Quản lý thầm hô "đỉnh của chóp".
Vừa mở miệng đã là đổi chỗ? Lại còn rộng rãi, địa đoạn tốt?
Quả nhiên, mắt ông ta đúng là cái cân! Thúc đúng là đại gia thứ thiệt.
Chưa đợi Ôn Lê lên tiếng.
Lời nói không nóng không lạnh của Dư Kỵ truyền tới: "Cảm ơn ý tốt của ngài, chỗ này đủ dùng rồi."
Nghe thì có vẻ lịch sự, nhưng lại từ chối rất cứng rắn.
Lục Tây Kiêu nheo mắt nhìn cậu ta.
Dư Kỵ khi nói chuyện vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt, chẳng nhìn ai cả.
Sau khi nhận ra Lục Tây Kiêu đang nhìn mình, cậu ta mới ngẩng mắt đối diện trực tiếp với ánh mắt của anh.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, giữa hai người như có tia lửa điện, giương cung bạt kiếm.
Ánh mắt Dư Kỵ cực kỳ lạnh lẽo.
Lục Tây Kiêu chỉ tối sầm mắt lại một chút rồi khôi phục bình tĩnh.
Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, anh còn chưa để vào mắt.
Chẳng qua là liên quan đến Ôn Lê nên anh mới hơi sốt sắng một chút, chứ nếu là chuyện khác, anh còn chẳng thèm phản ứng.
Sự không ưa nhau trong mắt hai người hiện rõ mồn một.
Nhưng cuộc đối đầu diễn ra trong im lặng.
"Khu Tây Đơn thấy thế nào? Tôi có không ít bất động sản ở đó, em có thể đi chọn, hoặc mua cái mới cũng được, biệt thự có hợp không? Quanh khu Vương Phủ Tỉnh nhé?"
Anh vừa nhìn Dư Kỵ vừa nói với Ôn Lê.
Nói được một nửa mới quay sang, không vội vàng nhìn Ôn Lê.
Anh hoàn toàn phớt lờ quyết định của Dư Kỵ, hỏi ý kiến của Ôn Lê, trực tiếp gạt phăng cái quyền làm chủ của Dư Kỵ.
Nói xong, anh lại liếc nhìn Dư Kỵ một cái, ánh mắt rất nhạt, nhạt đến mức như đang nhìn vào không khí, anh đút hai tay vào túi quần đứng sau lưng Ôn Lê, thần thái tự nhiên, nụ cười nhẹ nơi khóe miệng ẩn hiện ý vị khiêu khích.
Khí trường mạnh mẽ và sự độc đoán chuyên quyền mang lại cho người ta cảm giác rằng cái câu lạc bộ này dù không phải anh làm chủ thì anh cũng hoàn toàn có thể quyết định mọi thứ.
Cơ hàm Dư Kỵ bạnh ra.
Khuôn mặt hiếm khi có cảm xúc của cậu ta cuối cùng cũng có chút phản ứng.
Ngón tay dài cầm chuột thầm siết chặt.
Tây Đơn? Vương Phủ Tỉnh? Biệt thự?
Biểu cảm của quản lý chiến đội hoàn toàn mất kiểm soát.
Không phải chứ thúc, ngài nói địa đoạn tốt rộng rãi, chứ đâu có nói tốt đến mức này?
Biết đội phó là phú nhị đại, nhà khá có điều kiện, nhưng đâu có nói là giàu nứt đố đổ vách đến mức này đâu?
Quản lý nằm mơ cũng không dám nghĩ có ngày mình được hưởng cái phúc này.
Ông ta đã bảo đây là cây rụng tiền mà! Nhà tài trợ, nhà đầu tư đây chứ đâu!
Ánh mắt ông ta nhìn Lục Tây Kiêu như nhìn cha mẹ tái sinh, tách trà nóng trong tay rục rịch, không kiềm chế được mà muốn đút tận mồm Lục Tây Kiêu.
Phụ Thanh cũng có phản ứng và biểu cảm y hệt.
Cậu ta gọi nhỏ Lục Tử Dần: "Đội phó? Đội phó?"
Lục Tử Dần không rảnh để ý tới cậu ta.
"... Cái đó... Ngũ thúc, cháu cũng thấy chỗ này hiện tại khá tốt rồi, không cần đổi chỗ đâu, vả lại mọi người cũng quen rồi, hơn nữa cổ nhân có câu, người làm việc lớn phải chịu khổ cực rèn luyện ý chí, môi trường bây giờ là vừa khéo." Lục Tử Dần nói.
Vừa nói, hắn vừa đi tới sau lưng Dư Kỵ, một tay bế nhóc con, một tay đặt lên vai Dư Kỵ, trong lúc nói chuyện, bàn tay đó vô tình hay hữu ý cử động, cuối cùng thành công che mắt Dư Kỵ một lần nữa.
Hắn rất thắc mắc.
Sao Cá Diếc lại có ác cảm lớn với Ngũ thúc của hắn thế nhỉ.
"Còn nữa, chuyện vốn khởi nghiệp, thực ra Ngũ thúc chỉ cần bảo ba cháu đưa tiền tiêu vặt cho cháu bình thường là được rồi." Lục Tử Dần cười hiền lành, cẩn thận nói: "Cũng đỡ phải tháng nào cũng làm phiền anh Kỳ."
Mỗi tháng tiền tiêu vặt vài triệu tệ, nuôi mấy cái câu lạc bộ cũng đủ rồi.
Bảo hắn lấy tiền từ tay Ngũ thúc để nuôi câu lạc bộ.
Hắn cứ thấy nó không thật, không yên tâm thế nào ấy.
Quản lý chiến đội vẫn còn đang chìm đắm trong căn biệt thự xa hoa, lời Lục Tử Dần vừa dứt, tiếng vỡ mộng vang lên, ông ta sốt sắng nháy mắt điên cuồng với Lục Tử Dần.
"Chuyện tôi phụ trách cứ để tôi lo là được, cậu lo đánh giải đi, đừng có quậy phá, tiền tiêu vặt một tháng của cậu được bao nhiêu?"
Quản lý không ngừng nghiến răng, thực sự là cuống lắm rồi.
Ôn Lê lúc này mới lên tiếng: "Tôi cũng thấy chỗ này khá tốt, vừa mới thích nghi xong, lười dọn đi nơi khác lắm, Lục... Ôn, tiên sinh."
Cô nhìn Lục Tây Kiêu, ba chữ "Ôn tiên sinh" vô thức nhuốm màu cười cợt: "Tiền đưa đủ là được, những thứ khác không cần phiền phức."
Lục Tây Kiêu cười gật đầu với cô: "Nghe theo em."
Ôn tiên sinh, Lục Tây Kiêu nghe thấy vô cùng lọt tai.
Đặc biệt là thốt ra từ miệng Ôn Lê.
Sau đó anh vô tình hay hữu ý liếc nhìn Dư Kỵ một cái.
Một vẻ đắc ý ngấm ngầm.
Tiếc là Dư Kỵ vừa được tự do đôi mắt lúc này đang nhìn chằm chằm màn hình, khiến Lục Tây Kiêu không thể khoe khoang thành công.
Quản lý hận không thể cho hai cái tên đồng đội lợn có phúc mà không biết hưởng này một đấm, ông ta muốn khóc mà không ra nước mắt, tuy biệt thự xa hoa không ở được nhưng may mà tiền thì có rồi.
Ông ta cũng không phải hạng người không biết đủ.
Bốn người, chỉ có hai người cảm thấy không tự nhiên vì sự xuất hiện của Lục Tây Kiêu, không tự nhiên đến mức ảnh hưởng cả trạng thái thi đấu.
Hai người có tiếng nói nhất đội là Dư Kỵ và Ôn Lê thì chẳng hề bị ảnh hưởng.
Vì vậy việc huấn luyện vẫn phải tiếp tục.
Lục Tây Kiêu nói: "Mọi người cứ bận đi, không cần để ý đến tôi."
Nhóc con sau khi thoát khỏi ma trảo lập tức quay về bên cạnh Ôn Lê.
"Chị ơi..."
Nó ngẩng cái đầu nhỏ, gọi Ôn Lê bằng giọng sữa ngọt ngào.
Nó vân vê đôi tay nhỏ, ánh mắt ngượng ngùng bày tỏ mong muốn.
Tuy không nói gì nhưng ai cũng nhìn ra được nó muốn Ôn Lê bế, giống như lúc nãy, nhưng lại ngại không dám nói.
Chỉ là thẹn thùng và mong đợi nhìn Ôn Lê.
Cái ánh mắt đó, thật không dám nghĩ, nếu Ôn Lê không hiểu ý nó hoặc từ chối nó, nhóc con chắc sẽ u uất đến mức nào.
Ôn Lê cũng không nói gì, bế nó lên.
Được quay lại vòng tay của chị, nhóc con cười đến mức mím chặt môi cũng thấy được, niềm vui không thể giấu giếm.
Ôn Lê đeo tai nghe, tay cầm chuột, vừa bế đứa trẻ vừa thao tác.
Nhóc con uống trà sữa, xem Ôn Lê chiến đấu ở khoảng cách gần, khi xem đến lúc nhập tâm, đôi tay nhỏ không kìm được mà vỗ nhẹ.
Đánh xong một ván, Ôn Lê tháo tai nghe, khẽ nghiêng đầu nói với người đàn ông cao lớn phía sau: "Lục tiên sinh định ở lại bao lâu?"
Lục Tây Kiêu nhìn cô: "... Tôi làm phiền em à?"
Anh chỉ đứng yên lặng thôi mà cũng bị đuổi sao?
Hơn nữa anh mới vừa tới mà.
Ôn Lê mặt không cảm xúc nói: "Anh chắn sóng của tôi rồi. Ngồi đi."
Cô không quen có người đứng sau lưng, cũng không bao giờ dễ dàng giao phó tấm lưng cho ai, huống hồ người này còn là kẻ máu mặt lăn lộn cả hai giới hắc bạch.
Lại còn từng dùng pháo bắn cô nữa chứ.
Tuy anh không biết giữa hai người có thù.
Nhưng cô biết mà, cô không thể coi anh như không khí được.
Một kẻ như vậy đứng sau lưng, cô cứ thấy như sắp bị đâm lén.
Đánh xong một ván, sự chú ý của cô toàn bộ đặt lên người đàn ông phía sau, lại còn là một người cao lớn như vậy, Ôn Lê cảm thấy cả người mình như nằm trong vòng vây của anh, cảm nhận được toàn bộ hơi thở của anh.
Vị trí đứng nguy hiểm này quá thiếu cảm giác an toàn.
Lục Tây Kiêu vốn tưởng bị đuổi, nghe xong sắc mặt liền giãn ra.
Lập tức kéo chiếc ghế mà Lục Tử Dần vừa đẩy cho anh lúc nãy lại.
Khi Lục Tây Kiêu ngồi xuống.
Ôn Lê nhìn người đàn ông bên cạnh với thần tình phức tạp.
Cái tên này, sao anh không dứt khoát ngồi luôn lên đùi tôi đi?
Chỉ thấy hai người ngồi sát sàn sạt, hai chiếc ghế chạm hẳn vào nhau, cũng may chiếc ghế gaming này lớn, nếu không khoảng cách còn gần hơn nữa.
Ôn Lê định nói gì đó.
Thì thấy Lục Tây Kiêu như không nhận ra điểm bất thường, vươn tay nắm lấy một bàn tay nhỏ của nhóc con trong lòng cô mà xoa xoa.
Hai ông cháu tương tác với nhau.
Hành động trêu đùa trẻ con này của Lục Tây Kiêu hoàn toàn là cái cớ hợp lý cho "cách ngồi" của anh, khiến Ôn Lê cũng chẳng buồn so đo việc anh ngồi quá gần nữa.
Lục Tây Kiêu tâm cơ này làm sao mà không nhận ra phản ứng của Ôn Lê, thực tế là anh đã biết ngay từ đầu hành động của mình sẽ khiến Ôn Lê khó chịu, thế nên sau khi ngồi xuống anh lập tức dùng Lục Cảnh Nguyên để "hợp thức hóa".
Thành công hóa giải.
Nhóc con hoàn toàn không biết mình hiện tại đã trở thành một tấm lá chắn sống sờ sờ.
Tấm lá chắn mang thương hiệu 'Cảnh Nguyên', dành riêng cho ông út, chuyên dụng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ma Tu Cầu Sinh Chỉ Nam
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay