Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 246: Ôn Lê mặc váy, Lục Tây Kiêu nhìn đến ngây dại: "Chị hôm nay... đẹp quá"

Sắc mặt Ôn Nhan trắng bệch, lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Ngay sau đó, một tia thâm độc xẹt qua đáy mắt, Lâm Vân!

"Anh..." Viền mắt Ôn Nhan nhanh chóng đong đầy nước mắt.

Ôn Minh căn bản không muốn nghe mấy lời ngụy biện của cô ta, trực tiếp ngắt lời: "Thu lại cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa đó đi, tôi không phải bố, càng không phải Lục Tử Thừa, mấy giọt nước mắt đó không lừa được tôi đâu, lời cô nói tôi một chữ cũng không tin."

"Tôi không quan tâm cô đã chết tâm với Lục Tây Kiêu hay chưa, không quan tâm cô đối với Lục Tử Thừa có phải chân tâm hay không, tôi cũng chẳng tò mò cô rốt cuộc là loại người nào. Từ khoảnh khắc cô vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn đánh cắp thành quả của người khác để tiếp cận Lục Tây Kiêu, cô đã không còn xứng với Lục Tử Thừa nữa rồi. Tôi để cô tự đi nói không phải là để giữ thể diện cho cô, mà là không muốn làm Lục Tử Thừa thấy buồn nôn."

Với sự hiểu biết của anh ta về Lục Tử Thừa, cái thằng ngốc đó chắc chắn vẫn đang bị che mắt. Dù hiện tại Ôn Nhan mang tiếng xấu xa nhưng anh ta vẫn lựa chọn Ôn Nhan, có thể thấy là dành tình cảm cho cô ta rất sâu đậm, nếu biết sự thật e là khó lòng chấp nhận nổi.

Nghe giọng điệu không chút thương lượng của Ôn Minh, biết mình không thể biện minh, Ôn Nhan đành nói: "Trước đây em đúng là không nhận rõ bản thân, từng có ảo tưởng với Lục Tây Kiêu, nhưng đó phần lớn chỉ là tâm lý ngưỡng mộ kẻ mạnh thôi. Bây giờ em và Tử Thừa là thật lòng yêu nhau, em muốn ở bên anh ấy thật tốt, tuyệt đối không có ý đồ gì khác."

Ôn Minh cười lạnh: "Thật lòng? Không có ý đồ? Vậy cô đã nói với Lục Tử Thừa mục tiêu ban đầu của cô là chú ruột của anh ta chưa?"

Ôn Nhan chết cũng không thừa nhận còn cắn ngược lại một cái: "Mục tiêu? Anh nói chuyện nghe tổn thương người khác quá đấy. Nếu anh không tin em, em sẽ tìm cơ hội nói rõ với Tử Thừa, nhưng không phải bây giờ."

Nước mắt rơi lã chã, Ôn Nhan khóc lóc nói: "Em đúng là từng phạm sai lầm, nhưng cũng đâu phải giết người phóng hỏa, thương thiên hại lý gì. Em đã nhận trừng phạt, cũng đã nhận ra lỗi lầm, tại sao ngay cả một cơ hội sửa sai cũng không cho em mà đã định tội em là một kẻ ác hoàn toàn."

Ôn Minh không hề lay chuyển: "Cải tà quy chính đó là việc của cô, nhưng cô muốn nhắm vào Lục Tử Thừa thì đó là việc của tôi."

Nhìn Ôn Nhan chỉ bằng vài câu nói đã nhẹ nhàng biến mình thành một kẻ yếu thế, một nạn nhân, Ôn Minh - người đã đích thân lĩnh giáo - coi như đã biết tại sao Lục Tử Thừa lại lún sâu vào đó rồi.

Đừng nói là Lục Tử Thừa chưa có kinh nghiệm tình trường, ngay cả lão làng trong tình trường cũng chưa chắc đã đỡ nổi. Xem ra Lâm Vân nói chẳng sai chút nào, người phụ nữ này thực sự cực kỳ thâm hiểm.

Ôn Minh: "Tôi chỉ cho cô một ngày, nếu cô không rời xa Lục Tử Thừa, tôi sẽ đích thân đi nói với anh ta."

Bằng mọi giá phải để Lục Tử Thừa tránh xa người phụ nữ này.

Ôn Minh nói xong quay người định đi ra ngoài, Ôn Nhan lúc này kéo lấy cánh tay anh ta, khóc lóc khẩn thiết: "Anh, anh tin em có được không, em không còn gì cả, em chỉ còn mỗi Tử Thừa thôi. Anh cho em thêm chút thời gian, em nhất định sẽ thành thật khai báo tất cả với Tử Thừa. Đến lúc đó nếu anh ấy để tâm, em nhất định sẽ không quấy rầy anh ấy nữa. Anh, em cầu xin anh, anh dù không để ý đến cảm nhận của em thì cũng hãy nghĩ cho Tử Thừa một chút."

Ôn Minh: "Tôi mà không nghĩ cho Lục Tử Thừa thì đã chẳng cho cô thêm một ngày thời gian. Cô tốt nhất đừng để tôi biết cô thực sự đang lợi dụng và tính kế Lục Tử Thừa, nếu không dù cô có rời xa anh ta tôi cũng vẫn phải tính sổ món nợ này với cô."

"Buông tay."

"Tôi nói lại lần cuối, buông tay."

Đôi mắt Ôn Nhan nhòe lệ, cô ta nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Ôn Minh sau lớp kính, từng chút một nới lỏng lực tay.

Ôn Minh mở cửa định đi ra ngoài.

Lâm Vân đang áp tai vào cửa nghe lén suýt nữa thì ngã nhào vào trong.

Lông mày Ôn Minh nhíu chặt lại.

Lâm Vân giữ vững cơ thể, có chút hoảng loạn và lúng túng, bà ta không dám nhìn Ôn Minh, giả vờ như không có chuyện gì mà rời đi. Bà ta càng đi càng nhanh như đang chạy trốn, chỉ sợ bị Ôn Nhan trong phòng nhìn thấy mình.

Ôn Minh nhìn Lâm Vân đang chạy trốn thảm hại.

Anh ta không khỏi khâm phục bố mình.

Bao nhiêu năm qua sống bên cạnh toàn những kẻ không bình thường.

Mỗi người đều có thể gọi là "cực phẩm".

Tất nhiên, ông bố đó của anh ta cũng chẳng bình thường đến đâu.

Thầm cảm thấy may mắn vì quyết định dứt khoát ra nước ngoài năm đó.

Sống cùng mấy người này, dù không bị đồng hóa ô nhiễm thì cũng chẳng có ngày nào được yên ổn mà thở.

Ôn Minh sải bước rời đi.

Ôn Nhan thảm hại ngồi bệt xuống đất.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Trên mặt Ôn Nhan vẫn còn vương nước mắt, nhưng cô ta đã không còn khóc nữa.

Cô ta nhìn trân trân vào một khoảng không nào đó, đôi bàn tay chống trên sàn từng chút một siết chặt lại...

Ngày hôm sau.

Khoảng mười giờ tối.

Ôn Lê vừa từ phòng chụp X-quang ra quay về phòng bệnh.

Ở trong phòng bệnh hai ngày, sự bực bội do ác cảm với phòng bệnh gây ra gần như không thể kìm nén nổi, ngay cả mùi thuốc sát trùng trong không khí cũng khiến cô thấy khó chịu.

Ôn Lê đứng trước cửa sổ, khoanh tay, sắc mặt căng thẳng.

Đôi mắt nhạt màu như lưu ly trông có vẻ bình lặng như nước, nhưng nếu Giang Ứng Bạch ở đây lúc này, tuyệt đối sẽ không dám thở mạnh.

Càng bình lặng càng nguy hiểm, bùng nổ chỉ trong một khoảnh khắc.

Lục Cảnh Nguyên lúc này gọi video cho cô.

Ôn Lê trực tiếp ngắt máy.

Cậu nhóc đang ôm điện thoại đầy niềm vui và mong đợi, còn có chút thẹn thùng, giây tiếp theo, video bị ngắt, cả người cậu nhóc lập tức như bị sét đánh, đứng hình tại chỗ.

Mọi cảm xúc hoàn toàn bị kéo vào bóng tối sâu thẳm.

Trời sập rồi.

Trong nháy mắt, Lục Tây Kiêu thấy sấm chớp đùng đoàng.

Tiết trời sắp có bão lớn!

Đang định an ủi cậu nhóc thì chiếc điện thoại đã im lặng bỗng vang lên, là Ôn Lê gọi thoại tới.

Lục Tây Kiêu vội vàng nhắc nhở cậu bé: "Là chị đấy."

Đám mây đen trên đầu cậu nhóc tan biến ngay lập tức.

Mây tan thấy mặt trời, trời đang u ám bỗng hửng nắng, cậu nhóc thoát khỏi bóng tối quay lại với ánh mặt trời, cậu bắt máy, thành thạo mở loa ngoài để ông chú nhỏ của mình cũng nghe thấy.

"Chị ơi ~"

Cậu nhóc dùng giọng sữa gọi vào màn hình.

Hoàn toàn không chấp nhặt chuyện Ôn Lê vừa ngắt video của mình, không hề mang chút cảm xúc nào, cứ như thể chưa từng có chuyện đó xảy ra.

Cuộc gọi thoại kết thúc chưa đầy năm phút, Ôn Lê đã thay bộ đồ bệnh nhân, lẻn ra khỏi phòng bệnh, rời khỏi bệnh viện.

Vốn chẳng có lý do gì để đi, lần này có lý do rồi.

Cô vừa đi trước, Lộ Dữ phát hiện ra sau liền tức đến nổ đom đóm mắt.

Ôn Lê về đến Kinh thành ngay trong chiều hôm đó.

Về Ôn gia đón Hắc Tướng Quân, tiện thể thay bộ quần áo ám mùi bệnh viện, sau đó liền chạy đến địa điểm đã hẹn.

Hai ông cháu đứng trước cửa khách sạn trông mòn con mắt.

Cuối cùng, Ôn Lê cũng lái xe tới.

Cửa xe vừa mở, Hắc Tướng Quân đã lao xuống trước, miệng ngậm một món quà hớn hở chạy về phía cậu nhóc.

"Chó ơi!" Cậu nhóc reo lên kinh ngạc.

Ôn Lê xuống xe ngay sau đó.

Khoảnh khắc Ôn Lê xuất hiện, Lục Tây Kiêu không biết đã nhìn thấy gì, ánh mắt khựng lại, dán chặt vào người cô, không thể dời đi nổi.

Ôn Lê... mặc váy rồi.

Một chiếc váy len mỏng dài màu trắng kem thời trang giản dị, tà váy mềm mại dài đến bắp chân, để lộ một đoạn bắp chân trắng gầy, khoác ngoài một chiếc áo dạ dáng dài màu đen thiết kế đơn giản, chân đi bốt ngắn màu đen.

Một bộ đồ rất thường thấy.

Nhưng mặc trên người Ôn Lê lại mang lại cảm giác cao cấp không nói nên lời.

Chẳng biết là do ai đó quá kém cỏi, hay do Ôn Lê tối nay quá đặc biệt, dù không trang điểm, dù chỉ là một chiếc váy len, cũng đủ làm kinh ngạc một lão đàn ông chưa từng thấy sự đời nào đó.

Nhìn quanh xem, dường như không phải Lục Tây Kiêu chưa thấy sự đời, mà là Ôn Lê quá có sức sát thương. Đặc biệt là Ôn Lê khi mặc váy, chỉ mười mấy bước chân cộng thêm mấy bậc thang mà mười mấy người ra vào cửa khách sạn đều đang nhìn cô, đủ mọi lứa tuổi nam nữ già trẻ.

Lục Tây Kiêu nhìn chằm chằm Ôn Lê đang đi tới, vô thức hơi nghiêng đầu, mắt dán vào Ôn Lê, nói với cậu nhóc một câu: "... Chị hôm nay... đẹp quá."

Nhìn thấy chiếc váy đó, cậu nhóc mím môi nhỏ, hai bàn tay nhỏ hơi thẹn thùng đan vào nhau: "Vâng..."

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn là niềm vui không giấu nổi.

Đề xuất Ngược Tâm: Xé Xác Kẻ Giả Danh Tranh Đoạt Vạn Lượng Gia Tài
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện