Thuần Vu Hổ làm việc vốn luôn cẩn trọng, chỉ trong ba đến năm canh giờ, y đã dò hỏi rõ ràng tường tận về tình hình của Triệu Thần.
Lục Hồng Nguyên cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên trước việc này. Ngày y lên Thượng Giới, Triệu Thần đã rời khỏi tầng mây mờ từ lâu, nhưng điều đó không đồng nghĩa y không biết chút nào về Triệu Thần. Trong kỳ luận kiếm tại Thiên Kiếm Đài năm đó, có một cao thủ mang trong người kiếm ý cũng xuất thân từ Nguyệt Thương Môn, khiến phần lớn đệ tử trong môn đều đặc biệt chú ý đến trận đấu ấy. Vị Chiêu Diễn Kiếm Quân – Triệu Thần, người đắc ngôi quán quân bằng thân thể ngưng nguyên, vì thế đã vang danh khắp môn phái.
Thật đáng tiếc, người này không lâu sau đã lên Thượng Giới tu hành, khiến Lục Hồng Nguyên chỉ nghe qua nhiều truyền thuyết mà chưa từng một lần được diện kiến. Giờ đây lại có anh cả Sư huynh Sở Trù của Thiên Kiếm Đài, người đã trở thành trụ cột trong môn phái với thực lực đứng đầu đệ tử đồng niên. Người này từng khởi công xin chỉ bảo một vài điều, nhưng trước khi chạm tới gấu áo Sở Trù đã bị kiếm khí xé rách mái tóc, khiến ai nấy đều thầm đoán không biết ai đó có thể dùng kiếm đạo đánh bại được Sở Trù là thiên tài đến cỡ nào.
Lục Hồng Nguyên vốn định tới thăm viếng, cuối cùng lại thất bại không gặp được.
Trước đó vài canh giờ, Triệu Thần đã nhận mệnh lệnh từ Cư vọng lâu và rời khỏi Động Minh Quan, tiến sâu vào Vô Sinh Dã.
Vô Sinh Dã, lúc này ánh hoàng hôn vừa mới hé rạng.
Dư quang trải rộng khắp đại địa mênh mông, nơi đây sau biến loạn ma kiếp luôn thoảng hương sắt gỉ lạnh lẽo, đan xen trên mặt đất là những mùi hôi thối và vết máu đọng rỉ cũ kỹ.
Cỏ dại xanh rì rào theo gió, từng bụi chấn cao như người trưởng thành, thân cỏ bị đè mấy vết rạn nứt rối loạn. Dõi theo vết thương trên mặt đất mà tiến về phía trước, có thể thấy hình dáng một người đàn ông đầy lo âu đang thúc giục xe ngựa phi nhanh không ngừng.
Khi màn đêm buông xuống nơi rừng cỏ, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng ngưng lại. Người cầm lái nhảy xuống trước, cẩn thận cắm đặt những ấn tích ẩn khí xung quanh khu vực, rồi mới ngó nghiêng bốn phương xem có gì bất ổn hay không. Khi xác định an toàn, y mới vén màn trướng bên trong, giúp những người trong xe từng người bước ra.
Bên trong xe là một người nữ mảnh mai yếu ớt, trong lòng ôm chặt một cô nhi nhỏ gầy gò vàng vọt. Hai mẹ con vừa xuống xe, người đàn ông hiện rõ vẻ âu lo, thầm hỏi bằng giọng nhỏ: “Tình hình thương thế thế nào rồi? Có còn chịu đựng được không?”
Người nữ nghiến răng gật đầu, hé mở áo ở bên vai phải ra, rõ ràng toàn bộ cánh tay phải và vai đã tím bầm, màu sắc đen nhẫy ma quái khiến người nhìn thấy không khỏi kinh hãi.
“Độc dược sao lại lan nhanh đến vậy!” Nhìn thấy vậy, người đàn ông vội lấy ra một viên đan dược nhét vào miệng bà, dược lực dường như có hiệu quả, màu đen tím bớt đi nhiều, nhưng chưa thể tiêu trừ tận gốc. Chỉ vài hơi thở sau khi viên đan được hấp thu, độc khí lại bùng phát mạnh mẽ lan ra nhanh không kém lúc đầu.
Y bồn chồn lo lắng định lấy viên đan khác ra nữa, nhưng bình sứ bị rung lắc nhiều lần vẫn không có viên đan nào lăn ra. Gương mặt người đàn ông trắng bệch, môi mấp máy: “Đan Thanh Độc đã hết sạch rồi…”
“Không sao, ta còn có thể trụ được một thời gian nữa. Cách Động Minh Quan cũng không xa mấy, nếu không có gì trục trặc, thì ngày mốt ngày kia cùng sẽ tới nơi...” Người nữ cau mày, lấy tay trái chấm nhẹ lên vai, niêm phong các huyệt đạo ở tay phải, ngăn độc khí lan vào trong đan điền. Tuy nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc độc tố sẽ bị giam giữ bên trong cánh tay phải, bà e rằng không thể cứu vãn, chỉ còn nước phải đoạn tuyệt chi một cánh tay.
“Còn bảy ấn tích ẩn khí, chỉ đủ sử dụng một lần thôi.” Người đàn ông đếm lại những con dấu còn sót lại để thiết lập trận pháp ẩn khí bảy sao, lòng không khỏi lo lắng.
“Đủ rồi, trong hai ngày này ta chỉ định nghỉ một chút ở giữa đường, phải ráng tăng tốc tới Động Minh Quan,” bà thở dài, ôm chặt đứa trẻ vào lòng. Đêm Vô Sinh Dã rất lạnh lẽo, đứa trẻ non nớt năm sáu tuổi chưa nhập khí vào thân, đương nhiên rất khó chống lại cái lạnh.
Người đàn ông xoa đầu đứa bé rồi đứng dậy đi cho ngựa ăn. Đáng tiếc dược phẩm đã cạn kiệt, cỏ thảo cũng chẳng còn thừa. Hiện giờ đành để ngựa ăn cỏ dại nơi hoang dã, mùi khí thê tệ, đến khi vào được Động Minh Quan còn phải cẩn thận dưỡng sức một thời gian.
“Mẫu thân,” đứa nhỏ ôm lấy cổ mẹ, giọng trong trẻo hỏi: “Khi đến thành Động Minh, chúng ta sẽ an toàn chứ ạ?”
“Đúng vậy, trong thành Động Minh có nhiều đại tu sĩ thần bí, thành quách cũng cao vời vợi, ma quỷ động vật đều rất sợ họ. Nếu đã vào được thành, sẽ không còn chuyện gì nữa.” Người mẹ mân mê má con, lấy ra chiếc bánh nhỏ trong người dặn dò: “Ăn đi, ăn no rồi mới dễ ngủ, chừng nào ngọc khê tỉnh dậy, ta sẽ đến nơi rồi.”
Đứa nhỏ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mẹ, đột nhiên ngước đầu lên, ánh mắt trong trẻo hỏi: “Nếu trong thành có tốt như vậy, sao chúng ta không đến sớm hơn? Sao có người ngay từ lúc sinh ra đã sống trong thành quách, còn chúng ta cứ phải ở ngoài?”
Người mẹ sững sờ không biết lời đáp, chỉ ôm con chặt hơn. Đứa trẻ dường như cảm nhận được nỗi buồn trên người mẹ, đưa tay vuốt má rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má bà.
Đêm tối trải dài, hai mẹ con ẩn mình bên cô nhi ngả vào giấc ngủ, chẳng dám buông lỏng cảnh giác. Gió đêm ào ào lao qua cánh đồng cỏ, lá cỏ đánh vào nhau vang như tiếng chuông đồng, đập thẳng vào lòng người.
Bỗng nhiên, có tiếng cỏ gãy rạp xuống, rồi mặt đất vang lên từng hồi rung chuyển nhẹ. Người đàn ông giật mình, cúi đầu thì thầm: “Ngươi trông ngọc khê, ta ra xem thử bên kia.”
Nói xong đứng dậy nhẹ bước, dọc theo trận ẩn khí bảy sao đi dò tìm manh mối. Nhìn về hướng xa, y thấy hàng ngàn ma quỷ lao vào đây, nguyên nhân của trận địa động chính là bước chân dồn dập của chúng!
Đó là cảnh tượng chưa từng thấy, nhìn lên trời, lũ tiểu thiên ma cánh thịt rộng to lớn kêu úp một tiếng vang, bên dưới là các đại địa ma giống như ngọn núi nhỏ, cùng lũ quỷ ma tử quỷ phảng phất trong hoang nguyên.
Sóng tiếng kêu rống dấy lên khiến người nữ giật mình, lạnh lùng hỗn loạn của Vô Sinh Dã chỉ còn lại tuyệt đối im lặng.
Rút lui?
Có rút chạy nổi không?
Với đạo lực của hai người mới dừng lại ở trình độ căn bản, e rằng dễ dàng bị lũ quỷ dữ xé xác.
“Cẩm Nương!” Người đàn ông trợn tròn mắt, đột nhiên tóm lấy tà áo người bên cạnh, hốt hoảng nói: “Bọn ma quỷ này hình như đang bỏ chạy!”
Lời vừa dứt, bỗng thấy một trận lửa trời rơi xuống, ngọn lửa phủ rộng như bão cháy lan khắp nơi, tỏa ánh quang óng ánh lóng lánh. Trong đó là màu đỏ rực bừng, tiểu thiên ma cũng hóa thành tro bụi dưới lửa ấy, chứ đừng nói là lũ quỷ ma lực yếu kia. Hàng ngàn con ma quỷ gào thét trong đau đớn, thân thể cùng cỏ dại làm ô xy khiến lửa tỏa rộng khắp từ đất lên đến trời.
Ngọc Khê tỉnh lại trong giấc mơ, mắt còn đờ đẫn, loáng thoáng nhìn thấy ánh lửa đỏ rực khắp bầu trời.
“Rạng đông đến rồi...” Giọng nói cô nhỏ bé yếu ớt, nhanh chóng bị tiếng kêu đau đớn của ma quỷ tiếng át đi.
Nhưng nơi tam thốn dưới rốn lại như có ngọn lửa cháy bùng, rung động hòa theo ngọn lửa bực bội đó.
[Luyện Khí]
Lên thêm chương được hong ạ
[Luyện Khí]
hehe
[Luyện Khí]
Mong lên thêm chương ạ
[Trúc Cơ]
Giữa chương 382 và 383 thiếu nội dung rồi
[Pháo Hôi]
Mong thêm chương ạ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều