Chương 31: Tỉnh Giấc Mộng Trường, Khói Sương Mờ Ảo Phủ Thân Quỷ
Lục Hồn nghe vậy, cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Chiếc khăn tay màu trắng trăng thanh khi chạm vào máu hắn đã chuyển sang sắc đen thẫm.
“Lần trước đã hứa mang đồ ăn cho ngươi, nhưng có chút việc trì hoãn, mãi đến khi trời sáng mới sai người đưa tới.” Ngụy Nhân giải thích.
Lục Hồn khẽ “ừ” một tiếng không chút cảm xúc: “Không sao cả.”
Ngụy Nhân nhất thời không biết nói gì thêm. Tính tình hắn vốn lầm lì, chẳng bao giờ chủ động mở lời, chỉ biết cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất như đang tìm kiếm thứ gì đó. Sau một hồi im lặng, nàng chợt nhớ đến bức thư của A Ngọc, bèn lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.
Lục Hồn nghe xong, đặt bút xuống, chậm rãi nói: “A Lang đã chết thì không thể cứu sống. Muốn hóa thành quỷ cần phải có cơ duyên, mà A Lang lại không có được cơ duyên đó.”
“Vậy là không còn cách nào sao?” Ngụy Nhân hỏi lại.
Lục Hồn do dự một chút rồi mới đáp: “Sau khi hóa quỷ, ta từng đọc trong một cuốn cổ tịch rằng nếu gặp được ‘Vi’, có lẽ vẫn còn hy vọng. Thế nhưng, chưa từng có con quỷ nào thực sự nhìn thấy ‘Vi’.”
Vậy thì quả thực quá khó khăn rồi.
“Ngươi ăn chút gì đi.” Ngụy Nhân chỉ tay vào mâm đồ ăn: “Mấy món nha hoàn mang tới trước đó, ngươi ăn có thấy ngon không?”
Lục Hồn gật đầu, bưng rượu thịt đến trước mặt. Vừa định dùng, hắn chợt nhận ra Ngụy Nhân đang chống cằm, đôi mắt không rời khỏi mình. Hắn ngẩn người, không hiểu nàng có ý gì, đôi lông mày khẽ nhíu lại đầy suy tư rồi tiếp tục động tác.
Hắn không dùng đũa gắp thức ăn như người phàm, mà chỉ nhắm mắt lại, khẽ ngửi hương vị tỏa ra từ mỗi món ăn một lúc lâu. Rượu cũng được hắn thưởng thức theo cách tương tự.
Đợi hắn dùng xong một chút, Ngụy Nhân mới nghiêng người tới gần: “Hóa ra các ngươi ăn uống như vậy sao.”
Lục Hồn nhàn nhạt liếc nàng một cái, không đáp lời. Lúc này Ngụy Nhân ghé sát lại gần, hắn lập tức chú ý đến điều gì đó, chân mày nhíu chặt: “Sao hôm nay trên người nàng lại vương một chút ‘Tiệm khí’?”
“Tiệm khí?” Ngụy Nhân tự ngửi quanh người mình nhưng chẳng thấy mùi gì lạ. Nàng nhanh chóng nhớ lại: “Có lẽ là lúc nãy trước khi đến đây, ta có gặp qua Bùi lão.”
Nàng kể lại toàn bộ chuyện về Bùi lão cho hắn nghe.
Lục Hồn trầm ngâm quan sát nàng một hồi, nghiêm trọng nói: “Tiệm khí trên người Bùi lão rất mạnh, thứ trong tòa nhà cổ kia e rằng không hề đơn giản. Ngày mai ta sẽ đi cùng nàng.”
Ngụy Nhân rời đi.
Lục Hồn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào rượu thịt trên án. Hắn mím chặt môi, tự biết tính tình mình quái gở, u ám, có lẽ vì vậy mà nàng mới thích nhìn hắn cười, hoặc cứ nhìn hắn chằm chằm như thế.
Nhưng hắn đã quen sống như vậy từ nhỏ rồi.
Lục Hồn cúi đầu, thấy chiếc khăn tay ngày càng thấm đẫm máu đen, hắn lập tức tháo khăn ra, đem đến chậu nước để giặt. Hắn tốn không ít thời gian mới giặt sạch được vết máu, rồi cẩn thận vắt chiếc khăn lên giá bút để hong khô.
Đôi chân mày hắn khẽ giãn ra.
Sau đó, Lục Hồn khoác lên mình chiếc áo choàng lớn, lẳng lặng bước ra ngoài. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã lang thang đến linh đường ở tiền viện.
Giờ này, đám hạ nhân phần lớn đã đi nghỉ, chỉ còn vài kẻ trực đêm đang lén lút đánh bạc để giết thời gian. Chẳng ai chú ý đến sự hiện diện của hắn.
Ánh đèn trong linh đường hắt ra một góc sáng, có mấy người đang ngồi đó chơi bài lá.
Hắn nhận ra giọng nói của Ngụy Nhân, Trần Tuyên Hoa và cả Hạ Văn Khanh.
Ngụy Nhân chơi bài rất kém, cứ thua liên tục rồi quay sang trách móc Hạ Văn Khanh.
Hạ Văn Khanh càng thêm đắc ý, liên tiếp ăn mấy quân bài của nàng, lại còn cố tình giữ chặt những quân bài mà nàng đang chờ đợi suốt cả ván. Mãi đến khi kết thúc, y mới cười rạng rỡ lật bài cho nàng xem.
Bài lá, ngày trước Lục Hồn cũng từng chơi cùng bà nội, hơn nữa chơi rất giỏi, nhưng hắn chưa bao giờ chơi cùng người ngoài.
Nhớ lại lúc nhỏ ở học đường nhà họ Ngụy, ban đầu cũng có người rủ hắn cùng chơi đùa, nhưng sự nóng nảy thất thường của Lục Minh Lễ đối với hắn từ thuở nhỏ đã khiến hắn không biết phải đáp lại lời mời của người khác thế nào cho phải. Mỗi lần như vậy, hắn đều đắn đo suy nghĩ rất lâu, mà những người kia thấy hắn mãi không lên tiếng, lại tưởng hắn không muốn chơi, nên dần dà cũng chẳng ai thèm rủ hắn nữa. Lục Hồn chỉ biết lẳng lặng đứng từ xa nhìn họ, muốn chơi cùng nhưng chẳng dám mở lời.
Khi lớn lên, hắn cũng chẳng còn mong cầu điều đó nữa, ngược lại đã quen với việc cô độc một mình.
Lục Hồn thầm nghĩ, nếu bây giờ hắn bước vào chơi bài cùng Ngụy Nhân, hắn nhất định sẽ không trêu chọc nàng như thế. Nàng muốn quân bài nào, hắn sẽ đưa cho nàng quân đó.
Thế nhưng...
Lục Hồn bất chợt nhìn thấy vết thương đen ngòm trên tay mình.
Những việc trước đây không có dũng khí để làm, thì giờ đây, đã không thể làm được nữa rồi.
Lục Hồn đứng lặng người trong gió, chiếc áo choàng trên người kêu sột soạt. Hắn đứng đó nhìn Ngụy Nhân chơi thêm mười mấy ván bài nữa mới lẳng lặng quay lưng rời đi.
Lúc Ngụy Nhân đánh quân bài đầu tiên, nàng thoáng thấy ở góc tường bên ngoài linh đường dường như có một bóng người cao gầy giống như Lục Hồn, trông vô cùng cô độc. Nhưng nàng chưa kịp nhìn kỹ, đến khi vội vàng bốc bài xong nhìn lại thì bóng người ấy đã biến mất không tăm hơi.
Nàng nghĩ, chắc là mình nhìn nhầm rồi. Giờ này có lẽ Lục Hồn đã đi ngủ từ lâu.
Trời sắp sáng, Trần Tuyên Hoa trở về phòng tắm rửa. Một nha hoàn hầu hạ đang tháo tóc cho nàng, hai chủ tớ bắt đầu trò chuyện. Đang nói nửa chừng, nha hoàn bỗng hỏi: “Phu nhân, người đã bao giờ gặp vị biểu đệ kia của thiếu phu nhân chưa?”
“Biểu đệ của tỷ tỷ?” Trần Tuyên Hoa ngẩn người: “Sao ngươi lại nhắc đến hắn?”
“Phu nhân, nô tỳ thấy vị biểu đệ này của thiếu phu nhân thật kỳ quái.” Nha hoàn hạ thấp giọng: “Hắn đến phủ ở cũng đã nhiều ngày, vậy mà nô tỳ chưa từng nhìn thấy mặt hắn. Có một lần nhìn thấy, hắn lại còn che ô, đứng thẫn thờ ngoài viện trông âm u lắm. Ban ngày ban mặt, trời chẳng mưa chẳng nắng mà lại che ô trong nhà, thật là quái đản.”
“Nói bậy bạ gì đó.” Trần Tuyên Hoa không vui đáp: “Biểu đệ của tỷ tỷ chẳng qua là tính tình trầm mặc, thích yên tĩnh mà thôi, sao ngươi lại nói như vậy.”
“Nói đi cũng phải nói lại.” Nha hoàn lại tiếp tục: “Hai ngày trước nô tỳ nghe người ở cửa sau nói, thiếu phu nhân và biểu thiếu gia còn cùng nhau đi ra ngoài hai lần. Tuy nói là chị em họ xa, nhưng có vẻ thân thiết quá mức...”
Trần Tuyên Hoa lập tức quát khẽ: “Lời này ngươi đừng bao giờ nói nữa, cẩn thận kẻo lão thái thái nghe thấy lại tưởng tỷ tỷ có chuyện gì.”
Nha hoàn khựng lại, lấy hết can đảm nói tiếp: “Phu nhân, đây cũng chẳng phải do nô tỳ tự bịa ra. Nô tỳ nghe nói, đại nhân đợi phu nhân có con nối dõi thì định đem đứa trẻ giao cho thiếu phu nhân nuôi dưỡng. Người cũng nên tính toán cho bản thân mình đi, vạn nhất thật sự...”
“Láo xược!” Trần Tuyên Hoa lập tức nghiêm giọng ngắt lời: “Còn có lần sau, ta sẽ bảo mẫu thân đuổi ngươi ra khỏi phủ.”
Ngày hôm sau, Ngụy Nhân đi theo Hạ Văn Khanh đưa tang.
Hạ Văn Khanh ngồi cùng xe với Hạ phu nhân.
Ngụy Nhân ngồi một xe riêng, nàng dứt khoát mời Lục Hồn ngồi cùng mình.
Khi nha hoàn dẫn Lục Hồn đến, hắn không che ô mà dùng chiếc áo choàng đen lớn che kín cả đầu và thân mình. Ánh mắt hắn trông u ám hơn cả đêm qua, đôi môi mím chặt, sau khi lên xe chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào hoa văn trên y phục.
Ngụy Nhân hỏi hắn: “Ngươi sao vậy, trong người thấy không khỏe ở đâu à?”
Lục Hồn lắc đầu.
Ngụy Nhân cũng không tiện hỏi thêm.
Cả ngày hôm đó bận rộn với việc an táng, đến tối, mọi người không tiện đi đêm về phủ nên nghỉ lại tại một trang viên gần đó. Hạ Văn Khanh không muốn chen chúc cùng nhiều người, bèn sai người đến mời Ngụy Nhân, muốn đưa nàng đến ngọn núi Thanh Cánh không xa phía trước, cũng chính là nơi ở của thầy cũ y – Bùi lão để nghỉ lại một đêm, sẵn tiện thăm hỏi thầy.
Đến chỗ Bùi lão, Ngụy Nhân đương nhiên mang theo cả Lục Hồn.
Hạ Văn Khanh thấy nàng dẫn theo Lục Hồn thì hơi ngẩn người, nhưng vì có mặt Lục Hồn ở đó nên y cũng không tiện nói gì, đành phải cùng nhau đi tới.
Ngụy Nhân nhanh chóng nhận ra cây cối trên núi Thanh Cánh này hoang vu hơn hẳn những nơi khác, hơn nữa hầu như không có bóng người sinh sống.
Đã đến nơi ở của Bùi lão dưới chân núi Thanh Cánh.
Đó là một tòa nhà cổ từ thời tiền triều, kiến trúc hoàn toàn khác biệt so với những phủ đệ hiện nay. Tòa nhà rất lớn và sâu, rộng bằng cả hai con phố, phía sau dường như còn có một khu vườn cực kỳ rộng lớn.
Nghe nói tòa nhà này vốn là bản gia của một danh gia vọng tộc trăm năm họ Văn. Tương truyền khi họ Văn còn ở đây, đó mới thực sự là một gia tộc có bề dày văn hóa, từng sinh ra không ít danh thần và danh tướng. Gia quy nghiêm ngặt, bất kể triều đại thay đổi, nhà họ Văn vẫn luôn giữ vị thế quan trọng, ngay cả con cái trong nhà cũng là đối tượng mà các vương tôn quý tộc tranh nhau cầu thân. Nhà họ Hạ so với nhà họ Văn thậm chí chẳng đáng là bao. Chỉ có điều, thế hệ con cháu cuối cùng của nhà họ Văn đã đột ngột chết thảm một cách bí ẩn chỉ trong một đêm cách đây tám chín mươi năm.
Hạ Văn Khanh dẫn theo tùy tùng vào trong đưa thiếp mời trước.
Lục Hồn dừng lại trước tòa nhà, nói khẽ với Ngụy Nhân: “Nhìn cây cối và nhà cửa xung quanh đây, ta cảm nhận được ít nhất là có ‘Tiệm’. Nhưng lạ là, tòa nhà này ta lại không cảm thấy gì cả.”
Ngụy Nhân giật mình.
Bất chợt, nàng cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Dường như có một đôi mắt từ trong tòa nhà cổ đang chằm chằm nhìn vào nàng.
Nàng vội vàng quay đầu lại nhưng chẳng thấy gì cả, chỉ có tòa nhà cổ sừng sững im lìm trong màn đêm.
Nào hay biết, cùng lúc đó, trong một thư phòng cổ kính của tòa nhà, bên dưới bức tranh phong cảnh vườn tược to lớn, có một cụ già trăm tuổi đang cầm bút lông vung vẩy mực trên án lớn, đó chính là Bùi lão.
Một luồng hắc khí tụ thành hình người đột nhiên từ ngoài cửa sổ bay vào, vang lên giọng nói của một nam tử trẻ tuổi chừng hai mươi ba mươi, giọng nói thanh lãnh và gấp gáp.
“Bên ngoài đột nhiên có một đứa trẻ đến, đôi mắt sao mà giống nàng ấy đến vậy, ông mau bảo nàng vào đi, ta muốn gặp nàng.”
“Hôm nay nhà họ Hạ đưa tang đi ngang qua núi Thanh Cánh, chắc hẳn là người nhà của Văn Khanh rồi. Ta nhớ đứa trẻ đó quả thực có vài phần giống nàng ấy.” Bùi lão không ngẩng đầu lên, giọng điệu thay đổi: “Nhưng Văn Hiên, đó thực sự không phải là nàng ấy, ngươi đừng có làm càn.”
“Ông đã gặp đứa trẻ đó rồi sao?” Người tên Văn Hiên ngẩn ra, một lúc sau dường như đã nghe lọt lời của Bùi lão, bóng hình hắn quay lưng đi, giọng điệu lưỡng lự: “Ta biết không phải là nàng ấy, nhưng đôi mắt thật sự rất giống... Ta... ta chỉ muốn nhìn một cái thôi.”
Bùi lão đặt bút xuống: “Nhìn rồi thì đã sao? Văn Hiên, nàng ấy đã chết từ tám mươi năm trước rồi, ngươi không nhớ sao? Chính sự nhu nhược của ngươi đã hại nàng ấy, cũng hại chính bản thân ngươi.”
Người tên Văn Hiên im lặng hồi lâu.
Toàn thân hắn chỉ là một luồng hắc khí tụ lại, nhưng dù vậy vẫn có thể thấy được dáng người cao gầy, sinh thời hẳn là một nam tử cực kỳ tuấn tú.
Bùi lão nhìn hắn một lúc lâu, bước tới, nhẹ nhàng vỗ lên bờ vai tụ bằng hắc khí của hắn: “Văn Hiên, thật ra đứa trẻ đó chỉ có đôi mắt là hơi giống nàng ấy thôi, tính tình thì chẳng giống chút nào. Nếu là nàng ấy năm xưa, có lẽ đã không rơi vào kết cục như ngày hôm nay, ngươi hà tất phải khổ như vậy.”
“Ta biết.” Văn Hiên dường như đang ngẩng đầu, nhưng thứ nhìn thấy chỉ là một mảnh hắc khí: “Nhưng ông nói xem, liệu có khi nào nàng ấy đã đầu thai thành đứa trẻ này không?”
Bùi lão cười khổ: “Văn Hiên, ngươi nên biết, con người ngoại trừ có cơ duyên hóa quỷ ra thì sẽ không có chuyện đầu thai chuyển kiếp. Mà cho dù là Quỷ hay Tiệm, một khi hồn linh bị diệt đều sẽ hoàn toàn tan biến, ngay cả sau khi hóa thành Vi cũng sẽ dần vô hình, cuối cùng tan biến vào cõi hư vô.”
Văn Hiên sững sờ.
Bùi lão nhìn hắn như vậy, cuối cùng không đành lòng, thở dài một tiếng: “Hazzz, đã vậy, ta sẽ sai người mời họ vào, ngươi hãy nhìn đứa trẻ đó một chút đi, nhưng đừng làm nàng sợ hãi.”
Văn Hiên im lặng hồi lâu mới khẽ đáp: “Đa tạ.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Luận Từ Thiên Tài Đến Đại Năng
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor đã lên chương