Vòng chung kết. Ôn Lê một súng bắn tỉa một súng trường, chiếm giữ vị trí cao. Theo từng thông báo hạ gục đến từ Ôn Lê, bất kể là tất cả khán giả tại hiện trường hay fan của các quốc gia các chiến đội ngoài màn hình, đều bị kỹ năng bắn súng biến thái của Ôn Lê làm cho kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Phát nào cũng nát gáo. Tuyển thủ các chiến đội căn bản không dám ló đầu ra một cách dễ dàng. Ló đầu là chết, ngã xuống là bị bồi thêm nhát cuối cho chết hẳn, không có cửa sống. Súng bắn tỉa này lại càng không thể đối đầu nổi. Ôn Lê trên cao đúng là một sát thần, họ muốn đánh đánh không lại, muốn chạy chạy không thoát, muốn trốn trốn không xong. Từng người một nghiến răng nghiến lợi với Ôn Lê, oán khí ngút trời. Một mình cô canh giữ cả vòng chung kết. Một mình cô bao vây toàn bộ tuyển thủ. Thực sự giết điên cuồng rồi.
[Kỹ năng bắn tỉa của cô ấy hiện tại chưa trượt phát nào luôn]
[Tốc độ tay này, khả năng phản ứng này, còn cả độ chuẩn xác này nữa]
[Thị lực động cũng tốt quá đi]
[Thiết bị ngoại vi đã kiểm tra chưa? Cô ấy thực sự không dùng hack à?]
[Trình bắn tỉa này, đỉnh hơn cả Y thần luôn]
[Đánh giải châu Á đúng là làm khổ chị rồi chị ơi]
[Pha vẩy tâm bắn tỉa này, ngầu bá cháy luôn!]
[Thánh bắn tỉa bẩm sinh]
[Chị ơi chị làm ơn ngắm một cái đi được không? Mở ống ngắm là bắn luôn à?]
[Tôi còn chưa nhìn rõ đã nát gáo rồi?]
[Lê thần nhà tôi bắn súng thật cũng chuẩn y như thế này luôn]
[Ngoài đời không chỉ là tay súng bắn tỉa mà còn là lính đặc chủng nữa]
[Nhớ lại hồi quân sự quá]
[Chị này chắc chắn có nghề tay trái nào đó trên người]
[Xem mà sướng rơn, đúng là bữa tiệc thị giác]
[Chị tôi không lẽ định một mình giành hạng nhất chứ?]
Vòng bo cuối cùng thu vào khu nhà. Trong lầu còn hai người. Đợi họ kết thúc trận chiến rồi nhìn lại vị trí cao kia thì Ôn Lê đã biến mất từ lúc nào không hay, không biết cô qua đây từ khi nào. Cho đến khi tiếng bước chân vang lên dưới lầu, họ mới giật mình kinh hãi. Căn bản không biết Ôn Lê qua đây lúc nào.
Hai đánh một, họ còn có ưu thế địa lý, nhưng lúc này họ căn bản không thể tự tin nổi, thậm chí còn có chút hoảng. Mới chỉ ván thứ hai, cái người vốn bị họ chế giễu, bị họ coi thường, đem ra làm trò đùa, mắng là nỗi sỉ nhục của giới điện tử - nữ tay súng đột kích này đã thể hiện ra thực lực vượt xa họ, và điều đó ai cũng thấy, không thể nghi ngờ.
Mặc dù hai người họ vẫn chưa trực diện giao phong với cô, nhưng từng thông báo hạ gục và những thao tác cực hạn phản sát số đông đã trấn áp được họ. Đổi lại là tình huống trước đó, vòng chung kết hai đánh một, fan của họ đã bắt đầu ăn mừng rồi, nhưng lúc này, fan của họ đều đang cầu nguyện cho họ, đổ mồ hôi hột thay họ. Dù sao khán giả và fan không chỉ thấy thông báo hạ gục mà còn tận mắt thấy những thao tác thần thánh của cô. Tin rằng đợi trận đấu kết thúc, những tuyển thủ chưa tận mắt thấy kia về khách sạn xem lại bản phát lại, đều phải toát mồ hôi lạnh. Cũng may là giờ họ chưa thấy, nếu không đều phải có áp lực tâm lý.
Hai người trên lầu rất cẩn thận, hết ném lựu đạn lại ném bom xăng xuống lầu, không dám trực tiếp hổ báo lao xuống. Vật tư vốn chẳng nhiều nhặn gì nhanh chóng cạn kiệt. Hoặc là kháng độc hoặc là khô máu. Nhưng đây rõ ràng không phải thứ họ có thể chọn.
Một người trên lầu rút ra quả lựu đạn cuối cùng, hắn nghe tiếng đoán vị trí, xác định vị trí của Ôn Lê, sau đó cầm lựu đạn đi tới lối cầu thang, xuống vài bậc thang, chuẩn bị làm một quả lựu đạn nổ tức thì. Chỉ cần nổ cho Ôn Lê còn chấm máu, hai người sẽ lập tức xông lên. Lý tưởng rất đầy đặn, thực tế dạy làm người. Hắn cầm lựu đạn vừa tới lối cầu thang định ném vào căn phòng ở góc cua dưới lầu, kết quả vừa lộ diện, lựu đạn còn chưa kịp ném ra, Ôn Lê sau góc cua ló đầu ra, một phát súng bắn tỉa vung ra. Chuẩn xác nát gáo. Lựu đạn rơi xuống đất, loại bỏ chính hắn. Đồng đội phía sau hắn né không kịp, bị lựu đạn làm vạ lây. Bị nổ cho còn chấm máu.
Là súng bắn tỉa. Thấy đối phương cầm súng bắn tỉa, hắn lập tức bưng khẩu súng trường đột kích lao xuống.
[STO-W dùng AWM loại bỏ FF-Thánh]
Ôn Lê giành hạng nhất. Hơn nữa chẳng tốn chút sức lực nào. Fan STO tại hiện trường lại một lần nữa đứng dậy hét lớn cuồng nhiệt.
[Vòng chung kết vác khẩu súng bắn tỉa vẩy tâm cận chiến???]
[Thắng rồi á á á chị tôi một mình gánh cả đội!]
[Thực sự xem mà phục sát đất luôn!]
[Hỏi xem còn ai nữa!]
[Chị ơi chị có phải hơi sỉ nhục người ta quá rồi không?]
[Giải châu Á, vòng chung kết, một chọi hai, chị dùng súng bắn tỉa?]
[Đù má bắn tỉa mà thắng luôn?]
[Lúc đứa thứ hai lao xuống tôi cứ tưởng chị ấy sẽ đổi sang AK chứ]
[Tốc độ tay này...]
[Dư thần không được thì anh nhường vị trí tay súng bắn tỉa cho chị ấy đi]
[Mèo Mèo các anh nghỉ ngơi đi, tôi muốn xem chị ấy solo cá nhân]
[Chị ấy không phải hổ báo, là thực lực đủ để chị ấy tùy hứng]
[Chị tôi một mình có thể giết cả đội đầy đủ!]
[Chị tôi có thể giết xuyên cả bản đồ!]
[Vòng chung kết giải châu Á mà chơi kiểu này, chị là người đầu tiên]
[Xót chị tôi lúc trước bị mắng thảm thế không biết]
[Tôi trực tiếp gọi là chồng luôn!]
[Không có vận may, hoàn toàn là thực lực]
[Ăn gà hai ván liên tiếp! STO năm nay không lẽ định đoạt quán quân sao?]
[Chị tôi một mình có thể đoạt quán quân]
[Chị ơi ván sau có thể làm lại pha phi xe lên cầu nữa không]
[Các chiến đội khác có thể cùng lên một lúc không? Tôi thích kích thích]
[Chị tôi giết được bao nhiêu mạng rồi?]
Các tuyển thủ bị loại của các chiến đội khác mượn góc nhìn của đối thủ quan sát được cảnh này, tập thể im lặng.
Ván thứ hai. STO giành hạng nhất. Ôn Lê xếp hạng cá nhân thứ nhất, mười tám mạng. Điểm hạ gục chiến đội, điểm xếp hạng vững vàng ở vị trí thứ nhất. Hơn nữa còn tạo ra khoảng cách lớn hơn với đội đứng thứ hai. Mới chỉ bắt đầu, điểm số đã một mình một ngựa dẫn đầu.
Ván thứ ba. Đội Echo nhảy xuống thành phố P náo nhiệt. Sau khi giết ra từ thành phố P, không tin tà họ lại một lần nữa lái xe chạy khắp bản đồ tìm STO. Với tư cách là hạng nhất giải châu Á năm ngoái, cái mặt này họ không thể để mất được. STO vẫn chỉ là một chiến đội tân binh! Mà Echo họ là chiến đội số một đã thành danh từ lâu trong giới điện tử.
Tin tốt, họ tìm thấy rồi; Tin xấu, lại lại bị dạy làm người. Theo việc Ôn Lê bồi thêm một nhát chảo rán, gã đáng ghét trong chiến đội Echo nộ hỏa trung thiêu. Giật tai nghe ra, đứng bật dậy hằn học giận dữ nhìn Ôn Lê. Hắn giận không kìm nổi, nắm chặt nắm đấm như muốn nổi điên đánh người. Ôn Lê lại chỉ khẽ nhướng mí mắt, liếc hắn một cái, nhếch khóe miệng.
Biểu cảm chế giễu khinh khỉnh nhỏ của Ôn Lê qua màn hình lớn được khán giả nhìn thấy, khán giả tại hiện trường dù không phải fan cũng không nhịn được mà hét lên.
[Chị ấy cười với tôi kìa á á á á!]
[Chị tôi cuối cùng cũng có biểu cảm rồi ha ha]
[Chế giễu đầy mặt luôn]
[Cái biểu cảm khinh khỉnh nhỏ này đáng yêu chết mất thôi]
[Không động đậy thêm cái nữa là tôi nghi ngờ là AI rồi đấy]
[Cái mặt này tôi có thể ngắm cả ngày]
[Chị ơi, chị đẹp!]
[Cái biểu cảm nhỏ vừa nãy làm ơn phát lại cho tôi!]
[Cái thằng kia thua không phục kìa]
[Bồi thêm hai nhát chảo nữa là ngoan ngay]
[Chị đầu đinh quả nhiên hợp với chảo rán nhất]
[Làm tôi ngại ngùng quá đi]
Lục Tây Kiêu trước màn hình tim đập thình thịch, bị cái vừa rồi của Ôn Lê làm cho sắc mặt hơi có chút không tự nhiên, cũng chẳng biết là bị làm sao. Nhóc con mím mím cái miệng nhỏ, như có chút thẹn thùng, giọng sữa đặc sệt gọi vào màn hình: "Chị ơi..."
Chiến đội Echo lần này còn thảm hơn hai lần trước. Lần đầu họ dù sao cũng thoát được một đội trưởng. Lần thứ hai dù sao cũng giết được đối phương chỉ còn mỗi Ôn Lê. Lần này, bốn đấu bốn, đội hình đầy đủ đấu đội hình đầy đủ, chỉ loại bỏ được mỗi Phụ Thanh, còn Echo họ thì bị diệt đội. Chiến đội Echo lại một lần nữa báo thù thất bại. Tâm lý có chút sụp đổ rồi. Thất bại liên tiếp, bại trận liên tục, mở màn nhận ngay ba trận thua liên tiếp.
Dưới đài, huấn luyện viên và quản lý của chiến đội Echo mặt tức đến đen sì. Đội trưởng chiến đội Sakura và đội trưởng chiến đội White Star hai người cách một khoảng cách nhìn nhau, hai chiến đội Nhật Bản này giống như đã đạt thành một thỏa thuận nào đó.
Đề xuất Hiện Đại: Phụ Quân Giả Mù Hủy Hoại Thiếp, Sau Khi Đoạn Tuyệt Mang Hài Nhi Đỗ Đạt Khoa Bảng
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay