Tôi gọi điện cho anh ấy nhưng máy báo bận, lần này thì đúng là muốn khóc mà không ra nước mắt. Tôi ôm chầm lấy Lý Mẫn than vãn: "Thẩm Luật Lạc nhất định là muốn chỉnh chết mình mà!"
Lý Mẫn cười ha hả: "Không ngờ máu trả thù của anh ta lại mạnh thế, nhưng mà đừng sợ, người mất mặt đâu phải là cậu. Hay là ngày mai cậu mặc bộ đồ nào đó thật 'hợp cảnh' để kích động anh ta đi? SpongeBob thì sao?"
Tôi hơi chột dạ: "Như vậy không hay lắm đâu!"
"Thôi bỏ đi."
Lý Mẫn nhìn tôi với vẻ "hận sắt không thành thép": "Cậu đúng là đồ nhát gan!"
Cô ấy thì hiểu cái gì chứ, Thẩm Luật Lạc đang nổ...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 4 giờ 46 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Tuế Thời Hữu Chiêu