Chương 22: Ác Tâm Trỗi Dậy, Âm Mưu Tiêu Diệt Vong Linh
Bên phía nhà Hồ Đại Lực, Hồ Đại Lực vẫn chưa kịp về tới, chỉ có Lưu thị và A Phúc ở nhà. Lưu thị vừa nấu xong bữa sáng, đang cùng con trai A Phúc ăn. Hai mẹ con ngồi đối diện nhau bên bàn ăn, bữa sáng đơn giản chỉ là một nồi cháo gạo thô và một đĩa dưa muối làm từ vỏ củ cải trắng từ năm ngoái. Tuy nhiên, trong bát cháo của A Phúc lại được múc thêm hai miếng thịt mỡ nạc xen kẽ to bằng ngón tay cái. A Phúc thèm thuồng nhìn hai miếng thịt, chẳng màng nóng bỏng, vội vàng lùa một miếng vào miệng nhai ngấu nghiến. Miếng thịt quá nhỏ, mới nhai hai cái đã trôi tuột xuống bụng. Cậu bé liền tỏ vẻ bất mãn cằn nhằn với mẹ: “Mẹ ơi, ít quá đi mất, con còn chưa kịp nếm vị gì cả, lần sau mẹ làm nhiều thêm chút đi!”
“Cái thằng bé này.” Bàn tay đang cầm đũa của Lưu thị gõ mạnh một cái lên trán con trai: “Hạn hán bao lâu nay rồi, con có được hai miếng thịt ăn đều là mẹ với cha con phải mặt dày đi xin từ chỗ bác cả đấy. Vốn dĩ là mua cho bọn A Lang tẩm bổ vì dạo trước chúng nó đói lả người, cha con muốn ăn một miếng mẹ còn chẳng cho đụng vào, đều để dành cho con hết, vậy mà con còn chê ít! Chê ít thì sau này đừng ăn nữa!”
A Phúc ôm lấy cái trán bị gõ đau, hậm hực hừ một tiếng, nhưng vì để sau này còn được ăn thịt nên cũng không dám cãi lại Lưu thị, vội vàng húp nốt bát cháo rồi tự mình chạy ra ngoài tìm người chơi đùa.
Lưu thị quên mất việc phải nhắc nhở con làm bài tập như mọi khi, mà thẫn thờ ngồi bên bàn nghĩ ngợi chuyện gì đó. Đôi lông mày vốn được tỉa cao vút cứ nhướn lên từng hồi, tâm sự nặng nề.
A Phúc vừa đi, Hồ Đại Lực đã về tới. Gã ngồi xuống bàn ăn, mông còn chưa kịp đặt vững đã vội vàng dùng tay bốc một miếng dưa muối, mắt không thèm ngước lên gọi Lưu thị: “Thức trắng cả đêm, đói chết ta rồi, mẹ thằng A Phúc, đi múc cho ta bát cháo mau.”
Lưu thị không nghe thấy, vẫn đang mải mê với suy nghĩ của mình.
Hồ Đại Lực quơ quơ tay trước mặt mụ: “Mẹ thằng A Phúc, bà làm sao thế này? Mau đi múc cháo cho ta đi chứ.”
Lưu thị giật mình tỉnh lại, gắt gỏng mắng: “Cái lão già này gấp cái gì mà gấp, tự mình không có tay chân à? Tự đi mà múc.”
Hồ Đại Lực vô cớ bị mắng xối xả một trận, lúng túng sờ mũi: “Bà lại làm sao thế, đang yên đang lành sao lại nổi cáu, mấy ngày nay ta đâu có đắc tội gì bà.”
Lưu thị cũng biết mình vừa rồi vô lý, bèn dịu giọng đôi chút, xuống bếp lấy một chiếc bát lớn múc đầy cháo mang lên đặt trước mặt gã, rồi đẩy đĩa dưa vỏ củ cải đến sát mắt gã.
“Sao bây giờ ông mới về?”
“À, đại ca có nói với ta mấy câu, bảo là đưa A Châu đến chùa Phổ Độ siêu độ để hóa giải oán khí, bảo ta cũng đi, ta mới chẳng thèm đi!”
“Chùa Phổ Độ? Siêu độ?”
“Chứ còn gì nữa!”
Hồ Đại Lực hồi lâu không thấy đối phương lên tiếng, vừa húp cháo vừa ngẩng đầu lên, thấy Lưu thị đang thẫn thờ với vẻ mặt hoang mang lo sợ, như bị bóng đè. Gã nhớ lại từ lúc vừa bước vào cửa, Lưu thị đã luôn có vẻ không bình thường, bèn lên tiếng hỏi: “Mẹ thằng A Phúc, hôm nay bà rốt cuộc bị làm sao thế, hồn vía cứ như bị ai bắt mất vậy?”
Lưu thị không đáp lời, mà đứng dậy đóng cửa lại, rồi mới quay lại, cẩn thận kéo tay Hồ Đại Lực nói: “Hôm nay ta thấy hai đứa nhỏ A Lang và A Ngọc rất không bình thường.”
“Thì đã sao? Thằng A Lang từ nhỏ chẳng phải đã khác người rồi sao.” Hồ Đại Lực chẳng mấy bận tâm nói.
“Ông đúng là đầu óc toàn chứa phân!” Lưu thị mắng xong, sắc mặt lại dần trở nên trắng bệch: “Ý của ta là, hai đứa nhỏ A Lang và A Ngọc từ nhỏ đã tinh ranh hơn A Châu và A Hổ nhiều, đặc biệt là cái thằng ranh con A Lang đó, đừng nhìn nó ít nói, thật ra bụng dạ đầy mưu mô, tâm cơ còn hơn cả người lớn. Đêm qua nó và A Ngọc giúp A Châu... ta thấy chẳng giống như không biết chuyện gì, mà giống như cố ý vậy. Ông nói xem, ông nói xem...”
Lưu thị nói đến đây bỗng ngập ngừng dừng lại.
Hồ Đại Lực vẫn chưa hiểu, truy hỏi: “Bà rốt cuộc muốn nói cái gì?”
“Ông nói xem.” Lưu thị nhìn quanh quất mấy lượt, nhà mụ ở cuối làng, hàng xóm lúc này đều đã ra đồng làm việc, không có ai, mụ mới hạ thấp giọng, ghé tai Hồ Đại Lực nói: “A Châu cứ bám lấy A Phúc mãi, chẳng lẽ là, chẳng lẽ là đã biết chuyện gả cho Hà Bá năm đó thật ra là...”
Những lời tiếp theo, tuy Lưu thị không nói rõ ra nhưng Hồ Đại Lực đã hiểu. Gã dần nhớ lại những chuyện trong lời kể của Lưu thị, rồi lại tự mình lắc đầu: “Không thể nào, chuyện này chỉ có bà, ta và đại ca biết, đại ca đã hứa với chúng ta là tuyệt đối không nói ra ngoài mà.”
“Sao lại không thể?” Lưu thị nói: “Đại ca ngày thường tuy ít lời, nhưng ai biết được ngày nào đó say rượu hay ngủ mê, lỡ miệng tiết lộ ra thì sao? Để bọn A Lang nghe thấy thì sao? Nếu lại để A Châu biết được...”
Hồ Đại Lực nghe Lưu thị nói vậy cũng không khỏi cảm thấy rùng mình sợ hãi.
Lưu thị cũng lo lắng không yên, cứ đi đi lại lại trong phòng.
Hồ Đại Lực vốn dĩ cũng rất sợ hãi, nhưng một lát sau, chẳng biết lại chợt nhớ ra điều gì, gã nhanh chóng bình tĩnh lại, cười khẩy ra vẻ không quan tâm: “Ta thấy bà lo xa quá rồi. Bà nghĩ xem, nếu A Châu biết rồi, chẳng phải đã sớm đến hại chết thằng A Phúc nhà mình rồi sao? Sao lại cứ chạy về nhà, dọa dẫm đại ca, bám lấy bọn A Lang, A Ngọc, A Hổ làm gì? Ta thấy là nó chết thảm nên tâm không cam lòng, mới làm liên lụy đến A Phúc nhà mình thôi.”
Lưu thị thẫn thờ: “Thật sự là vậy sao?”
Hồ Đại Lực cười lắc đầu: “Nếu không phải vậy, chẳng nói đến A Phúc, bà nghĩ hai chúng ta đến giờ còn có thể bình an vô sự sao?”
Nói xong gã lại tiếp tục vùi đầu húp cháo sùm sụp. Tiếng húp cháo vang lên lảnh lót khiến Lưu thị cảm thấy phiền lòng, mụ quay mặt đi chỗ khác. Tuy Hồ Đại Lực nói vậy nhưng Lưu thị vẫn cảm thấy như có một quả cân treo lơ lửng trong lòng, nặng trĩu, khiến mụ không tài nào yên tâm được.
Lúc này Hồ Đại Lực đã ăn no, định đi ra ngoài, Lưu thị vội vàng gọi gã lại: “Ta vẫn không yên tâm, giờ A Châu đã thành lệ quỷ, nếu những chuyện đó thật sự để nó biết được, cả nhà mình còn mạng mà sống không? Theo ý ta ——”
Hồ Đại Lực hỏi: “Bà muốn làm gì?”
Vẻ hoang mang trong mắt Lưu thị bị đè nén xuống, mụ không trả lời mà hỏi ngược lại: “A Châu bây giờ chẳng phải đang bị thu phục, chuẩn bị đưa đến chùa siêu độ sao?”
Mí mắt Hồ Đại Lực giật nảy một cái, tiếp đó thấy trên mặt mụ hiện lên một vẻ tàn độc: “Theo ý ta, chúng ta thà rằng làm cho trót, tiêu diệt cho nó hồn phi phách tán, mới có thể kê cao gối mà ngủ được!”
Hồ Đại Lực nghe thấy lời này thì giật mình kinh hãi, dù sao cũng nghĩ đó là cháu gái ruột của mình, gã không đành lòng nói: “Bà làm vậy chẳng phải quá độc ác sao, A Châu đã bị thu phục rồi, bà còn đi hại nó làm gì? Chúng ta thật sự không cần phải làm chuyện thất đức như vậy nữa! Bà không sợ bị sét đánh sao!”
“Đánh tôi?” Lưu thị cười lạnh không ngớt: “Bây giờ ông lại nhớ ra đó là cháu gái ông rồi à, đừng quên năm đó nếu không phải ông dẫn dắt thì cũng chẳng đến mức này, đừng có mà giả vờ làm Bồ Tát trước mặt lão nương! Nếu thật sự có sét đánh xuống, người đầu tiên bị đánh chết e là ông đấy! Tôi sợ cái gì chứ?”
Hồ Đại Lực bị mụ nói cho cứng họng, không thốt ra được lời nào, hồi lâu sau gã mới bất mãn hừ nhẹ một tiếng: “Nói cứ như thể một mình ta được hưởng lợi vậy, bà mới là người lấy phần lớn đấy...”
“Ông còn nói nữa?” Lưu thị chống nạnh, đôi mày dựng ngược, như thể nếu gã nói thêm một câu nữa mụ sẽ lao vào xé xác gã ra.
Hồ Đại Lực sợ hãi lùi lại mấy bước.
Lúc này Lưu thị mới đổi sắc mặt, bày ra vẻ mặt khổ tâm khuyên nhủ: “Tôi đây chẳng phải cũng vì không còn cách nào khác sao? Ông nghĩ xem, vạn nhất A Châu không bị thu phục được, trốn ra ngoài thì sao? Lại để nó biết được thì sao? Đó đều là những chuyện không nói trước được, ông dám đem mạng sống của mình ra đánh cược không?”
Hồ Đại Lực nghe vậy thì trở nên trầm tư, nhất thời không có chủ kiến gì.
“Ông cứ nghe tôi đi.” Lưu thị xúi giục: “Lát nữa nhân lúc đại ca bọn họ từ chùa đi về, chúng ta âm thầm mang A Châu về, rồi đi tìm một cao nhân đem nó...”
Hồ Đại Lực ban đầu còn nghiêm túc suy nghĩ, nghe đến đây lập tức lại rụt đầu lại, vội vàng giả vờ xua tay, vừa nói vừa đi ra ngoài: “Tìm cao nhân? Tiền ăn chúng ta còn chẳng có, lấy đâu ra tiền đó? Bà muốn làm gì thì làm đi, ta chẳng biết làm thế nào đâu, cũng chẳng quản được nhiều thế này đâu, haiz.”
Lưu thị cười lạnh nhìn gã rời đi, trong lòng thầm mắng một câu.
Nghĩ đến con trai A Phúc, Lưu thị dứt khoát hạ quyết tâm, nghiến răng một cái.
Gã không dám đi, mụ tự đi là được!
Lưu thị đã có chủ ý, mụ khép cửa phòng lại, đi tìm A Phúc, dặn dò cậu bé tự chơi một mình, đói thì trong nồi vẫn còn cháo thừa buổi sáng, rồi một mình đi về phía chùa Phổ Độ...
-
Chùa Phổ Độ.
Vùng Hoang Châu dễ xảy ra hạn hán, vì vậy tín ngưỡng ở đây cực kỳ hỗn tạp. Không chỉ có Hà Bá, mà chùa chiền, miếu mạo, đạo quán, am ni cô có đến hàng trăm cái lớn nhỏ. Trong thành Hoang Châu có một ngôi chùa Phổ Độ, ngôi chùa này được xây dựng khá quy củ, bên trong có một vị trụ trì trăm tuổi đức cao vọng trọng, dẫn dắt một đám tiểu hòa thượng tu hành. Một số nhà giàu ở gần đó thường xuyên quyên góp tiền bạc để các đạo sĩ, hòa thượng tụng kinh, vào những ngày đại lễ còn lập đàn giảng pháp. Người dân ở các trang trại lân cận thường đến đây thắp hương cầu phúc, rất náo nhiệt.
Hôm nay không phải ngày đại lễ gì, trong chùa cũng không có mấy người.
Chỉ có vị trụ trì già nua theo lệ thường dẫn các tiểu hòa thượng ngồi xếp hàng trong đại điện làm khóa lễ, tĩnh lặng tụng niệm Tâm Kinh, khi Ngụy Nhân và người nhà họ Hồ bước vào, vừa vặn nghe thấy câu “Vô khổ tập diệt đạo, vô trí diệc vô đắc”.
A Châu đã được Lục Hồn cho vào một chiếc hũ tro cốt bằng sứ trắng sơn đen do Hồ Đại Điền chuẩn bị, được Hồ Đại Điền bưng đặt dưới tòa sen trước mặt Phật trong đại điện, một nơi chuyên dùng để thờ cúng.
Có tiểu sa di mang đến một ngọn đèn hải đăng, cùng thờ cúng với hũ tro cốt.
Lúc Lưu thị đến chùa, đèn vừa vặn được thắp lên, Hồ Đại Điền thấy mụ đến còn có chút ngạc nhiên.
Lưu thị nói: “Dù sao cũng là cháu gái, thế nào cũng phải đến nhìn một cái.”
Hồ Đại Điền nghe lời này thì hoàn toàn không nghĩ đến chuyện gì khác, chỉ cảm thấy vợ chồng Hồ Đại Lực rốt cuộc cũng có chút lòng thành, nên có chút vui mừng.
A Lang và A Ngọc lén lút liếc nhìn đối phương một cái, nhưng lại nhíu chặt mày.
Ngụy Nhân đứng sau lưng hai đứa trẻ này, lúc bọn trẻ đưa mắt ra hiệu cho nhau, nàng cũng đưa mắt quan sát bọn trẻ một lượt.
Đề xuất Ngược Tâm: Hoàng Hôn In Bóng Vào Mắt Người
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor đã lên chương