Chương 28: Huyết Nhục Chia Lìa, Kết Cục Bi Thảm
A Lang lạnh lùng nhìn Hồ Đại Điền: “Cha, e là cha còn chưa biết đâu, ban đầu tuy A Phúc có bệnh, nhưng căn bản không phải bệnh nặng. Là chú hai ở ngoài đánh bạc thua nợ không trả nổi, mới cùng thím hai giả vờ A Phúc bệnh nặng để xúi giục cha gả chị cả cho nhà giàu đổi lấy tiền!”
Hồ Đại Điền không thể tin nổi.
A Ngọc tiếp lời mỉa mai: “Hơn nữa nhà giàu đó thực chất đã đưa cho họ năm trăm lạng, họ lại lừa cha là năm mươi lạng!”
Hồ Đại Lực không ngờ ngay cả chuyện này cũng bị vạch trần, chột dạ đến mức căn bản không dám nhìn Hồ Đại Điền.
Lưu thị thấy con trai bị A Châu dọa đến mức không còn nhận ra ai nữa, đã hoàn toàn ngốc nghếch, chỉ cảm thấy nửa đời sau chẳng còn hy vọng gì. Mụ hận đến thấu xương, bộc phát ra một sức mạnh to lớn, rút phắt thanh pháp khí nhọn hoắt trên ngực Trần đạo trưởng ra, lôi A Lang lại kề vào cổ.
“Thì đã sao? Các người phát hiện ra thì đã sao? A Châu cái con ranh con kia, dám làm con A Phúc của tao phát điên, bây giờ mày lập tức đi chết đi cho tao! Nếu không, tao sẽ lấy mạng thằng ranh này!”
A Châu lúc này đã khôi phục lại bình thường, kinh ngạc nhìn đứa em trai đột ngột bị bắt làm con tin. Còn Hồ Đại Điền lúc này cuối cùng cũng tỉnh ngộ, lão không ngờ Lưu thị lại làm ra nhiều chuyện táng tận lương tâm đến thế, mà lão lại luôn là kẻ tiếp tay cho mụ! Nhìn Lưu thị bây giờ còn muốn làm hại A Lang, lão hoàn toàn sụp đổ.
“Em dâu! Cái đồ độc phụ kia! Ngươi mau buông A Lang ra! Buông nó ra!”
Lưu thị không thèm để ý đến lão, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm A Châu, nhất quyết muốn làm cho cô ta hồn phi phách tán.
A Châu ngẩn người một lát, đôi mắt đầy hận thù, oán khí khắp người gần như sắp bùng phát, hận không thể lập tức lấy mạng Lưu thị. Thế nhưng, khi chạm vào cái cổ nhỏ bé yếu ớt của A Lang, cô ta lại do dự. Nào ngờ lúc này, A Lang bỗng nhiên cười lớn: “Chị cả, ban đầu là vì để chúng em được sống mà chị mới bị họ hại thành cái dạng quỷ này! Em hôm nay, phải bắt họ nợ máu trả bằng máu!”
Nói xong, trước khi mọi người kịp phản ứng, cậu đã quyết liệt lao cổ vào mũi nhọn pháp khí của Lưu thị, trong nháy mắt, máu chảy như suối.
“Anh hai!”
“A Lang!”
“Á!”
Ngụy Nhân chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy, mà đối phương lại còn là một đứa trẻ. Nàng kinh hãi theo bản năng quay người đâm sầm vào lồng ngực Lục Hồn.
Lục Hồn lúc này trông có vẻ hơi khí hư, nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng dùng bàn tay không dính máu che chở đầu nàng, máu bắn ra từ người A Lang đều rơi hết lên ống tay áo rộng của hắn.
Hắn nhíu mày, nhìn về phía cảnh tượng thảm khốc trước mắt.
A Châu trợn tròn mắt, hoàn toàn không thể tin nổi. Một lúc lâu sau, cô ta mới giống như đột ngột tỉnh lại từ cơn ác mộng, ngửa cổ lên trời gào thét, hắc khí trên người nhanh chóng bành trướng lan rộng ra ngoài, ăn mòn thanh pháp khí trong tay Lưu thị biến mất không dấu vết.
Cô ta hoàn toàn bị chọc giận rồi.
Bắt đầu hóa Tiệm rồi!
Luồng Tiệm khí mạnh mẽ trên người A Châu áp chế tất cả mọi người, cô ta lạnh lùng nhìn về phía Lục Hồn: “Bây giờ tôi chỉ muốn lấy mạng bọn họ, các người muốn đi? Hay là muốn cùng chết?”
“Các người không được đi! Không được đi mà!” Lưu thị cảm nhận được hơi thở của cái chết, lúc này mới biết sợ.
Ánh mắt A Châu sắc lạnh, cười lạnh vung ra một luồng hắc khí, mắt Lưu thị lập tức đờ đẫn ra, giây tiếp theo, mụ vậy mà lại há miệng, trực tiếp cắn đứt một đoạn lưỡi của chính mình.
Còn Lục Hồn, từ đầu đến cuối thần sắc vẫn thản nhiên. Hắn không để ý đến A Châu, mà cúi mắt xuống nhìn người phụ nữ trẻ đang được mình che chở dưới lòng bàn tay: “Ngụy Nhân, ta nghe theo nàng.”
Kẻ ngốc mới ở lại đây, Ngụy Nhân vội vàng gật đầu lia lịa vào lồng ngực hắn.
-
Ngụy Nhân trở về viện tử của mình, vẫn ngồi trên sập ở gian ngoài chưa hoàn toàn hoàn hồn lại. A Lang, nàng từng làm chị cả của cậu trong ký ức của A Châu, đứa trẻ này bề ngoài lạnh lùng già dặn, nhưng đối với bọn A Châu luôn rất yêu thương che chở. Vậy mà vừa rồi, mũi nhọn pháp khí đó lại đâm thẳng vào cổ đứa trẻ này.
Thật là thảm khốc.
Lúc này vẫn là nửa đêm, trong phòng tối om không thắp đèn.
Nàng càng cảm thấy bất an, theo bản năng nhìn về phía bóng người đang cúi đầu nghiêm túc nhóm lò lửa nhỏ đun trà trong phòng.
Lục Hồn chẳng biết tìm đâu ra than, nhưng có lẽ vì than đen hơi ẩm nên mãi không cháy được. Nếu là Ngụy Nhân có lẽ đã sớm không vui rồi, nhưng hắn vẫn kiên trì và nghiêm túc nhóm lửa ở đó.
Thỉnh thoảng, Lục Hồn cũng liếc nhìn về phía Ngụy Nhân một cái. Hắn biết nàng vừa rồi bị dọa sợ, nhưng hắn bẩm sinh là người không nói nhiều, cũng chẳng biết rốt cuộc phải nói lời gì với cô nương mới tốt. Hắn đành vừa đun trà, vừa phân tâm chú ý đến cảm xúc của nàng.
Trà đã xong.
Lục Hồn dùng tay thử nhiệt độ một hồi, cảm thấy hòm hòm rồi mới bưng một chén qua cho nàng.
Ngụy Nhân không nghĩ nhiều, theo bản năng đón lấy, giây tiếp theo, nàng không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng: “Nóng quá.”
Lục Hồn ngẩn ra một giây, lập tức bưng trà đi, cẩn thận nắm trong lòng bàn tay, giọng điệu áy náy: “Ta không có ngũ quan, không biết nóng lạnh, cứ ngỡ đã nguội bớt rồi. Ta để nguội thêm chút nữa rồi đưa cho nàng nhé.”
Ngụy Nhân nghe hắn nói vậy, lấy ngón tay khẽ chạm vào vành chén trà nóng hổi trong tay hắn, nóng đến mức đầu ngón tay nàng rụt lại, nhưng hắn lại hoàn toàn không có cảm giác gì, chén trà được nắm chặt cứng, dường như muốn dùng tay làm cho nó nguội ngay lập tức. Nàng mỉm cười: “Tuy ngươi không có ngũ quan, nhưng trà này vẫn rất nóng đấy, ngươi cứ đặt lên bàn đi, lát nữa ta tự uống.”
Lục Hồn khựng lại: “Được.”
Lại im lặng một hồi.
Ngụy Nhân thấy hắn cứ ngơ ngác đứng bên cạnh mình, không ngồi cũng không đi, nàng cảm thấy buồn cười. Trước đây còn thấy hắn đáng sợ, nhưng lúc này chỉ thấy cả con quỷ này thật ngốc nghếch.
Lục Hồn nghe thấy nàng cười, dường như là đang cười mình. Hắn cúi đầu nhìn y phục của mình, bộ quần áo này là bộ hắn mặc ngày hắn chết, vẫn luôn chưa từng thay qua, qua bao nhiêu năm, gấu áo đã bị sờn chỉ. Hắn mím mím môi, nhân lúc Ngụy Nhân uống trà, thản nhiên giấu gấu áo đó ra sau.
Ngụy Nhân hoàn toàn không chú ý đến hành động nhỏ vừa rồi của thiếu niên.
“Bây giờ ta thấy đỡ hơn nhiều rồi, ngươi mau về nghỉ ngơi đi.”
“Được.”
Ngụy Nhân nhớ ra điều gì đó, lại gọi hắn lại: “Tay ngươi không sao chứ? Có cần dùng thuốc không?”
Lục Hồn khẽ lắc đầu.
Ngụy Nhân lại nói: “Ta nghe nói quỷ có thể dùng được đồ ăn của người. Hôm nay ngươi chảy nhiều máu như vậy, trông có vẻ hơi yếu, lát nữa ta mang chút đồ ăn qua cho ngươi nhé?”
Lục Hồn vốn không thích nhận đồ của người khác, nhưng đêm nay hắn phóng máu dùng nguyên khí phá vỡ ký ức của A Châu để tìm nàng, lại vì để nàng xem đèn mà ở quan học phóng mấy đạo máu, quả thực cảm thấy nguyên khí bắt đầu suy yếu, không bồi bổ chút thì e là mấy ngày sau sẽ không có sức lực, thế là đổi giọng.
“Được, ta đợi nàng qua.”
Ngụy Nhân sau khi hắn rời đi, lại ngồi thêm một lát mới chuẩn bị đi lấy đồ ăn.
Trong phòng nàng thường chuẩn bị sẵn ít bánh ngọt, Hạ Văn Khanh cũng giấu mấy vò rượu ngon, nên không cần phải gọi nhà bếp làm giữa đêm.
Nàng còn chưa kịp đi thì đã thấy Hạ Văn Khanh uể oải bước vào. Hắn nhân lúc Ngụy Nhân chưa kịp phản ứng, đột nhiên ôm chầm lấy nàng, vùi đầu vào cổ nàng.
Lâu thật lâu cũng không nói lời nào, chẳng biết có chuyện gì, chỉ giống như một đứa trẻ, hai tay siết chặt lấy nàng, không ngừng dùng lực thu nàng vào lòng mình, dường như muốn tìm kiếm sự an ủi nào đó.
Cuối cùng, hắn khàn giọng mở lời: “Ngụy Nhân, cha vừa mới đi rồi.”
Ngụy Nhân sững lại một chút, định quay lại nhìn hắn.
Hạ Văn Khanh lại ôm chặt lấy nàng không chịu buông: “Nàng đừng nhìn ta, tâm trạng ta bây giờ đang rất phức tạp.”
Ngụy Nhân đành thôi.
Hạ Văn Khanh thở dài một tiếng, nói: “Từ khi ta biết chuyện đến nay, ông ấy đã không thích ta và mẹ ta, chưa từng ôm ta lấy một lần, nếu không cần thiết cũng chẳng bao giờ nói chuyện với ta. Những năm qua ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt làm ta và mẹ mất mặt vô cùng, ta cũng chẳng định có tình cha con gì với ông ấy. Thế nhưng vừa rồi, nhìn thấy ông ấy đến chết cũng không chịu nhìn ta lấy một cái, ta vẫn có chút...”
Hạ Văn Khanh đối với nàng, ngoại trừ trên giường mới chịu nói nhiều thêm vài câu, bình thường vốn chẳng mấy khi tâm sự.
Lần này lại nói với nàng nhiều tâm sự đến vậy.
Ngụy Nhân không vùng ra được, đành kiên nhẫn lắng nghe.
“Ngụy Nhân.” Hạ Văn Khanh thở dài hỏi: “Nàng nói xem tại sao ông ấy lại không thích ta?”
Ngụy Nhân làm sao mà biết được.
Nàng không dám nói lời này ra, chỉ vỗ vỗ lưng hắn an ủi: “Được rồi lang quân, đừng nghĩ nhiều nữa. Bây giờ cha đã đi rồi, chắc hẳn bên kia đã bận rộn rối ren cả lên, chàng qua đó xem thử đi?”
“Bây giờ ta không muốn đi.” Hạ Văn Khanh không nhúc nhích: “Để ta nghỉ ngơi một lát. Đúng rồi, sao hôm nay trên người nàng có mùi hương hoa hòe thế? Ta hình như cũng đã ngửi thấy ở đâu đó rồi.”
Ngụy Nhân khựng lại một chút, nhanh chóng mỉm cười: “Chắc là dùng hoa hòe xông áo thôi.”
Hạ Văn Khanh không nghĩ nhiều nữa, không cho phép nàng từ chối mà nói: “Nàng đi cùng ta vào phòng chợp mắt một lát, ta lâu rồi chưa được ngủ.”
Ngụy Nhân nghe vậy, không khỏi nhíu mày nhìn về phía cửa.
Thế nhưng, nàng vừa rồi còn hứa với Lục Hồn là sẽ mang đồ ăn qua cho hắn...
-
Trong viện tử hẻo lánh.
Tối om om.
Lục Hồn bước vào viện, hắn đã quen với bóng tối, cũng không mấy thích thắp đèn, theo bản năng định đi về phía chiếc sập lớn trong phòng. Nghĩ đến việc Ngụy Nhân lát nữa sẽ mang đồ ăn qua cho mình, hắn liền dừng chân lại, lấy ra đá lửa, thắp sáng ngọn nến trên giá nến trong phòng.
Làm xong tất cả, hắn mới một mình tựa vào sập ngồi xuống.
Lặng lẽ nhìn ngọn nến nhảy nhót.
Thanh Phá Quân ngày thường ngủ rất đủ giấc, lúc này lại kêu loảng xoảng động đậy, bay quanh đầu Lục Hồn một vòng rồi lại một vòng trong phòng, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng kiếm minh trong trẻo.
Lục Hồn đưa tay vỗ nhẹ vào đầu nó, tức là phần chuôi kiếm: “Không được ồn.”
Bàn tay hắn dùng chính là bàn tay có mấy vết máu.
Vết thương do Phá Quân rạch ra sẽ vĩnh viễn tồn tại, không biến mất.
Hắn nhìn chằm chằm vào những vết đao ghê rợn trên tay, cảm xúc nhàn nhạt.
Ngụy Nhân vẫn chưa tới, Lục Hồn lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hạ nhân Hạ phủ đi tới đi lui, hắn nghi hoặc đứng dậy.
Vừa hay có một bà vú đi ngang qua cửa, hắn đứng cách một quãng hỏi.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Bà vú thấy là người nhà của thiếu phu nhân, vội vàng thưa: “Biểu thiếu gia à, lão gia trong phủ mất rồi, nhưng lại không tìm thấy đại nhân nhà chúng tôi. Có người nói đại nhân đã đến phòng thiếu phu nhân, tôi đã đi tìm rồi, đại nhân lúc này đang đau buồn không muốn qua đó. Tôi đang định về báo với phu nhân và lão thái gia đây, xem có cần bảo thiếu phu nhân đưa đại nhân cùng qua đó không.”
Lục Hồn khựng lại, ừm một tiếng.
“Biểu thiếu gia có chuyện gì cần dặn dò không? Nếu có thì tôi đi gọi người tới.”
Lục Hồn lắc đầu: “Không có gì, bà đi đi.”
“Biểu thiếu gia nếu muốn phúng viếng thì đợi trời sáng hãy đi. Giờ này bên linh đường vẫn chưa sắp xếp xong đâu.”
Lục Hồn đứng ở cửa một lát, phía tiền viện quả thực truyền đến tiếng động loảng xoảng, cửa sau dường như cũng mở ra, chắc là trong phủ đang mời tăng đạo làm đạo tràng. Hắn cụp hàng mi xuống, quay vào phòng, nhìn chằm chằm vào ngọn nến nhảy nhót đó, nhìn ròng rã nửa khắc đồng hồ.
Ngụy Nhân đang ở cùng lang quân của nàng.
Nàng sẽ không tới nữa.
Lục Hồn không còn do dự nữa, đứng dậy thổi tắt nến.
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Ta Chết, Tiên Tôn Phụ Thân Mới Bắt Đầu Yêu Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor đã lên chương