Chương 674: Đan Dẫn Vân Khí Nghi Tâm Khởi

Khi Triệu Thần xuống núi, trong lòng vẫn còn lưu luyến những lời nói của Liễu Huyên lúc nãy.

Người từng là Thánh Đà Thiên Cung Đại Tôn ngày trước, tái sinh thành Lục Hồng Nguyên của Nguyệt Thương Môn, thực chất đã là nhân vật của nhiều năm trước. Sau khi nguyên thần của tu sĩ được đưa tới Sinh Linh Chi Xuyên, không thể lập tức đầu thai chuyển sinh mà phải đợi đến đúng thời cơ thích hợp mới được dẫn lối sang thế giới hiện tại để tái sinh. Còn thời cơ ấy, chẳng ai có thể xác định được chính xác.

Có nguyên thần chỉ sau vài chục năm đã có thể chuyển thế thành người, lại cũng có nguyên thần phải lưu lạc nơi Sinh Linh Chi Xuyên hàng vạn năm không thể xuất thế. Con sông ấy tẩy rửa mọi nhân duyên kiếp trước của tu sĩ, tu vi càng thâm hậu thì sau khi mất, nguyên thần càng phải trôi nổi lâu hơn ở Sinh Linh Chi Xuyên. Lúc vị Nguyệt Thương Môn Đại Tôn ấy tái sinh, những tu sĩ hộ tống nguyên thần chuyển sinh cho y đều đã thọ tận tuổi đi tu hóa, chẳng thể mượn tay họ đánh thức ký ức tiền kiếp, mở lại con đường tu hành.

Đó cũng là nỗi lo lớn nhất của hầu hết kẻ tái sinh.

May mắn thay, tuy các tu sĩ hộ tống nguyên thần đã qua đời, nhưng Lục Hồng Nguyên kiếp này có tư chất phi phàm. Sau khi lên Thượng Giới, Nguyệt Thương Môn đã tìm thấy hắn trong sổ linh đăng đầu thai, nhờ vậy mà hắn mới trở lại môn phái cũ. Tiền kiếp là Đại Tôn, còn để lại truyền thừa môn phái, hiện nay dù tu vi chưa thăng tiến, phía sau cũng có nhiều cao nhân sẵn sàng bảo hộ cho hắn, nên Lục Hồng Nguyên mới có tính cách ngang tàng, ngạo mạn đến thế.

Nhưng Triệu Thần hiểu rằng, tiền kiếp đã tu thành Thông Thần Đại Tôn không có nghĩa kiếp này sẽ dễ dàng đột phá đến cảnh giới ấy. Vận mệnh con người, tâm tính và khí vận kết hợp chập chồng có thể xoay chuyển vạn điều, chỉ sai một chút cũng thành vạn dặm sai lạc, chẳng ai biết đời này của Lục Hồng Nguyên liệu sẽ vút lên cao nhất thiên thượng, hay lại đứt gánh giữa đường.

Hiện giờ vội vàng kết luận vẫn còn quá sớm!

Nói về phía tu sĩ đến nơi của Liễu Huyên để lấy thuốc, sau khi lĩnh xong thuốc lại gặp Mẫn Tú khẩn thiết dặn dò, giải thích rõ về lợi hại của Hạ Vân Đan thì mới yên tâm để người ấy ra đi.

“Gia sư có lời rằng, nếu Lục Chân Nhân vì ăn nhiều đan dược mà sinh bệnh, thì không liên quan đến người luyện đan, kính nhờ hạ quan thay lời truyền đạt.” Mẫn Tú cúi mình lễ rồi tiễn người kia ra ngoài.

Kẻ ấy đảo mắt, tiếp đó mỉm cười sảng khoái đáp rằng: “Đương nhiên rồi, danh tiếng luyện đan của Liễu Chân Nhân ai mà không biết? Đến cả Hạ Vân Đan linh đan quý hiếm như vậy cũng có thể thổi lửa chế tạo. Ta quy tiên gia trước khi yên bái tôn sư đã bị hàng chục vị đan sư từ chối. Nếu không phải Liễu Chân Nhân ra tay, không biết còn phải chờ đến bao giờ. Chúng ta cảm tạ chẳng kịp, nói gì đến oán trách.”

Mẫn Tú nghe vậy ngượng ngùng đỏ mặt, đành gật đầu rồi quay người trở vào phủ.

Nhưng tu sĩ lấy thuốc vừa thấy bóng dáng nàng khuất, đôi mắt liền lạnh xuống, vội nhét bình ngọc vào tay áo, nét lễ độ vừa rồi liền biến mất không còn thấy tăm tích.

“Chỉ là chuyện lấy chút linh nguyên nhỏ, cũng dám dựa vào thế lực của Liễu Huyên mà ra oai với ta.” Miệng hắn khẽ mấp máy, rất thận trọng không để lộ ý nghĩ ấy ra ngoài. Lòng đối với Liễu Huyên cùng đồng đạo không nể trọng, ngược lại còn mang chút coi thường.

Theo hắn, Liễu Huyên chỉ dám thu mình trong Động Minh Quan, dùng linh đan đổi lấy công lao quân ngũ, thật là hèn nhát không tài cán. Lục Hồng Nguyên và Kê Vô Tu những tu sĩ ấy đều bị y khống chế trên đầu, đúng là vận mệnh thật không may.

“Trong trung thiên thế giới này, đâu đâu cũng nhìn vào thân thế lai lịch, còn không bằng Hắc Vân thoải mái tự tại.” Hắn mím môi, nhớ lại lúc chưa gia nhập Lục Hồng Nguyên cũng từng là chuyện cực khổ. Là cao thủ phân huyền của tiểu thiên thế giới, lên tới trọng tiêu giới lại bươn chải mệt nhọc. Dù là linh nguyên hay trúc cơ cũng không dám khinh nghiễm ai, vì chẳng ai biết phía sau họ là thế lực nào.

Phải đến khi kết giao với Lục Hồng Nguyên, đối phương cũng mới vừa từ tiểu thiên thế giới bước lên nhưng vận mệnh hoàn toàn khác, chẳng bao lâu đã bị Nguyệt Thương Môn tìm đến, nói hắn là cao nhân tái sinh của môn phái, cần sớm trở về cựu đường.

“Giờ theo bên Lục Hồng Nguyên tu luyện trong Nguyệt Thương Môn, cũng khá hơn trước nhiều. Chỉ là không rõ tình hình con trai ra sao, đợi lúc có Hắc Vân nhân lên界 sẽ đi thăm dò một phen.” Hắn cười rộng miệng, nhanh chân hướng chỗ ở của Lục Hồng Nguyên tiến đến. Gã xuất thân Hắc Vân, chuyên tu trùng cổ thuật, thân phận rõ ràng chính là thủ môn đời trước của Nhâm Dương Giáo, cha của Thuần Vu Quy là Thuần Vu Hổ.

Bên trong Ủn Linh Phủ.

Thuần Vu Hổ lâu chưa trở về, Lục Hồng Nguyên đã sốt ruột phần nào, trong phòng cứ liên tục đi đi lại lại. Khi nhìn thấy bóng dáng to lớn tiến bước nhanh về phía, lập tức tiến lên hỏi vội: “Hạ Vân Đan lấy được chưa?”

“May là không phụ lệnh!” Thuần Vu Hổ vội rút bình ngọc trao cho thiếu niên đối diện. Thiếu niên lấy trong tay, ánh mắt vui sướng mở bình đan dược, rót ra viên đan màu nguyệt bạch, nhẹ nhàng ngửi qua.

“Nhìn sắc thái và hương vị, bảo đảm chẳng khác gì Hạ Vân Đan mà trưởng lão đã nói.” Lục Hồng Nguyên trong mắt lộ vẻ hài lòng, suy nghĩ chốc lát rồi trực tiếp đưa viên đan vào miệng. Ngay lập tức đan điền như bừng cháy ngọn lửa hung hãn, thoáng chốc lại như băng giá thấu xương ấm lạnh đan xen, khiến y vội vận chuyển chân nguyên kiềm chế. Đợi chân nguyên lan tỏa thì cảm giác đau đớn biến mất, chỉ còn cảm giác nhẹ nhàng tựa như mây khói bao quanh lấy mình.

Y ngồi yên không quản Thuần Vu Hổ vẫn còn trong phòng, dùng vài giờ đồng hồ phân giải hết dược lực, một chút khí tức nặng nề tiêu tán, thi thoảng còn lưu lại nơi đan điền trong cơ thể.

Có lẽ do chân nguyên không hợp lắm, Lục Hồng Nguyên cảm thấy trong lòng hơi khác thường, song nội quan nhìn thấy đạo khí an tĩnh ẩn kín trong đan điền, không có gì bất ổn nên cũng lấy làm mừng.

“Thì ra đây là khí Hạ Vân, quả nhiên vượt mạnh hơn so với thứ ta từng tu luyện.” Y lẩm nhẩm, định rót viên thứ hai vào miệng.

Thế nhưng liền bị Thuần Vu Hổ vội ngăn, thuật lại lời dặn dò của Mẫn Tú: “Đan dược do Liễu Chân Nhân đích thân luyện ra, lợi hại lẽ dĩ nhiên nàng rõ hơn ai hết, mong chư vị đại nhân ngẫm nghĩ kỹ.”

“Nào ngờ lại có điều tỉ mỉ đến vậy?” Lục Hồng Nguyên đặt bình ngọc lại, không thấy mệt mỏi gì dù dùng nhiều đan, chỉ thấy Liễu Huyên quả thật có chút nhánh đạo trong thuật đan, khiến y cũng phải xem trọng lời cảnh báo nầy. “Thật sao, là Liễu Huyên trực tiếp nói với ngươi vậy?”

“Không hẳn,” Thuần Vu Hổ lắc đầu đáp, “Hôm nay Liễu Chân Nhân hình như có khách, những lời ấy là đệ tử chính danh trong môn phái truyền đạt lại.”

“Khách sao?” Lục Hồng Nguyên nhíu mày, nét mặt khó giấu ngạc nhiên: “Còn có người nàng phải ra mặt đón khách…”

Liễu Huyên trong ngôi Lữ Vọng Lâu này quả là dị nhân, bình thường không chủ động giao thiệp với ai là đã hay, ngay cả khi có khách đến viếng thăm cũng thường bị nàng né tránh bằng đủ mọi lý do. Lục Hồng Nguyên khi đến nhờ nàng luyện Hạ Vân Đan trước cũng chỉ nói chuyện qua loa, không hề gọi là viếng thăm hay giao du.

“Đi tìm hiểu xem hôm nay ai đến bái kiến Liễu Huyên.” Hắn giấu đi vẻ kinh ngạc, tuy nhiên lòng không kìm nổi tò mò, nhẹ nâng cằm ra hiệu cho Thuần Vu Hổ bước đi.

Quay lại truyện Nàng Là Kiếm Tu
BÌNH LUẬN
Bsjsgsh
Bsjsgsh

[Luyện Khí]

2 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương được hong ạ

Hoán hoán
Hoán hoán

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

hehe

Bsjsgsh
Bsjsgsh

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Mong lên thêm chương ạ

Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

2 tháng trước
Trả lời

Giữa chương 382 và 383 thiếu nội dung rồi

Tường Vy
Tường Vy

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Mong thêm chương ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
4 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

4 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn nhà đã lên chương ạ

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

4 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều