Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 159: Không ngừng thăm dò; Nghi ngờ Ôn Lê là đồ đệ của Grey; Ôn Lê: Cô hạ độc tôi à?

Ôn Nhan hồn siêu phách lạc trở về phòng thiết kế.

Chẳng còn tâm trí đâu mà đáp lại những nụ cười của đồng nghiệp, cô ta tự nhốt mình trong văn phòng riêng vừa được phân, điên cuồng tra cứu tư liệu về Grey.

Grey, một con hắc mã trong ngành, xuất hiện đột ngột từ năm năm trước với tư cách là nhà thiết kế chính của -LUCY-.

Sau đó, trong thời gian ngắn, anh ta dùng thực lực và tác phẩm của mình để trở thành nhà thiết kế lừng danh không ai bàn cãi, đồng thời giúp -LUCY- – lúc đó còn kém xa Kim Bạc Lâm và các thương hiệu lớn khác, đang kẹt ở phân khúc tầm trung tranh giành sứt đầu mẻ trán – thực hiện một cú lội ngược dòng ngoạn mục.

Chấm dứt thời đại thống trị đồ xa xỉ của các thương hiệu lớn khác.

Vụt sáng trở thành tân vương không thể lay chuyển trong giới trang sức.

Grey nổi tiếng với sự sáng tạo.

Mỗi tác phẩm mới đều mang lại hiệu ứng kinh ngạc đầy mới mẻ, và những năm qua, cảm hứng của anh ta dường như là suối nguồn không bao giờ cạn, chẳng để lại chút đường lui nào cho các tiền bối, cũng chẳng cho hậu bối cơ hội đuổi kịp, một sự tồn tại độc tôn.

Tác phẩm của anh ta khiến hoàng gia và các nhà sưu tập tranh nhau cướp đoạt.

Grey đã sớm bị những người mới trong ngành thần thánh hóa.

Đối với Grey, Ôn Nhan đương nhiên cũng đã nghe danh như sấm bên tai.

Những thông tin công khai thì cô ta đã biết từ lâu.

Tra đi tra lại, thông tin về Grey vẫn bí ẩn như bí mật quốc gia, ngoại hình, giới tính, tuổi tác, quốc tịch đều là ẩn số.

Chuyện Grey có nhận đệ tử hay không lại càng không cách nào biết được.

Buổi tối Ôn Nhan về nhà, lên tầng ba tìm Ôn Minh.

"Xin lỗi anh, em có chút việc nên mới lên đây mà chưa hỏi trước." Ôn Nhan gõ cửa thư phòng Ôn Minh, áy náy nói.

Hồi nhỏ, Ôn Minh không chào đón đứa em gái nuôi mà cha mang về, cũng chẳng ưa gì bà mẹ kế mới cưới.

Anh chiếm cứ tầng ba, không cho bọn họ lên.

Đối với bọn họ, bao gồm cả Ôn Bách Tường, anh đều chẳng bao giờ cho sắc mặt tốt.

Anh còn đòi đi tìm Ôn Lê bị gửi đi, thậm chí đã hành động, thu dọn đồ đạc rời nhà nhưng bị Ôn Bách Tường chặn lại giữa đường.

Sau đó anh kiên quyết ra nước ngoài, mấy năm liền không về nhà lấy một lần, mãi cho đến khi qua thời kỳ nổi loạn mới dịu bớt quan hệ với gia đình.

"Hồi nhỏ không hiểu chuyện thôi."

Ôn Minh ngoài miệng nói vậy.

Nhưng thủy chung vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nhìn thì có vẻ văn nhã lễ độ nhưng lại khiến người ta không sao thân thiết nổi.

"Tìm anh có việc gì?"

"Có thể vào trong nói chuyện không?" Ôn Nhan chỉ chỉ vào thư phòng.

Ôn Minh mở rộng cánh cửa đang khép hờ, để cô ta vào.

Anh rót cho Ôn Nhan một ly nước.

"Cảm ơn anh."

Ôn Minh ngồi xuống phía đối diện, đợi Ôn Nhan nói chuyện.

"Anh, em muốn hỏi về chuyện của Grey."

Ôn Nhan hai tay bưng ly nước, ngồi đoan trang, mỉm cười nói: "Chẳng phải anh đã làm cố vấn cho -LUCY- suốt ba năm sao?"

Thấy Ôn Minh nhìn mình, Ôn Nhan nói tiếp: "Em luôn khao khát trở thành một nhà thiết kế lừng danh như anh ấy."

"Hiện tại em đã là nhà thiết kế chính của Lục thị, lại có hợp tác lâu dài với Kim Bạc Lâm, coi như cũng thành đối thủ cạnh tranh với -LUCY-, em muốn tìm hiểu thêm một chút về Grey, coi như biết người biết ta trăm trận trăm thắng."

Ôn Minh buông một câu hờ hững: "Thông tin của anh ta trên mạng có đấy."

Ôn Nhan bất lực nói: "Hầu như không có gì cả."

Ôn Minh: "Những gì có thể công khai thì trên mạng tra được, còn không thể công khai thì đó là bí mật ngành, tuy anh không còn ở -LUCY- nữa nhưng cũng phải có đạo đức nghề nghiệp, huống chi là tiết lộ thông tin của anh ta cho đối thủ của -LUCY-."

Lời này khiến Ôn Nhan cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Ôn Nhan cúi đầu, ngón cái vân vê mặt ly, nhỏ giọng nói một câu: "Đến cả là nam hay nữ cũng không thể nói sao..."

Cô ta đặt ly xuống, thất vọng đứng dậy.

"... Vậy, không làm phiền anh nữa."

Ôn Minh nhìn dáng vẻ lủi thủi đi ra của cô ta, cuối cùng lại nói thêm một câu: "Không phải không thể nói, mà là anh cũng không biết."

Ôn Nhan quay đầu lại.

"Anh ở -LUCY- ba năm chưa từng gặp anh ta, những người khác cũng vậy, thông tin của anh ta chỉ có chủ tịch của -LUCY- mới biết."

"Vậy, anh ta có nhận học trò không?"

Ôn Minh: "Không rõ."

Thấy Ôn Minh không giống như đang nói dối, Ôn Nhan cũng đành thôi.

Cái ông Grey này đúng là đủ bí ẩn.

Ôn Minh: "Em..."

Nghe thấy tiếng gọi, Ôn Nhan hoàn hồn: "Sao thế anh?"

Ôn Minh: "Không có gì."

Anh định hỏi về chuyện của Lục Tử Thừa, nhưng hai người trưởng thành giao tiếp bình thường, anh có thể hỏi cái gì đây?

Ôn Nhan tâm thần bất định đi xuống lầu, đụng trúng Ôn Lê vừa trở về, bước chân cô ta không khỏi khựng lại, dưới khuôn mặt bình thản là sự căng thẳng và hoảng hốt che giấu.

Thấy Ôn Lê vẫn phớt lờ mình như mọi khi, định về phòng như không có chuyện gì, Ôn Nhan cố trấn tĩnh gọi cô lại.

"Tiểu Lê, chị bảo người hầm yến sào vi cá, em có muốn ăn một chút không?"

Bất ngờ thay, cô lại đồng ý: "Được thôi."

Trong nhà ăn.

Ôn Nhan khuấy bát yến sào, thỉnh thoảng ăn một ngụm nhỏ, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người Ôn Lê đối diện.

"Cô cứ nhìn trộm tôi làm gì thế?"

Ôn Lê đột ngột lên tiếng, suýt chút nữa làm Ôn Nhan giật mình.

"Cái gì cơ?"

Tố chất tâm lý của Ôn Nhan tuyệt đối là hạng xịn, nếu không bao nhiêu năm qua cũng chẳng giữ được hình tượng tốt đẹp như vậy.

Ôn Lê ngước mắt: "Cô hạ độc tôi à?"

Cô vừa hỏi vừa đưa một thìa vào miệng.

Lời nói nửa đùa nửa thật được Ôn Lê nói với vẻ mặt thản nhiên đến mức nghiêm túc, cộng thêm cái tính cách đề phòng tất cả mọi người của cô, khiến kẻ có tật giật mình như Ôn Nhan lầm tưởng cô nói thật.

May mà phản ứng kịp.

Ôn Nhan gượng cười: "Tiểu Lê, em nói gì thế."

Cúi mặt xuống ăn một ngụm nhỏ, rất nhanh, cô ta lại ngẩng đầu lên hỏi: "Tiểu Lê, em có biết Grey không?"

Ôn Lê đáp chậm rãi: "Nhà thiết kế à, có nghe qua."

Ôn Nhan chú ý phản ứng của Ôn Lê: "Chỉ là nghe qua thôi sao? Tác phẩm thiết kế lần trước em tham gia cuộc thi ở trường có phong cách hơi giống Grey, là bắt chước, hay thực ra em là học trò của Grey?"

Ôn Lê ngước mặt nhìn cô ta, không nói lời nào, cứ thế vừa ăn vừa chằm chằm nhìn cô ta.

Nhà ăn yên tĩnh đến mức khó chịu.

Dưới ánh mắt của Ôn Lê, Ôn Nhan bề ngoài vẫn như không có chuyện gì, nụ cười chuẩn mực, nhưng lòng bàn tay đã rịn mồ hôi.

Cô ta tự nhiên cúi đầu ăn đồ ăn, né tránh ánh mắt Ôn Lê.

Nói: "Nếu không tiện tiết lộ thì thôi vậy, bản thân Grey đã bí ẩn, chuyện nhận đệ tử chắc chắn cũng..."

Ôn Lê: "Đạo nhái đấy."

Một câu nói bất ngờ khiến tim Ôn Nhan đập mạnh một nhịp.

Cô ta suýt chút nữa thất thái, nhưng đã cưỡng ép khống chế lại được.

"Cái gì?" Ôn Nhan lộ vẻ mặt khó hiểu.

Ôn Lê: "Tôi nói tác phẩm thi ở trường của tôi thực ra là dùng tác phẩm thời kỳ đầu của Grey, coi như là mượn ý tưởng đi."

Ngoài cửa.

Ôn Tâm nghe thấy tiếng đi tới đây, nghe đến đó thì trợn tròn mắt.

Hay cho cô, Ôn Lê! Hóa ra còn có mặt mũi mà cười nhạo tôi gian lận, chính cô cũng là đạo nhái của người khác!

Tôi đã bảo mà, cái loại lớn lên ở nông thôn, nghiệp dư như cô mà thắng được Đường Đàn sao?!

Cái tính cấp hỏa của Ôn Tâm định xông vào vạch mặt cô ngay lập tức.

Nhưng khoảnh khắc mấu chốt, cô ta kịp dừng chân.

Vì cô ta nghĩ ra một cách "mượn đao giết người" còn tuyệt hơn.

Ánh mắt Ôn Tâm tràn đầy vẻ phấn khích.

Ôn Lê, cô cứ đợi đấy.

Xem Đường Đàn xử lý cô thế nào!

Ôn Tâm rón rén rời đi.

Ôn Lê lười biếng liếc nhìn về phía cửa một cái, chẳng buồn để tâm, cô tiếp tục dùng giọng điệu bất cần nói với Ôn Nhan: "Tôi và Grey có chút giao tình, anh ta cũng bảo tôi khá có thiên phú."

Ôn Nhan bừng tỉnh gật gật đầu: "Hóa ra là vậy..."

Hai người quen biết, vậy thì sự việc kỳ quái bản thiết kế của Grey xuất hiện trong thùng rác của Ôn Lê dường như đã có lời giải thích.

Tuy vẫn còn chỗ chưa hợp lý, nhưng Ôn Nhan cũng chẳng nghĩ ra được khả năng nào khác, chẳng lẽ Ôn Lê chính là Grey?

Chuyện này đúng là quá hoang đường.

Sự chú ý của Ôn Nhan đều đặt hết vào chuyện này, đến mức bỏ qua cả lỗ hổng nhỏ trong lời nói của Ôn Lê.

"Em cứ thong thả ăn nhé, chị lên trước đây." Ôn Nhan đứng dậy rời đi.

Cô ta thầm nghĩ: Xem ra Ôn Lê vẫn chưa biết chuyện "Grey kiếm chuyện với mình".

Trong nhà ăn chỉ còn lại mình Ôn Lê.

Cô tự ăn một mình.

Càng ăn càng thấy cái thứ này nhạt nhẽo vô vị.

Nhưng cô không lãng phí lương thực, vẫn ăn sạch sẽ.

Cô đặt thìa xuống, người lười biếng tựa ra sau, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, có chút buồn chán bĩu môi một cái.

Hết phái người đi Minh Thành tra gốc gác của cô, lại chủ động tiếp cận nịnh bợ, cứ tưởng là đang ủ mưu chiêu gì lớn lắm, kết quả là vì trộm bản thiết kế của cô nên chột dạ... mẹ nó, còn chẳng bằng Ôn Tâm.

Chẳng có gì thú vị.

Vậy thì cứ để xem, Ôn Nhan có thể giãy giụa được đến bao giờ.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hòa Ly, Tiền Phu Hắn Phát Điên
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 giờ trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

3 ngày trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện