Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 49: Mua vải vóc

"Đúng rồi anh trai con đâu rồi?"

"Kiến Lâm à, Kiến Lâm mau lại đây dắt em đi học."

Bà cụ kéo Vương Dịch đang đứng bên cạnh lại.

"Phải trông chừng em cho kỹ, đừng để người xấu bắt mất."

Vương Dịch: ... Lại thành em gái cháu rồi à?

Vân Giảo: Bị hạ vai vế rồi.

Gia đình Vương Kiến Lâm vất vả lắm mới dỗ được bà cụ đi, Vân Giảo và mọi người cũng chào tạm biệt rời khỏi nhà họ Vương.

Đã đến đây rồi, đương nhiên là phải mua chút đồ mang về.

Vân Giảo vòi Vân Lâm Hải ba đồng tiền, rồi chạy đến những chỗ bày sạp hàng rong.

Hiện tại kinh tế cá thể đang phát triển, một số sạp hàng tư nhân cũng dần mọc lên.

Nơi Vân Giảo đến là cổng trường Trung học số 1 của huyện, ở đây có rất nhiều người bày sạp, đồ bán cũng đủ loại thượng vàng hạ cám.

Cô bé mua một ít đồ ăn vặt trước, mấy que cay giá vài xu một cây, que cay này khá to, cô bé mua hết năm hào.

"Cái kem này bán thế nào ạ?"

Một người đàn ông đeo cái thùng trước ngực rao bán kem, Vân Giảo lập tức bị thu hút.

Trời nóng thế này mà được ăn một cây kem thì sướng phải biết.

"Kem đường đỏ và đường trắng ba xu một cây, kem đậu xanh năm xu, cháu có lấy không?"

"Lấy ạ, cháu lấy..."

Vân Giảo nhẩm tính số người, rồi xòe năm ngón tay ra: "Cháu lấy năm cây đậu xanh ạ!"

Cô bé thầm nhủ trong lòng: "Mẹ ơi, chú Út, các anh ơi con xin lỗi nhé, không có phần kem cho mọi người rồi."

Kem này lấy ra để lâu không ăn là chảy mất, đương nhiên không thể mang về thôn được.

Lần sau có dịp các anh cùng lên huyện thì mua sau vậy.

Mua năm cây kem, lại tốn hết hai hào năm xu.

Vân Giảo vội vàng mang kem ra chia cho mọi người.

"Mọi người ăn mau đi, chảy ra là không ngon đâu ạ."

"Còn thừa bao nhiêu tiền thế con?"

Vân Giảo liếm cây kem đường đỏ đang tỏa hơi lạnh, mãn nguyện như một chú mèo quý tộc.

"Còn thừa hai đồng hai hào năm xu ạ."

Lại mua thêm một đồng bánh bông lan, cái này mang về ai cũng có thể ăn được.

Hôm nay ít tiền nên không mua đồ chơi cho các anh nữa.

Còn lại một đồng cuối cùng, ánh mắt cô bé dừng lại ở một đống dây thừng màu sắc rực rỡ của một sạp hàng nhỏ.

Sợi dây đó chính là loại dây mà anh Tư dùng để tết vòng tay cho cô bé.

"Sợi dây này bán thế nào ạ?"

"Dây này một xu một sợi, màu sắc tùy chọn."

Vân Giảo dùng một hào, mua được mấy sợi dây màu sắc khác nhau, trong đó màu đỏ là nhiều nhất.

Cô bé thực ra còn nhắm trúng một cây bút máy, anh Ba thích đọc sách viết chữ, cây bút máy đó chắc chắn rất hợp với anh.

Nhưng tiền không đủ rồi.

Cuối cùng số tiền còn lại dùng để mua bánh quy mang về cho cả nhà cùng ăn.

Sau khi Vân Giảo mua đồ xong, Vân Lâm Hải lại dắt cô bé đến cửa hàng bách hóa.

Cửa hàng bách hóa bây giờ không còn được ưa chuộng như trước, nhưng đồ bên trong vẫn còn rất nhiều.

"Giảo Giảo con thích vải màu gì?"

Vân Giảo nghiêng đầu nhìn họ.

"Định may quần áo đẹp cho Giảo Giảo ạ?"

Vân Lâm Hải gật đầu: "Đúng vậy, Giảo Giảo đang tuổi lớn, mẹ con đặc biệt dặn cha mua vải trên huyện mang về may quần áo cho con."

"Còn các anh thì sao ạ?"

Vân Lâm Hải: "Các anh con quần áo vẫn còn mặc được, vả lại chúng nó hay chạy nhảy bên ngoài, quần áo sơ sẩy một chút là lấm lem bùn đất hoặc rách lỗ chỗ, quần áo mới cho chúng nó mặc phí lắm."

Nhưng thực ra, bất kể là ai có quần áo mới cũng đều rất giữ gìn, căn bản không nỡ làm bẩn.

Nói vậy chẳng qua cũng vì trong nhà quá đông con, số vải vóc này họ không gánh nổi mà thôi.

Vân Giảo chọn xấp vải màu xanh lam.

Vân Lâm Hải: "Sao không lấy loại hoa nhí? Cái màu xanh lam có hoa nhí kia đẹp mà, hợp với con lắm."

Vân Giảo: "Dạ được ạ."

Cô bé phải nỗ lực kiếm tiền hơn nữa, dắt các anh cùng kiếm tiền, rồi tất cả mọi người đều có quần áo mới mặc!

Tất nhiên, hiện tại có quần áo mới mặc cô bé cũng sẽ không từ chối.

Cô bé cũng là một người yêu cái đẹp mà.

Mua vải xong, còn mua thêm một số thứ gia đình đang thiếu, như muối, nước tương và các loại gia vị.

Thực ra gạo và bột mì trong nhà cũng sắp hết, nhưng mua ở ngoài không kinh tế.

Đợi thời gian tới thu hoạch vụ thu, họ sang nhà thông gia mua một ít là được.

Lúc về đến thôn Bạch Long thì mặt trời đã lặn hẳn.

Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ đang ở đầu thôn vừa chơi bi vừa đợi họ.

Thấy người về là lập tức cất bi, đôi chân như được gắn động cơ chạy nhanh như bay tới.

"Ông ơi, cha ơi, Giảo Giảo..."

"Gâu gâu gâu..."

Trong thôn vì tiếng gọi oanh vàng của cậu mà vang lên tiếng chó sủa, kèm theo tiếng gà vịt ngỗng kêu, các loại âm thanh đan xen vào nhau vô cùng náo nhiệt.

Bất kể ai đi huyện về, sự chú ý đầu tiên của lũ trẻ luôn tập trung vào tay người lớn.

Xem có mua đồ gì ngon hay đồ gì chơi từ huyện về không.

"Cha ơi cha ơi, mua gì thế cho con xem với."

"Anh Cả anh xách cái gì trên tay thế? Sao em ngửi thấy mùi thơm của que cay rồi, thơm quá có phải mua que cay không cho em xem mau!"

"Bánh bông lan, lại có bánh bông lan này!"

"Thật sự có que cay này ha ha ha ha..."

Thấy có đồ ngon, đám nhỏ lập tức vui sướng nhảy cẫng lên tại chỗ.

Vân Giảo: "Con mua đấy, con mua đấy ạ."

Vân Tiểu Ngũ ôm lấy khuôn mặt nhỏ của Vân Giảo hôn chùn chụt mấy cái vào trán.

"Anh biết ngay là Giảo Giảo hiểu rõ nhất anh em mình thích gì mà."

Vân Giảo: Tự hào.jpg

Người lớn bàn chính sự, trẻ con thì tụm lại một chỗ bắt đầu chia sẻ đồ ăn.

Một cây que cay được người này một miếng người kia một miếng, ai ăn nhiều hơn một chút là sắp xảy ra một trận đại chiến ngay.

Vân Giảo ăn đến mức cái miệng nhỏ đỏ chót chạy đi tìm anh Tư.

Vân Thần Bắc lau sạch dầu và ớt trên miệng cho cô bé.

"Anh Tư ơi, cái này cho anh ạ."

Cô bé lấy những sợi dây mình đã mua ra.

Vân Thần Bắc nhìn những sợi dây xinh đẹp đó mà mắt sáng rực lên.

Vân Giảo kéo anh ngồi xuống, ghé sát tai anh nói nhỏ.

"Anh ơi, em thấy có rất nhiều người đang bán đồ, những món đồ chơi, vòng tay đó đều không đẹp bằng anh làm đâu ạ."

Vân Thần Bắc nhìn cô bé, nhất thời chưa hiểu ý cô bé là gì.

Vân Giảo: "Anh Tư ngốc quá, chuông gió đẹp, con vật nhỏ, vòng tay anh Tư làm đều có thể mang đi bán lấy tiền mà."

Vân Thần Bắc nghe vậy liền lắc đầu nguầy nguậy: "Anh không làm được đâu."

Bảo anh làm đồ thì được, chứ bảo anh đi bán đồ thì không xong.

Vân Thần Bắc ngày thường ở nhà đã có chút ít nói, lại không thích giao tiếp với người khác, bảo anh đi bán đồ đúng là làm khó anh rồi.

Hơn nữa anh cũng không mấy tự tin vào bản thân.

Những thứ anh làm đều là dùng "rác" không ai thèm lấy để làm, mấy thứ đá, vỏ ốc, gỗ các loại, ai mà thèm mua chứ?

"Nói gì thế?"

Vân Tiểu Ngũ bỗng ghé sát lại: "Nói gì thế cho anh nghe với."

Vân Giảo đem chuyện vừa nói kể lại một lần nữa.

Vân Tiểu Ngũ xoa xoa tay đầy hứng thú.

"Có thể thử xem sao, anh Tư không có thời gian thì em có mà, em đi bán cho anh!"

"Con có thời gian gì chứ, con cũng phải đi học rồi."

Thẩm Vân Liên đi tới nghe thấy câu nói sau cùng của Vân Tiểu Ngũ, liền véo tai cậu.

"Tất cả các con đều đi học cho mẹ."

Vân Tiểu Ngũ: "Đi học thì đi học, chẳng lẽ còn vất vả hơn đi tìm hải sản sao?"

Lúc này cậu vẫn chưa biết, đợi đến khi thực sự đi học rồi cậu sẽ hối hận đến mức hận không thể quay lại bây giờ tát cho mình mấy cái.

Cái mồm hại cái thân!

Đề xuất Ngược Tâm: Mẹ Chồng Lâm Chứng Huyết Nan Y, Phu Quân Vốn Có Tủy Cốt Tương Hợp Lại Bỏ Trốn Biệt Tích
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện