Ôn Lê bước ra khỏi bệnh viện, lên một chiếc taxi.
Lộ Dữ đuổi theo đứng ở cổng bệnh viện, bóng dáng phản chiếu trong gương chiếu hậu, thấp thoáng còn thấy được vẻ lo lắng và bực bội trên mặt anh ta.
"Nhập viện! Cho đến ngày phẫu thuật em không được rời khỏi tầm mắt của anh. Mảnh đạn đã di chuyển rồi, em có biết nguy hiểm thế nào không?"
Giọng nói vừa gấp gáp vừa cứng rắn của Lộ Dữ vẫn còn văng vẳng bên tai.
Ôn Lê ngáp một cái, hơi buồn ngủ. Mấy ngày nay ở bệnh viện khá bận rộn, dù mệt nhưng đến tối vẫn không ngủ được.
Không ngờ di chứng hồi đó lại nghiêm trọng thế, đúng là làm vật thí nghiệm chẳng dễ dàng gì, dù là tự nguyện. Sau đó ở Nam Dương bị thương lại nằm liệt giường một thời gian, giờ cô càng lúc càng dị ứng với giường bệnh. May mà không ảnh hưởng đến phong độ trên bàn mổ.
Taxi còn dễ ngủ hơn bệnh viện.
Ôn Lê chợp mắt một lát trên xe, đến khi tài xế gọi thì xe đã dừng trước cổng lớn Lục gia. Bảo vệ nhìn chằm chằm khuôn mặt cô hai giây như để xác nhận, sau khi xác nhận xong, chưa đợi Ôn Lê tiến lên đã vội vàng mở toang cánh cổng đen nặng nề sang hai bên.
"Chào Ôn tiểu thư."
Hai bảo vệ cung kính hết mức.
"Ngũ gia đang ở nhà, để tôi dẫn cô vào."
"Từ cổng chính đến chỗ ở của Ngũ gia khoảng cách đường thẳng gần năm trăm mét, cô xem có cần tôi lái xe đưa cô vào không?"
"Không phiền đâu, tôi đi bộ vào là được."
Đi bộ cho tỉnh táo cũng tốt.
"Mời đi theo tôi."
Bảo vệ dẫn Ôn Lê đi về phía chỗ ở của Lục Tây Kiêu.
Lần trước đến Lục gia không nhìn kỹ, lần này cô có thể thong thả ngắm nhìn đại gia tộc hào môn duy nhất che trời ở kinh thành này.
Phải công nhận cảnh trí và bố cục của Lục gia thực sự rất đỉnh.
Quan trọng nhất là rộng. Có thể sở hữu một khu đất lớn thế này ngay giữa kinh thành tấc đất tấc vàng không chỉ đại diện cho tiền bạc và thế lực, mà còn là quyền lực. Tuy rộng nhưng không hề trống trải, từng ngóc ngách đều được thiết kế tỉ mỉ, đắp bằng tiền. Tòa trang viên tư nhân đỉnh cấp nằm giữa trung tâm kinh thành này hoàn toàn là biểu tượng của quyền thế và địa vị.
"Anh nhận ra tôi à?" Ôn Lê thuận miệng hỏi một câu.
"Vâng, ba ngày trước Ngũ gia đích thân cầm ảnh của cô bảo chúng tôi ghi nhớ, hôm qua còn đặc biệt hỏi xem cô có đến không."
Ôn Lê: "..."
Chưa đi đến chỗ ở của Lục Tây Kiêu thì gặp Lục Kỳ.
Lục Kỳ mừng rỡ: "Ôn tiểu thư, cuối cùng cô cũng đến rồi."
"???" Ôn Lê: "Hắc Tướng Quân có chuyện gì à?"
Lục Kỳ cười nói: "Chẳng liên quan gì đến Hắc Tướng Quân cả, nó ở đây ăn ngon ngủ kỹ chơi vui lắm. Tôi nói thay cho Ngũ gia nhà chúng tôi thôi."
Ôn Lê: "..."
Tại vườn sau chỗ ở của Lục Tây Kiêu, Hắc Tướng Quân và Lục Cảnh Nguyên đang chơi bóng trên thảm cỏ lớn, bên cạnh là một hàng nhân viên mặc đồng phục khác nhau túc trực sẵn sàng.
Lục Tây Kiêu đứng cách đó không xa, dáng người cao ráo, một tay đút túi quần tây, một tay cầm điện thoại đang bận rộn gọi điện giải quyết công việc, đồng thời vẫn chú ý đến một lớn một nhỏ đang chơi đùa trên cỏ.
"Cảnh Nguyên, chạy chậm thôi."
Hắc Tướng Quân đang chơi với nhóc con, bỗng nhiên nó đánh hơi thấy gì đó, lập tức quay đầu nhìn lại. Thấy Ôn Lê đang đi tới, nó liền bỏ mặc đồ chơi, phấn khích lao về phía cô.
"Hắc Tướng Quân, đi đâu đấy?"
Nhìn Hắc Tướng Quân đột nhiên chạy như điên, Lục Tây Kiêu chẳng buồn quan tâm đến điện thoại nữa, giây tiếp theo nhìn theo hướng nó chạy liền thấy Ôn Lê.
Ba ngày trước sau khi xuống máy bay, Ôn Lê chỉ nói một câu là hai ngày nữa đến đón Hắc Tướng Quân rồi mất hút. Ôn Lê không phải kiểu người thích làm phiền người khác, nên chắc chắn cô có việc gì đó rất quan trọng mới không lo được cho Hắc Tướng Quân, đành nhờ anh chăm sóc thêm vài ngày.
Hai ngày nay anh còn hỏi Lục Tử Dần, Ôn Lê không đến câu lạc bộ, xem diễn đàn Kinh Đại cô cũng không đến trường.
Chắc cũng không phải về nhà ngoại ở Minh Thành.
Vì hai ngày nay thỉnh thoảng anh lại gửi ảnh hoặc video của Lục Cảnh Nguyên và Hắc Tướng Quân cho Ôn Lê, nhưng đều không nhận được hồi âm.
Ôn Lê trực tiếp mất liên lạc suốt ba ngày.
Đã hai lần chứng kiến Ôn Lê đột ngột hôn mê bất tỉnh, dù cô có báo trước nhưng anh vẫn không khỏi lo lắng.
Nếu Ôn Lê còn không xuất hiện, chắc anh phải đi tìm người rồi.
Lúc này thấy Ôn Lê bình an vô sự xuất hiện, anh mới yên tâm.
Hắc Tướng Quân chạy như một cơn gió đến trước mặt Ôn Lê, vui mừng xoay quanh cô hai vòng, đuôi vẫy tít mù, mông ngoáy liên tục, nôn nóng muốn được Ôn Lê xoa đầu.
Ôn Lê cúi người xuống giữ lấy cái đầu chó của Hắc Tướng Quân nhìn một lát, rồi giơ tay tát cho nó một cái: "Mập chết mày đi cho rồi."
Cái tát này, cảm giác quen thuộc này, khiến Hắc Tướng Quân thỏa mãn ngay lập tức.
Bị mắng nhưng Hắc Tướng Quân vẫn vui vẻ định liếm tay Ôn Lê.
Ôn Lê né cái lưỡi của nó ra, lại bồi thêm một cái tát: "Cứ ăn nữa đi rồi xem sau này có em chó cái nào thèm thích mày không."
Mười mấy ngày không gặp, Hắc Tướng Quân hình như lại cao lớn thêm một chút.
"Gâu gâu~ Gâu gâu~"
Nhiều ngày không gặp Ôn Lê, Hắc Tướng Quân ấm ức kêu ư ử, dường như đang hỏi tại sao cô lại để lâu thế mới đến đón nó.
"Chị ơi~"
Lục Tây Kiêu bế nhóc con đi tới.
Ôn Lê đứng thẳng người, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của nhóc con, đôi mắt lại nhìn sang người lớn kia.
"Lục tiên sinh tan làm sớm thế à?"
Hôm nay không phải ngày nghỉ.
Lục Tây Kiêu đáp: "Tôi không đến công ty."
Không chỉ hôm nay, ba ngày nay Lục Tây Kiêu đều làm việc tại nhà, đề phòng Ôn Lê đến mà mình không kịp từ công ty về.
"Ôn tiểu thư xong việc rồi à?" Anh hỏi tiếp.
"Ừ."
"Ăn cơm tối xong hãy đi, đúng lúc đồ đạc của Hắc Tướng Quân cũng cần chút thời gian để thu dọn." Lục Tây Kiêu nhân cơ hội đưa ra lời mời.
"Chị ơi, ăn cơm." Nhóc con cũng giúp sức.
"Gâu gâu~"
Hắc Tướng Quân ngồi sát chân cô cũng sủa phụ họa, nó có vẻ rất hài lòng với cơm nước ở đây, mong Ôn Lê ở lại nếm thử.
"Chó ơi..." Nhóc con lúc này đã bắt đầu thấy luyến tiếc Hắc Tướng Quân, hy vọng Ôn Lê và nó có thể ở lại thêm một lát.
Lời mời nhiệt tình, thật khó từ chối.
Trong lúc đợi cơm.
Nhóc con mời Ôn Lê lên lầu tham quan phòng thủy sinh của mình.
Lần trước Lục Tây Kiêu nói còn khiêm tốn chán, đây mà là phòng thủy sinh gì, đây rõ ràng là một thủy cung thu nhỏ.
Quy mô thì nhỏ thật, nhưng chủng loại cá thì ngay cả những đại dương quán quy mô lớn cũng chưa chắc sánh bằng. Hơn một nửa là những loài quý hiếm không thấy ở đại dương quán, nhìn qua là biết cực kỳ khó nuôi, nhưng cá của nhóc con đều được nuôi rất tốt, con nào con nấy béo mầm.
Nhóc con nghiêm túc giới thiệu những người bạn nhỏ của mình cho cô.
Gần ba trăm con đều có tên, với cái tính cách chậm chạp của nhóc con thì có cho cả ngày cũng không giới thiệu hết. Lục Tây Kiêu đang bế nhóc sợ Ôn Lê mất kiên nhẫn, sau vài lần do dự, anh vẫn hạ thấp giọng nói: "Nếu thấy chán thì không xem nữa."
Lục Tây Kiêu không dùng từ "vô vị", mà dùng từ "khô khan".
Nhưng nhóc con thông minh vẫn nghe hiểu được.
Cái miệng nhỏ đang mấp máy lập tức mím lại, bàn tay nhỏ đang chỉ cá cũng từ từ rụt về, nhìn tiểu ông nội của mình, rồi lại nhìn Ôn Lê.
Ôn Lê chẳng thèm để ý đến Lục Tây Kiêu, hỏi nhóc con: "Con này có tên không? Gọi là gì?" Cô nhìn con cá đang bơi qua trước mặt, thân hình gần như trong suốt, thon dài, trông rất thoát tục.
Đứa trẻ đáng yêu thế này, Ôn Lê cũng khá sẵn lòng dỗ dành.
Bỏ qua chuyện đó, mấy con cá này đa số đều rất đẹp và rực rỡ, ngắm nhìn cũng không tệ.
Nhóc con thấy Ôn Lê thích thì rất vui, mím môi dùng giọng sữa nói cho cô biết tên con cá nhỏ: "Tiếu Tiếu..." (Cười)
Ôn Lê thốt ra: "Kiêu Kiêu?" (Tên Lục Tây Kiêu)
Khoảnh khắc cái tên thốt ra, trong lòng Ôn Lê thấy hơi rợn người.
Mắt cô nhìn sang Lục Tây Kiêu, tưởng nhóc con lấy tên anh đặt cho cá, dù sao nhóc con biết chữ có hạn lại cực kỳ yêu quý tiểu ông nội, nên khả năng này rất cao.
Chỉ là... Kiêu Kiêu... nghe cứ thế nào ấy...
Cảm giác gọi Tây Tây còn đỡ hơn chút.
Một tiếng "Kiêu Kiêu" khiến thần sắc Lục Tây Kiêu chấn động.
Cộng thêm cái nhìn đó, làm Lục Tây Kiêu cũng thấy mơ hồ.
Nhóc con lắc đầu, cố gắng nói rõ: "Tiếu Tiếu."
Lần này Ôn Lê nghe rõ rồi, chắc là "Tiếu" trong mỉm cười, thầm nghĩ, may mà chưa vội đề nghị nhóc con đổi tên thành Tây Tây.
Kết quả Lục Tây Kiêu lại tỉnh bơ bồi thêm một câu: "Ừ, Kiêu Kiêu."
Bờ môi Ôn Lê khẽ động, thầm mắng một câu không thành tiếng: "Kiêu cái lông..."
Cô khinh bỉ.
Đề xuất Hiện Đại: Một Khắc Trước Khi Xóa Sổ, Tình Ái Đong Đầy
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay