biệt của Lục Cảnh Nguyên.

Liên tiếp hai ca phẫu thuật, mười mấy tiếng đồng hồ giày vò tâm lý, dây thần kinh căng thẳng của Lục Tây Kiêu cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.

Lục Tây Thành muốn bảo Lục Tây Kiêu đi nghỉ ngơi một chút, ăn chút gì đó, nhưng lại bị Lục Tây Kiêu khuyên quay về.

Lục Tây Kiêu tiện thể giao công ty tạm thời cho anh hai.

Lục Tây Thành biết Lục Tây Kiêu không thể rời đi, khuyên không được cũng chỉ đành mặc kệ anh, gọi hai đứa con trai định đi về.

Lục Tử Thừa lại không nhúc nhích, anh ta nhìn Lục Tây Kiêu, dường như đang đấu tranh giằng xé, sau một hồi do dự, cuối cùng không nhịn được mà tiến lên: "... Ngũ thúc, người định... xử trí Ôn Nhan thế nào?"

Lục Tây Kiêu còn chưa kịp phản ứng, Lục Tây Thành đã nổi giận trước.

"Lục Tử Thừa!" Ông ta quát mắng con trai, nếu đây không phải bệnh viện, Lục Tây Thành chắc chắn đã ra tay rồi.

Lục Tây Kiêu chậm rãi nhìn về phía Lục Tử Thừa.

Đôi mắt vằn tia máu âm hiểm đó khiến Lục Tử Thừa kinh hồn bạt vía, không thể kìm nén được mà nảy sinh ý định thối lui.

Nhưng chưa đợi Lục Tử Thừa kịp hối hận.

Nhận ra Lục Tử Thừa đang có ý đồ gì, Lục Tây Kiêu giận dữ bốc hỏa, một tay bóp lấy gáy Lục Tử Thừa, lôi anh ta nhanh chóng đi đến trước phòng chăm sóc đặc biệt của Lục Cảnh Nguyên ở sát vách, ấn đầu Lục Tử Thừa vào lớp kính.

"Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ người đang nằm bên trong là ai!" Lục Tây Kiêu giận dữ đến cực điểm, ánh mắt cực kỳ đáng sợ: "Ôn Nhan! Tôi sẽ khiến cô ta sống không bằng chết, chết rồi cũng phải băm vằn cô ta ra. Hôm nay anh mà dám hé răng cầu tình cho cô ta một chữ, không chỉ Lục gia sau này không có người như anh, mà tôi còn bắt anh phải tận mắt nhìn cô ta bị hành hạ."

Lục Tây Kiêu nói xong, dùng lực hất Lục Tử Thừa sang một bên.

"Cút."

Lục Tử Dần đứng bên cạnh sợ khiếp vía, lấy hết can đảm tiến lên đỡ lấy anh trai mình, sau đó kéo anh trai nhanh chóng rời đi.

Đề xuất Trọng Sinh: Ta Đại Sát Tứ Phương Tại Tiệc Ăn Mừng Đỗ Đạt Thanh Bắc
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện