Vận khí không tốt, vòng chung kết lại thu về phía sân bay. Muốn qua đó, ngoài việc đi thuyền đường thủy thì chỉ có hai cây cầu để đi, đi đường thủy rõ ràng là không đủ chặt chẽ. Ôn Lê liếm hòm xong tìm được một chiếc xe mô tô.
Mọi người đều nhất trí cho rằng Ôn Lê sẽ chọn đi cầu cảng N. Dù sao đi cây cầu Hải Phong kia thì phải đi ngang qua thành phố P. Thành phố P gần trung tâm bản đồ, khu nhà lớn nhiều, đồng thời còn là nơi mấy "lão nhị" (campers) thích nhất. Bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra một thằng "lão lục" (backstabber). Chết lúc nào không biết. Tầm này thành phố P chắc chắn vẫn còn người đang canh giữ. Cô đơn thương độc mã, chọn cầu cảng N sẽ an toàn hơn nhiều. Đó là lựa chọn tối ưu.
Các fan đều hy vọng Ôn Lê có thể đánh chắc tay một chút để tiến vào vòng chung kết. Cũng cảm thấy Ôn Lê sẽ đánh chắc tay. Nhưng Ôn Lê lại cứ thích nổi loạn, cứ thích không theo ý fan. Cô đi cầu Hải Phong. Hơn nữa hoàn toàn không tránh né thành phố P. Cô không những không tránh, cô còn băng qua thành phố P. Xe mô tô nẹt pô ầm ĩ, đúng là kiểu phô trương quá mức.
Bình luận viên lúc nào cũng nhìn chằm chằm Ôn Lê lại bắt đầu.
"Cô ta không nghĩ thành phố P không còn người đấy chứ?"
"Hay là cô ta muốn kiếm một đợt mạng ở thành phố P?"
"Thành phố P tình hình thế nào còn chưa biết đã cứ thế lao vào."
"Quả nhiên một đội ngũ không thể thiếu bộ não chỉ huy, nếu không sẽ như ruồi mất đầu ngay cả việc nên làm gì cũng không biết."
Tiếng súng vang lên, thành phố P quả nhiên vẫn còn người. Đạn như không mất tiền xả về phía Ôn Lê đang phóng nhanh.
Bình luận viên: "Ít nhất có hai người, cô ta đây là tự đưa mình vào họng súng của người khác, giờ muốn chạy cũng khó rồi."
"Cô ta không chạy, chọn đối đầu trực diện với đối thủ, cô ta tuy có thực lực một chọi hai, nhưng không phải lần nào cũng may mắn thế đâu."
"Huống hồ thành phố P đâu chỉ có hai đứa này, đâu đâu cũng là nguy cơ, cô ta là một con sói cô độc thì nên cẩn thận mọi lúc vì đồng đội chứ."
"Chắc hẳn ba đồng đội của cô ta trong lòng đều rất bất lực nhỉ."
Bình luận viên liên tục bị vả mặt giờ đã mang theo cảm xúc cá nhân rõ rệt. Ông ta trông có vẻ còn muốn thấy Ôn Lê vấp ngã hơn cả fan của các chiến đội khác, không dám tưởng tượng nếu Ôn Lê sơ suất một lần, ông ta sẽ phóng đại, nâng quan điểm thế nào, mượn cơ hội đó mà phát tiết ra sao. Tiếc là, Ôn Lê sẽ không cho ông ta cơ hội đó.
Ôn Lê dựa vào kỹ năng lái xe siêu đẳng đã thoát khỏi hai băng đạn một cách hú vía, dừng lại ở tòa nhà nơi hai người kia đang ở, vừa tiếp đất việc đầu tiên là ném một quả bom khói vào cửa sổ để cản trở tầm nhìn của họ. Sau đó nhảy cửa sổ vào trong nhà. Trên lầu vang lên tiếng rút chốt lựu đạn. Ôn Lê thong thả uống một lọ thuốc giảm đau để hồi trạng thái.
"Cô ta thế mà lại trực tiếp vào nhà, xem ra cô ta thực sự rất tự tin vào thực lực cận chiến của mình."
"Tiếc là cô ta không biết trên lầu là chiến đội Lôi Đình đến từ Singapore, lần lượt là đội trưởng Ak và phó đội trưởng Thuấn."
"Hai người không chỉ thực lực mạnh mẽ mà còn có kinh nghiệm tác chiến phong phú và sự ăn ý tuyệt đối. Mạnh mẽ liên thủ."
"Thuấn ném một quả lựu đạn xuống lầu trước, hai người rất cẩn thận."
"Rất chuẩn xác, một quả lựu đạn của Thuấn đã lấy đi một phần ba cây máu của cô ta. Một đòn đẹp mắt."
"Mà tuyển thủ STO dưới lầu không rút lựu đạn cũng không ném bom xăng hay bom choáng, cứ thế canh ở sau cửa không động đậy."
"Tân binh đúng là tân binh, kinh nghiệm tác chiến không đủ."
"Chắc hẳn giờ cô ta đã hối hận rồi."
"Ak nhảy xuống từ cửa sổ tầng hai, xem ra là định cùng với Thuấn trên lầu tạo thành thế gọng kìm kẹp chặt tay súng đột kích nữ của STO."
"Quả nhiên, Thuấn vào tầng một, cô ta bị hai người vây khốn rơi vào vòng vây. Hoảng loạn không biết đường chạy cô ta chọn lao lên lầu."
"Nào ngờ đây là mưu kế của hai người, cố tình dồn cô ta vào lối cầu thang chật hẹp, mà Thuấn sớm đã đợi sẵn trên lầu..."
[STO-W dùng S686 bắn gục Lôi Đình-Thuấn]
Ôn Lê lao lên lầu, dùng một phát shotgun bắn gục Thuấn đang canh cầu thang. Bị đối phương bắn trúng hai phát, cô còn chấm máu. Ak phía sau đã áp sát, tiếng súng bắn trước đã vang lên. Ôn Lê nhanh chóng xoay nòng súng, lại là một phát shotgun chuẩn xác tiễn luôn Ak đang lao lên sau đó, còn cô thì máu giấy.
Theo thông báo hạ gục hiện lên. Ôn Lê giành được double kill. Bình luận viên trợn tròn mắt kích động đến mức người rướn về phía trước, nụ cười vừa hé ra đã bị Ôn Lê vả cho một cái đau điếng. Khóe mắt ông ta giật giật một cái. Lúc này biểu cảm không rõ là tức giận hay ngượng ngùng. Ông ta liếm đôi môi khô khốc, cầm chai nước lên uống một ngụm. Đạo diễn cũng thấy ngượng thay cho ông ta, vội vàng cắt ống kính.
Ôn Lê bơm đầy máu liếm hòm xong. Quét sạch thành phố P một lượt. Lôi ra được hai con "lão lục" đang trốn chui trốn nhủi, cưỡng chế thu hoạch mạng. Hai đứa chỉ muốn trốn chui trốn nhủi lết bo kiếm chút điểm xếp hạng tỏ vẻ rất cạn lời, thời buổi này làm "lão lục" cũng không dễ.
[Con chó đi ngang qua cũng phải ăn một vả của chị]
[Trứng gà ở thành phố P cũng phải bị chị lắc cho tan lòng đỏ]
[Chị tôi là nhắm thẳng vào thành phố P mà đi đấy nhé, cái thằng bình luận viên ngu ngốc kia sao có thể thốt ra cái câu lợn lòi là chị không biết vào bo thế nhỉ?]
[Bình luận viên gáy tiếp cho lão tử xem nào?]
[Chị ơi chị hổ báo đến mức làm em sợ đấy]
[So với mấy giải online trước đó thì chị tôi đã thu liễm lắm rồi]
[Giải online chị cầm cái xà beng cũng dám xông vào các bạn tin được không?]
Ôn Lê cưỡi xe mô tô đi về phía cầu Hải Phong. Một chiếc xe Jeep nửa đường lao ra. Là chiến đội Sakura đang ráo riết tìm cô. Phát hiện Ôn Lê bị truy đuổi, đạo diễn lập tức cắt lại ống kính.
[Xong đời, chị tôi sắp bị "quây" rồi]
[Sakura đúng là hèn, toàn lựa lúc người ta lẻ loi mà bắt nạt]
[Có giỏi thì bốn đấu bốn solo đi, ba đánh một mà còn cần mặt mũi à?]
[Chị ơi pha này mà chị còn phản sát được em lạy chị một lạy luôn]
[Một VS ba, pha này mà thoát được em cũng lạy chị luôn]
[Sakura thuộc giống chó à mà cắn dai thế]
[Ván sau vừa tiếp đất việc đầu tiên là phải xử đẹp Sakura cho tôi]
[Sakura thắng trận đấu nhưng mất mặt]
[Kỹ năng lái xe của chị này đỉnh thật]
[Cây cầu này e là không qua nổi rồi]
Ba đứa đuổi theo một đứa mà đánh, lại còn là ở trên xe, đây căn bản là trở thành bia đỡ đạn sống rồi, chắc chắn chết. Đạo diễn tâm cơ cắt khuôn mặt của Ôn Lê lên màn hình lớn, muốn thấy vẻ căng thẳng hay lo lắng hoảng loạn từ mặt Ôn Lê. Nhưng thấy lông mày Ôn Lê chẳng thèm nhúc nhích, vẫn luôn là cái vẻ vân đạm phong khinh bình tĩnh tự tại đó, chẳng có lấy một biểu cảm. Bình tĩnh đến mức có chút chướng mắt họ.
[Đẹp đến mức tôi cạn lời]
[Sao có thể đẹp đến mức này chứ]
[Cái biểu cảm này mà bảo là đang bị ba con chó đuổi cắn á?]
[Tố chất tâm lý này mạnh thật, đổi lại là tôi chắc tôi đã la hét ầm ĩ rồi]
[Vừa đẹp vừa hổ báo thế này, STO đúng là hạnh phúc quá đi]
Khán giả của các chiến đội nước khác đều không nhịn được mà ghen tị.
[STO ăn ngon thế này sao?!]
[Cô gái Hoa Quốc này xinh thật đấy]
Không thấy được thứ muốn thấy, đạo diễn cắt ống kính đi. Trong xe Jeep, hai người trừ tài xế lần lượt thò người ra khỏi cửa xe giơ súng điên cuồng quét về phía chiếc xe mô tô đen phía trước. May mà vẫn còn khoảng cách, cộng thêm kỹ năng lái xe của Ôn Lê, xe mô tô bị trúng vài phát đạn nhưng không có gì đáng ngại.
Cầu Hải Phong đã ở ngay trước mắt. Trên cầu lại sớm có một đội đang chờ sẵn rồi. Trước có sói sau có hổ. Cô rơi vào vòng vây, chắp cánh khó bay. Đường thoát và đường lui đều bị chặn đứng, xe mô tô dường như không còn đường nào để đi. May mà đội trên cầu không ở ngay gần, còn cách một đoạn. Nhưng cây cầu này giờ cô cũng không thể lên được. Cho dù tốc độ xe mô tô có nhanh đến đâu, dưới hỏa lực tuyệt đối cũng sẽ bị bắn nổ, huống hồ phía sau còn bám đuôi một chiếc Jeep. Lên cầu thì đúng là tiến thoái lưỡng nan thật sự.
Ôn Lê bẻ lái, lao về phía làng chài nhỏ bên phải cây cầu. Mọi người đều căng thẳng hẳn lên. Xe Jeep không ngoài dự đoán đuổi theo cô lao về phía bên phải cây cầu.
Bình luận viên: "Trên mặt biển làng chài nhỏ không có thuyền cho cô ta qua cầu đâu, hay là cô ta định bỏ xe bơi qua?"
"Cô ta chắc không ngốc đến thế chứ?"
"Định dẫn Sakura vào làng chài làm một trận sinh tử chiến sao?"
"Trên xe Jeep có tận ba đứa đấy."
"Tất nhiên, lấy được một mạng cũng là lời rồi, nhưng Sakura giờ đang hận cô ta thấu xương đấy."
"Cô ta không dừng xe ở làng chài, mà dẫn Sakura chạy một vòng lớn bên ngoài làng chài."
"Cô ta lại hướng về phía cây cầu rồi."
"Cô ta vốn dĩ định chạy vòng thế này để cắt đuôi Sakura sao?" Bình luận viên cười: "Quá ngây thơ rồi."
"Cái chỗ bé tí này, trừ khi cô ta quay lại vòng bo độc, nếu không căn bản không thể cắt đuôi Sakura được."
"Cho dù cô ta có trốn được chiến đội Sakura, trên cầu vẫn còn một đội đang đợi cô ta đấy. Tình hình này, trốn lại vào vòng bo độc để kháng độc có lẽ là lựa chọn tốt nhất và duy nhất của cô ta."
"Cô ta lao thẳng về phía cây cầu rồi, nhìn hướng không phải là muốn lên cầu, cô ta không lẽ định lại chạy thêm vòng nữa để sống thêm vài giây chứ?"
Thấy xe mô tô lao thẳng về phía sườn cây cầu, không hề có ý định rẽ hướng tiếp tục chạy vòng với Sakura. Bình luận viên nhìn không hiểu: "Cô ta rốt cuộc muốn làm gì?"
[Chị ấy không lẽ định dùng chiêu đó chứ]
[Pha này không thành công là trực tiếp ngã thành hòm luôn đấy]
[Liều ăn nhiều thôi]
[Trong tình huống căng thẳng thế này mà chị ấy dùng chiêu đó sao?]
[Tôi không dám xem nữa]
[Xe sắp nổ rồi]
[Bình luận đang nói cái gì thế]
[Các vị đã từng nghe qua một chiêu kỹ năng lái xe từ trên trời rơi xuống chưa]
Xe Jeep từ làng chài đuổi ra, xả súng vào xe mô tô. Đội trên cầu tiến về phía giữa cầu, cũng nổ súng. Đạn bắn vào xe mô tô, phát ra tiếng kim loại va chạm, đuôi xe bốc lửa, xe mô tô kẹp giữa làn đạn. Ôn Lê không đổi sắc mặt. Xe mô tô lao thẳng về phía sườn cây cầu. Phía dưới sườn cầu có một cái dốc. Xe mô tô lao thẳng lên dốc.
Dưới sự chú ý căng thẳng của tất cả mọi người, thấy xe mô tô mượn đà dốc bay vọt lên cao, đưa theo người cùng bay về phía trên cây cầu. Mọi người đang tập trung cao độ không tự chủ được mà trợn tròn mắt. Bình luận viên nhìn chằm chằm cảnh này. Sẵn sàng để chế giễu Ôn Lê ngã xuống đất thành hòm.
Xe mô tô bay lên cầu, Ôn Lê chuẩn xác nhảy khỏi xe, rơi không sai một li xuống đỉnh giàn giáo cầu, khoảnh khắc cô tách khỏi xe mô tô, chiếc xe cuối cùng không chịu nổi nữa, phát nổ. Một màn thót tim khiến cả trường đấu sôi sục. Pha phi xe thoát thân này của Ôn Lê càng làm cả trường đấu kinh ngạc.
Bốn người chiến đội Sakura bàng hoàng, sau đó tức đến mức chửi thề. Thế này mà cũng để cô ta thoát được sao?! Nhưng chỉ mắng một câu liền nhanh chóng im bặt. Họ không chỉ để Ôn Lê thoát được, mà giờ họ còn bị Ôn Lê dẫn đến sát mép cầu, trở thành mục tiêu của đội trên cầu kia.
Bình luận viên có chút ngẩn ngơ. Lục Tử Dần reo hò thành tiếng. Bình luận lại nổ tung không ngoài dự đoán.
[Thao tác này làm tôi xem mà ngây người luôn]
[Cái đéo gì thế này, thao tác cực hạn vãi chưởng]
[Đỉnh của chóp luôn đù má]
[Chị tôi đỉnh quá đi!]
[Kỹ năng lái xe này, tôi xin quỳ trước]
[Nhà ai có người bình thường mà lại chơi kiểu này ở giải châu Á chứ?]
[Pha phi xe lên cầu này nhiều người làm được, nhưng tuyệt đối không ai làm được trong tình huống này]
[Lâm nguy không loạn, tố chất tâm lý bằng thép của chị tôi]
[Không phải chứ, chị ấy đang đánh cược hay là nắm chắc mười mươi vậy?]
[Đoạn này nhất định phải đưa lên hot search cho lão tử!]
[Ngoài chị ấy ra, tôi không biết còn ai có thể thoát thân trong tình huống này nữa]
[Chị ơi, nói được làm được, em lạy chị một lạy]
[Chị ấy thực sự chỉ là một tay súng đột kích thôi sao?]
[Chị tôi không có điểm yếu]
[Kỹ thuật và nhan sắc này bất cứ cái nào cũng đủ để debut riêng rồi]
[Sao cảm giác thực lực của chị này và các tuyển thủ khác không cùng một đẳng cấp thế nhỉ]
[Cảnh tượng đặc sắc thế này mà bình luận viên câm nín rồi à?]
[Mấy đứa bình luận viên ngu ngốc mau nói gì đi chứ!]
[Cái này mà là chiến đội Nhật Bản thì bình luận viên chắc đã đứng dậy hét rồi]
[Bình luận viên tỏ vẻ mặt đau quá không nói nổi lời nào]
[Tiếng vả mặt của bình luận viên vặn nhỏ chút đi, ồn quá tôi không nghe thấy gì]
Nhóc con chỉ vào màn hình, hai mắt mở to, như thấy thứ gì đó không tưởng: "Ưm..." Cậu nhóc quay đầu nhìn Lục Tây Kiêu.
"Đợi chị về, bảo chị đưa cháu cũng phi một cái nhé." Nhóc con gật gật cái đầu nhỏ, vô cùng mong đợi.
Lục Kỳ nhìn mà chỉ biết lắc đầu: "Kỹ thuật này của cô Ôn..."
Ôn Lê nằm trên đỉnh cầu bơm máu. Phía dưới, hai đội đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Căn bản không rảnh để ý đến cô trên đỉnh cầu. Ôn Lê bơm máu xong, bắt đầu thu hoạch mạng. Đứng trên cao chiếm ưu thế địa lý, một phát súng bắn tỉa một mạng. Nhặt mạng đúng là sướng không gì bằng. Cuối cùng, Ôn Lê mang theo bốn mạng rời khỏi cầu Hải Phong. Đơn thương độc mã giết vào vòng chung kết. Sakura và đội kia không một ai sống sót. Sakura báo thù thất bại.
Đề xuất Xuyên Không: Trên Đời Còn Có Chuyện Tốt Đến Thế Sao?
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay