Chương 188 Sau khi hoán đổi cơ thể với anh trai, tôi bị bạn cùng phòng của anh ấy để mắt tới (22)
Tim Thẩm Tri Ý đột nhiên hẫng một nhịp.
Cô ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy những tia máu đỏ chằng chịt bên cạnh đôi mắt đen sâu thẳm khó dò của anh, trong lòng dâng lên nỗi áy náy.
Cô nhắm mắt.
Nhón chân lên, khẽ hôn lên môi anh.
Đầu ngón tay nắm lấy vạt áo trước ngực anh, vụng về mà cẩn thận ngậm hôn anh.
Thậm chí còn vươn đầu lưỡi ra, bắt chước dáng vẻ trước đó của anh, liếm anh một cái.
Trong đầu Trì Vọng Dã nổ “ầm” một tiếng.
Sợi dây lý trí đứt phựt.
Ngón tay đang giữ lấy eo cô đầu tiên cứng đờ, ngay sau đó bỗng siết chặt.
Yết hầu lăn mạnh.
Anh ấn gáy cô, xòe bàn tay lớn ra bảo vệ sau đầu cô, rồi cúi người ép cô lên tường.
Nụ hôn gấp gáp rơi xuống, mãnh liệt phá tan đôi môi hé mở của cô.
Nuốt trọn tiếng kinh hô vừa tràn ra của cô.
Sau đó như trời đất phủ xuống, nhuộm đầy hơi thở của mình lên người cô.
Thẩm Tri Ý lảo đảo, được anh giữ lấy đầu và phần eo sau, gần như cả người mềm nhũn trong lòng anh.
Đây là lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự mạnh mẽ không cho từ chối từ trên người anh.
Cũng là lần đầu tiên, anh cởi bỏ hoàn toàn vẻ vụng về non nớt, chuyển sang khống chế tiết tấu của cô, khiến cô không có chút sức chống đỡ nào mà trao ra hô hấp của mình.
“Ưm…”
Hàng mi Thẩm Tri Ý đọng hơi nước, ngay cả đầu ngón chân cũng cuộn chặt.
Thế nhưng chiếc lưỡi thô ráp kia lại như du long càn quét giữa môi răng cô.
Mang theo sức căng hoang dã nhất của loài thú.
“Trì…” Cô nức nở, đến cả gọi tên anh cũng không làm nổi.
Chỉ qua một đêm.
Sao anh tiến bộ nhiều như vậy?
Rõ ràng hôm qua còn vụng về đến mức cắn rách môi cô, va phải răng cô.
Nhưng hôm nay…
Lại như biến thành một người khác vậy.
Hơi thở đan xen bị kéo dài triền miên ám muội, nhưng anh mãi chẳng chịu dứt ra.
Chỉ hết lần này tới lần khác tăng thêm sự đòi hỏi.
Thẩm Tri Ý nghe thấy nhịp tim điên loạn của mình, cùng ý thức dần rút đi.
Cảm nhận được sự thay đổi vi diệu của cơ thể bởi anh mà sinh ra.
Hai má không ngừng nóng lên.
Trì Vọng Dã thấy dáng vẻ cuối cùng cũng không chống đỡ nổi của cô, mềm oặt, ngay cả ánh mắt cũng trở nên mơ màng.
Anh cười khẽ một tiếng, tách môi cô ra.
Bàn tay đang giữ gáy cô chậm rãi dời lên mặt cô, vén những sợi tóc vụn bị mồ hôi dính lại ra.
Lười nhác cất giọng hỏi cô.
“Bây giờ thì nói sao?” Đầu ngón tay anh xoa gò má cô, cúi người xuống, lại ép hôn lên môi cô một cái, “Còn cười tôi nữa không, Thẩm Tiểu Ý.”
Thẩm Tri Ý mềm nhũn lắc đầu.
Trì Vọng Dã thấy ngay cả sức trả lời anh cô cũng không còn, nhướn mày, khom lưng bế bổng cả người cô lên.
Đi tới chiếc sofa đơn bên cạnh, đặt cô xuống.
“Vừa nhát vừa yếu.”
Anh cười khẽ kết luận.
“Vừa rồi còn dám liếm tôi nữa chứ.” Anh cúi người, ánh mắt tối tăm cọ nhẹ lên chóp mũi cô, “Em liếm hiểu không hả? Ừm?”
Câu hỏi khẽ khàng ấy của anh như giấy nhám bị vò nát, cào đến Thẩm Tri Ý lại run lên một trận.
“Trì Vọng Dã… anh thật sự rất xấu.”
“Ừ, tôi xấu.”
Trì Vọng Dã không phản bác, tiến gần cô hơn, quá đáng mà hỏi tiếp: “Nhưng mà bé cưng… vừa rồi có thoải mái không?”
Mặt Thẩm Tri Ý “bùng” một cái đỏ rực.
“Ai thèm trả lời anh.”
“Không thoải mái không thoải mái không thoải mái!”
Cô xấu hổ vô cùng, đẩy mặt anh ra, chỉ hận không thể co mình vào hẳn trong sofa.
Xấu hổ chết đi được…
Thoải mái hay không thoải mái gì chứ…
Sao anh hỏi ra được vậy?
“Không thoải mái?” Trì Vọng Dã nhìn dáng vẻ khẩu thị tâm phi của cô, đôi mắt đen cong lên chút độ cung nhàn nhạt.
Trong lòng cố ý muốn trêu cô càng lúc càng mạnh.
Anh khoa trương nâng cao âm lượng, “Nếu đã không thoải mái, vậy chúng ta phải luyện tập nhiều rồi.”
“Bé cưng, hôn thêm một lần nhé?”
“Không đúng, một lần chắc không đủ.”
“Bé cưng có nghe qua lý thuyết mười nghìn giờ chưa?” Anh hạ mắt nhìn cô, nghiêm túc nói, “Chúng ta phải hôn đủ mười nghìn giờ mới có thể tinh thông.”
Thẩm Tri Ý trừng to mắt, giơ hai tay ra, đỡ lên mặt anh đẩy ra xa.
“Không.”
“Không cho anh hôn đâu.”
“Trì Vọng Dã, anh đúng là không biết xấu hổ.”
Trì Vọng Dã cười, nắm lấy cổ tay cô, “Không hôn thì không hôn, sao còn công kích bằng lời nói vậy?”
“Có điều…”
Anh đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay cô.
“Một chút sát thương cũng không có.”
Thẩm Tri Ý chỉ cảm thấy từ nơi lòng bàn tay truyền tới một cảm giác tê tê ngứa ngứa, như dòng điện, chạy thẳng khắp người.
Cô đỏ mặt, vùng vẫy rút tay khỏi tay anh.
Khóe môi Trì Vọng Dã hơi cong.
Đứng thẳng dậy.
Bước chân dài một bước, đi đến góc hành lang ngoài cửa, ôm bó hoa kia vào.
Thấy Thẩm Tri Ý vẫn như một chiếc bánh ngọt tan chảy trên sofa, cổ họng anh lại khô nóng ngứa ngáy.
“Bé cưng, em còn dùng vẻ mặt này nhìn tôi nữa là tôi không nhịn nổi đâu.”
“Thật muốn lập tức bắt đầu học rồi.”
Thẩm Tri Ý lập tức bật ngồi dậy!
Hai tay đặt ngay ngắn trên hai đầu gối.
Chớp chớp mắt, lắc lắc đầu.
Cố gắng lấy lại tinh thần, nhìn anh.
“Tôi ổn rồi.”
“Bây giờ tôi hoàn toàn… ơ? Anh lấy đâu ra bó hoa to thế này?”
“Thích không?” Trì Vọng Dã cười xoa đầu cô, thuận thế quỳ một gối cạnh cô.
“Đây là hoa bù cho em, dùng để tỏ tình.”
“Loài hoa chính là cappuccino và chocolate bubble, giống em vậy, thơm thơm, nho nhỏ, như kẹo hạt dẻ, rất đáng yêu.”
Anh nhéo má cô.
Nét mày mắt lười nhác giãn ra làn sóng dịu dàng.
“Cảm ơn em đã đồng ý làm bé cưng của tôi, ở bên tôi cả đời, mãi mãi không chia xa.”
Thẩm Tri Ý phì cười thành tiếng.
Đánh tay anh ra.
“Ai đồng ý ở bên anh cả đời?”
“Ai nói sẽ mãi mãi không chia xa với anh?”
“Đó đều là anh tự thêm vào, tôi đâu có nói.”
Cô nhận lấy hoa, ghé lại ngửi ngửi, “Hoa đẹp, tạm thời không so đo với anh nữa.”
Trì Vọng Dã lại như xù lông, giật bó hoa đặt sang một bên dưới đất.
Cúi người lại gần.
Hai tay chống lên hai bên sofa, nhốt cô ở giữa.
“Nói hay không?”
“Nói gì?” Thẩm Tri Ý ngơ ngác nhìn anh.
Trì Vọng Dã ép sát lại, cho tới khi cả người cô ngả hẳn vào lưng ghế sofa, bất đắc dĩ phải ngẩng đầu nhìn anh.
Anh mới dừng ngay trên cô, có chút cố chấp hỏi:
“Có muốn ở bên tôi cả đời không?”
“Có muốn mãi mãi không chia xa không?”
Thẩm Tri Ý bị vẻ nghiêm túc trong mắt anh dọa giật mình.
“Anh…”
Trì Vọng Dã cúi đầu hôn lên môi cô.
Sau đó tách ra, ánh mắt sền sệt nhìn cô, “Chữ đầu tiên đã sai rồi.”
“Nói lại.”
Thẩm Tri Ý: …
“Trì…”
Anh lại hôn cô một cái.
“Không đúng.”
Thẩm Tri Ý thật sự hết cách với anh rồi.
“Được được được.”
Cô nâng mặt anh, sợ anh lại hôn xuống nữa, nhưng vẫn dùng sự nghiêm túc tương tự nhìn thẳng vào anh.
“Đồng ý với anh rồi.”
“Cả đời ở bên anh.”
“Mãi mãi không chia xa.”
“Thật bó tay với anh.”
Trì Vọng Dã cong khóe môi, ôm lấy eo cô, nhấc cô lên ép vào lồng ngực mình.
“Thẩm Tiểu Ý, phải ngoan đấy.”
“Lời chính em nói ra, không được quên.”
“Càng không được không tính.”
Anh vùi đầu nói bên tai cô.
“Nếu dám lừa tôi…” Trì Vọng Dã đột nhiên nghiêng đầu, cắn nhẹ lên vành tai cô, “Xem tôi không hôn đến em khóc.”
Hô hấp Thẩm Tri Ý dồn dập, nửa ngày không nói gì.
“Sao thế?” Trì Vọng Dã theo bản năng kiểm tra hơi thở nơi mũi cô.
Thẩm Tri Ý nắm lấy đầu ngón tay anh.
Mặt đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn anh từ trong lồng ngực căng đầy của anh.
“Trì Vọng Dã…”
“Tôi, tôi choáng vì ngực rồi…”
Đề xuất Hiện Đại: Trò Chơi Sinh Tồn Tận Thế? Ta Dựa Vào Nhặt Ve Chai Làm Lão Đại