Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1

Ngày khai giảng đầu tiên, tôi vô tình va phải nam thần trường – Thẩm Luật Minh – ngay giữa sân trường, khiến cả hai ngã nhào.

Chỉ trong một buổi sáng, tôi đã bị cả trường nhận mặt.

Bất đắc dĩ, tôi phải đeo khẩu trang, cúi đầu né người mà đi học.

Một tuần sau, Thẩm Luật Minh chặn tôi ở góc tường, nghiến răng nói:

“Đụng chạm tôi giữa thanh thiên bạch nhật, cậu phải chịu trách nhiệm!”

“Cậu dám gây chuyện rồi bỏ chạy à?”

Không dám không dám, tôi đành nhận tội.

……

Hôm khai giảng, tôi cùng bạn cùng phòng làm tình nguyện viên, giúp tân sinh viên tìm đường làm thủ tục.

Trường có bốn cổng, đối diện cổng Tây là khu dân cư, thỉnh thoảng có người dắt chó đi dạo.

Mắt tôi 5.0, thấy một chú chó Golden từ xa chạy sang, không ngờ nó lại lao thẳng về phía tôi.

Xung quanh toàn người, bác bảo vệ cầm gậy chạy ra, sinh viên khác thì hoảng loạn hét lên.

Con chó chạy quá nhanh, tôi sợ đến mềm chân, trượt ngã.

Trong lúc luống cuống, tôi túm đại vào thứ gì đó để đứng dậy.

Xung quanh vang lên một tràng hít sâu.

Tôi ngẩng đầu thì thấy gương mặt một nam sinh, kèm theo giọng nghiến răng:

“Bạn học, có thể buông tay ra không?”

“T… tôi xin lỗi!”

Tôi đỏ bừng mặt, vội buông tay.

Lúc này con chó đã bị chủ kéo đi.

Mọi người cười ầm lên, tôi chẳng dám ở lại, bò dậy xin lỗi liên tục rồi chạy mất.

Bạn cùng phòng đuổi theo, tôi muốn khóc:

“Xong đời rồi, truyền ra thì còn mặt mũi nào gặp người khác!”

“Không sao đâu Chu Miểu, tuy hơi mất mặt nhưng cậu nổi tiếng rồi đó!”

“Nhìn này, clip quay lại hết rồi!”

Cô ấy đưa điện thoại cho tôi xem, đủ mọi góc độ cảnh tôi ngã, túm nhầm người ta.

Tôi bỏ chạy, còn thấy Thẩm Luật Minh đứng đó mặt đen như đáy nồi.

“Tôi hết mặt mũi sống rồi, làm sao bây giờ!”

“Đừng kêu nữa, Thẩm Luật Minh tìm cậu kìa!”

Bạn cùng phòng Lý Mẫn đưa điện thoại cho tôi, bạn trai cô ấy cùng phòng với Thẩm Luật Minh.

Tôi run run nghe máy, bên kia là giọng nam quen:

“Chu Miểu đúng không? Kết bạn WeChat với tôi đi.”

“À… ừ, được!”

Cúp máy, tôi thấy anh ấy thật sự gửi lời mời kết bạn, tôi lập tức đồng ý rồi xin lỗi.

Miểu: “Xin lỗi bạn Thẩm, hôm nay là tai nạn, tôi không cố ý!”

Thẩm Luật Minh:
“Hôm nay cả trường đều thấy hết, nhờ cậu mà tôi thành nhân vật nổi tiếng. Cậu định bồi thường thế nào?”

Tôi ngớ người. Bồi thường? Tôi cũng mất mặt mà!

Miểu: “Tôi cũng là nạn nhân mà!”

Thẩm Luật Minh:
“Người bị cậu túm trúng là tôi. Xuống đây, chúng ta nói chuyện trực tiếp!”

Tôi muốn khóc. Nam thần gì mà nhỏ mọn vậy chứ.

Tôi đâu cố ý, nên trách con chó kia mới đúng!

Tôi cất điện thoại, không dám xuống.

Ba ngày đầu khai giảng đông người quá, tôi không dám ló mặt.

Còn tiện tay đặt tin nhắn của Thẩm Luật Minh thành “không làm phiền”.

Anh ấy cũng không nhắn nữa, tôi thở phào.

Sáng hôm sau, bạn cùng phòng kéo tôi ra cổng Đông – ít người, chắc không ai nhận ra.

Kết quả vừa đến nơi, tôi đã thấy Thẩm Luật Minh đứng đó cười lạnh.

Chân tôi mềm nhũn.

Tôi run run bước tới, nặn ra nụ cười:

“Trùng hợp ghê ha!”

“Ừ, tôi cố ý đợi cậu ở đây.”

Tôi nhìn bạn cùng phòng, cô ấy cũng ngơ ngác, rõ ràng không nói cho anh ta biết chúng tôi sẽ đến cổng Đông.

Thẩm Luật Minh cười:

“Người chột dạ thường không dám quay lại chỗ cũ, nên tôi đoán cậu sẽ đến cổng Đông – nơi ít người nhất. Quả nhiên đoán đúng.”

Đề xuất Cổ Đại: Tuyển Tập Đoản Thiên Tạp Chí
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

3 tuần trước
Trả lời

🤣

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện