Lần này nhà Vân Giảo thu hoạch tổng cộng 225 đồng 9 hào 6 xu.
Vân Vượng dứt khoát tính cho họ tròn 226 đồng.
Đối với việc đi biển mà nói, đây đã là một khoản thu nhập khổng lồ, thậm chí còn mạnh hơn cả một số nhà có thuyền tự mình ra khơi đánh cá.
Bởi vì ra khơi đánh cá cũng phải dựa vào vận may.
Mấy thằng nhóc nhà họ Vân vui mừng nhảy cẫng lên.
Vân lão gia tử lại càng bế cháu gái cưng hôn hít: "Giảo Giảo nhà mình và các anh vận may đều rất tốt."
Vân Giảo được cả nhà vây quanh khen ngợi, khẽ hếch cái cằm nhỏ nở nụ cười.
Trong ánh mắt hâm mộ ghen tị của mọi người, Vân Vượng đưa cho lão gia tử hai mươi hai tờ đại đoàn kết, còn lại là sáu đồng tiền lẻ.
"Đi, ông nội mua nước ngọt cho cháu uống, còn có kẹo cháu thích nhất nữa."
Nhà tuy nghèo, nhưng có được một khoản tiền thế này, lại là do các con vất vả đi biển kiếm được, kiểu gì cũng phải mua cho chúng chút đồ ngon.
Họ rời đi, những người xung quanh không khỏi cảm thán.
"Nhà lão Vân Mộc này thật sự cưng chiều con bé Vân Giảo đó quá, chẳng khác gì con ruột cả."
"Gì mà không khác gì chứ, mấy thằng con trai nhà họ vẫn gầy trơ xương, quần áo trên người chẳng có bộ nào ra hồn, nhưng Vân Giảo mặc toàn đồ mới, nghe nói vợ Lâm Hải mang cả xấp vải dưới đáy hòm ra may đồ cho Vân Giảo đấy."
"Đối xử tốt với một đứa con gái như thế, lại còn chẳng phải con ruột nhà mình, nói xem đồ cái gì cơ chứ?"
"Chậc, các bà nói xem Vân Giảo có khi nào thật sự là phúc oa không? Nhà Vân Lâm Hải từ khi nhặt con bé đó về nuôi, ngày tháng dường như càng lúc càng khấm khá hơn."
Nhà Vân Mộc vốn luôn nghèo nhất thôn.
Giờ đã dám bỏ tiền mua nước ngọt và kẹo cho con trẻ rồi.
"Xì, phúc oa cái gì chứ, các bà cứ nghe nhà Vân Lâm Hải bốc phét."
Một giọng nói cay nghiệt xen vào: "Một cái thứ lỗ vốn, chỉ có nhà Vân Lâm Hải mới hiếm lạ, muốn nói phúc oa thì kiểu gì cũng phải là con trai chứ, thằng Tráng nhà tôi đó mới thật sự là phúc oa, nhìn xem tướng mạo có phúc biết bao, cả thôn này có đứa trẻ nào béo tốt như Tráng Tráng nhà tôi không."
Giọng nói này, không cần nhìn mọi người cũng biết là ai rồi.
Nếu nói nhà Vân Mộc nổi tiếng vì sinh nhiều con trai, thì một nhà khác, nhà Vân Đại Nã lại nổi tiếng vì sinh quá nhiều con gái.
Quan trọng nhất là vợ Vân Đại Nã, cũng chính là người đàn bà vừa nói chuyện, bà ta giỏi đẻ thật.
Nhà họ không có gen sinh đôi, cứ hết đứa này đến đứa khác, có vẻ như không đẻ được con trai là sẽ đẻ mãi không thôi.
Năm đứa đầu toàn là con gái, cuối cùng mới được mụn con trai, cả nhà quý như vàng như ngọc.
Đối với lời bà ta nói, mọi người đều khinh bỉ.
Vân Tráng Tráng đó là do nhà họ nuôi cho béo phì ra, so với Vân Giảo căn bản không cùng đẳng cấp.
Vừa đen vừa béo tính tình lại không tốt, còn phúc oa cái gì, đừng có sỉ nhục hai chữ phúc oa nữa.
Nhưng mọi người cũng không chấp nhặt nói gì với bà ta.
Chủ yếu Vân Tráng Tráng chính là mạng sống của Thái Kim Hoa này, ai mà dám nói một hai câu là bà ta sẵn sàng lu loa ngay.
Chẳng rảnh hơi đâu mà tranh cãi với Thái Kim Hoa.
Thái Kim Hoa thấy những người này không tiếp lời cũng tự đắc khoe khoang.
Đợi đến khi đám đông tản ra, bà ta mới véo tai cô con gái bên cạnh mắng nhiếc.
"Cái thứ không biết nhìn sắc mặt, còn không mau mang mấy con cua này đi đổi tiền, đợi cua chết rồi cho mày ăn à, đồ lười biếng, nhớ lanh lẹ chút mà khóc lóc bắt thằng Vân tam đưa thêm tiền, không thì hôm nay về nhà đừng hòng ăn cơm."
Vân Chiêu Đệ bị bà ta véo tai vội vàng vâng dạ không dám phản kháng.
Chỉ nhìn theo hướng Vân Giảo rời đi với ánh mắt đầy ghen tị và không cam lòng.
Tại sao cô ta lại đen đủi đầu thai vào cái nhà hiện tại cơ chứ.
Nếu cô ta là em gái của mấy anh em Vân Tiểu Ngũ thì tốt biết bao.
Bên kia, nhóm Vân Giảo từ tiệm tạp hóa về nhà, ba người phụ nữ trong nhà đang nấu cơm.
Nhà đông người, lượng tiêu thụ thức ăn tự nhiên cũng nhiều.
Nếu không phải nhờ ở ven biển, sản vật dưới biển phong phú, mỗi ngày dù chỉ đi biển cũng tìm được chút đồ ăn, thì một đại gia đình toàn những thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn thế này, nói không chừng thật sự nuôi không nổi.
Vân Giảo ôm kẹo, ngồi trong sân cùng mấy anh trai, chia kẹo ra từng viên một.
"Giảo Giảo em tự ăn đi."
Mấy anh trai tuy thèm nhưng không muốn tranh đồ ăn của em gái.
Vân Giảo kiên trì, tính tình nhỏ bé quật cường vô cùng.
"Cùng ăn."
Cứ thế nhét kẹo vào tay các anh.
"Nước ngọt, cũng cùng uống."
Nàng tuy tham ăn nhưng không ăn mảnh, không chỉ bắt các anh uống, mà các bậc bề trên trong nhà cũng phải có phần.
Đợi các anh uống một ngụm, nàng ôm chai nước ngọt còn lại, bước đôi chân ngắn đi tìm ông bà, cha và mẹ.
Họ đối xử tốt với nàng, Vân Giảo cũng sẽ đối xử tốt với họ.
Mấy bậc bề trên trong nhà đều bị dáng vẻ giơ chai nước ngọt bắt họ uống của nàng làm cho tan chảy.
"Ông nội uống đi."
Lão gia tử vui đến mức nếp nhăn trên mặt xếp thành một đống.
"Được được được, ông nội uống, Giảo Giảo nhà mình hiếu thảo nhất."
Vân Giảo khóe miệng cong cong cười, nàng thích nghe người nhà khen mình.
Kiếp trước là Giao Nhân, Giao Nhân độc lập, tầm mười tuổi là phải rời xa cha mẹ ra ngoài sống và săn mồi độc lập, trước mười tuổi tuy cũng ở bên cạnh cha mẹ nhưng toàn bộ thời gian đều dùng để huấn luyện dạy nàng săn mồi.
Nàng khá thích cảm giác được cả nhà che chở, ấm áp thế này.
"Bà nội cũng uống đi."
Cục bột trắng trẻo xinh đẹp chạy quanh các bậc bề trên.
Kẹo không có nhiều, các bậc bề trên không có phần ăn.
Trong miệng vẫn còn lưu lại vị ngọt lịm, nàng thích vị này.
Cơm chín rồi, cả đại gia đình quây quần bên bàn ăn.
Con Tiểu Thanh Long đó giờ chưa dọn lên bàn, phải đợi Vân Lâm Hải, Vân Lâm Hà hai anh em tối nay về mới ăn.
"Nào, Giảo Giảo ăn nhiều vào con."
Người nhà luôn gắp những thứ tốt nhất vào bát Vân Giảo trước.
Từng người một cứ như lo nàng ăn không no vậy.
Vân Giảo miệng nhét đầy ắp, hai bên má phồng lên, giống hệt một con chuột túi nhỏ đang cố gắng nhét lương thực dự trữ vào má: "Ông bà, các anh mọi người tự ăn đi ạ."
Nàng nói chuyện giọng sữa non nớt nhưng siêu cấp nghiêm túc.
"Ha ha ha... Được, chúng ta tự ăn."
Cả nhà Vân Mộc đều đặc biệt thích nghe nàng nói chuyện.
Chủ yếu là giọng của Vân Giảo thật sự rất hay.
Mềm mại ngọt ngào, lại mang theo vài phần không linh, mỗi chữ nói ra đều là một sự tận hưởng về thính giác.
Ăn cơm xong Vân Tiểu Ngũ bọn họ liền ra ngoài lượn lờ, phải đi khoe khoang chiến tích hôm nay với đám bạn của mình một trận ra trò.
Vân Giảo thì đi ngủ trưa.
Trong sân nhỏ nhà họ Vân, hai bậc bề trên lớn tuổi nhất đang kiểm kê tài sản trong nhà.
Vân lão gia tử hút thuốc: "Cộng thêm tiền hôm nay, nhà mình tổng cộng có sáu trăm đồng."
Đây là tiền tiết kiệm được từ việc thắt lưng buộc bụng, nhà đông người thế này, chi phí ăn uống sinh hoạt mỗi năm, rồi cả tiền đối nhân xử thế đều phải chi ra không ít.
Tiết kiệm được bấy nhiêu tiền vẫn là nhờ mấy người phụ nữ trong nhà biết vun vén.
Vân lão gia tử nói với bà lão: "Tôi muốn mua một cái thuyền."
Vân lão thái nhìn chút tiền tiết kiệm trong nhà mà lo lắng: "Nhưng chút tiền này, chỉ mua được cái thuyền gỗ cũ thôi."
"Tôi biết."
Vân lão đầu nói: "Tôi hỏi thăm rồi, làng bên có một nhà đổi thuyền lớn, cái thuyền gỗ cũ trước đây của họ muốn bán, thuyền gỗ tám mét, tuy không ra được biển xa nhưng cũng mạnh hơn việc đi cào nghêu trên bãi cát, cũng tốt hơn việc đi làm thuê vất vả."
Vân lão thái thở dài: "Đã quyết định rồi thì ông tìm lúc nào dẫn con trai đi xem đi."
Nghĩ đến chuyện gì đó bà lau nước mắt: "Đều tại tôi làm khổ cái nhà này, nếu không phải để chữa bệnh cho tôi."
"Nói gì thế!"
Vân lão gia tử quát khẽ: "Bà là mẹ ruột của chúng, tiền hết rồi có thể kiếm lại, người mà mất thì Lâm Hải, Lâm Hà mất mẹ, mấy đứa nhỏ cũng mất bà nội."
Ông cũng mất đi người bạn đời.
Vân lão gia tử vỗ vỗ tay bà: "Các con đều lớn cả rồi, chuyện kiếm tiền không cần vội."
Vân lão thái gật đầu.
Hai ông bà bàn bạc xong, quyết định tìm lúc nào đó nói với cả nhà.
Mua thuyền là chuyện lớn, dù chỉ là một con thuyền gỗ nhỏ cũng phải cả nhà cùng bàn bạc.
Đề xuất Hiện Đại: Nơi Góc Quán Trà: Bức Tình Thư Chưa Gửi