Thẩm Vân Liên lại vỗ con trai một cái.
"Muốn hát thì tự đi mà hát, giọng Giảo Giảo còn non lắm, hát hỏng rồi mẹ không để yên cho con đâu."
Vương Mai cũng chống nạnh: "Mấy đứa này còn định làm đại gia chắc? Nghe hát hò gì, mau đào đi."
Một đám nhóc lập tức tản ra bắt đầu bới cát.
Vương Mai đưa cho Vân Giảo một cái xô nhỏ nhẹ nhàng và một cái xẻng gỗ nhỏ.
Cái xẻng gỗ này là do trong nhà đặc biệt làm riêng cho con bé.
"Giảo Giảo ra đằng kia chơi đi nhé."
"Con có thể xuống biển được không ạ?" Con bé nhìn chằm chằm vào làn nước biển đằng kia, lòng rạo rực.
"Giảo Giảo đã biết bơi rồi, lợi hại lắm đấy."
"Không được đâu nhé."
Rõ ràng là cả hai người lớn đều không cho phép con bé mạo hiểm.
"Trẻ con không được xuống biển chơi đâu, nếu không một con sóng đánh tới là người bị cuốn đi mất, đáng sợ lắm."
Vân Giảo quay đầu đi, đây là lời con bé không thích nghe nhất.
Con bé ngồi xổm dưới đất dùng xẻng nhỏ chọc chọc vào cát, trông có vẻ hơi hậm hực, cái dáng nhỏ xíu hệt như một con cá nóc đang phồng mang trợn má.
Vương Mai không nhịn được, xoa xoa cái đầu nhỏ xù xù đáng yêu của con bé.
"Giảo Giảo ngoan quá, đáng yêu quá đi mất."
Vân Giảo: ............
Động tác chọc cát càng thêm dùng sức.
Rắc...
Chọc trúng cái gì đó rồi.
Dùng bàn tay nhỏ bới ra xem, là một viên đá nhỏ xinh đẹp.
Màu xanh da trời, đẹp thật.
Ném vào xô nhỏ, đổi hướng tiếp tục chọc.
Lần này chọc ra một con ngao cát.
Ao uôm, ném vào miệng.
"Giảo Giảo con lại đang ăn cái gì đấy?!"
Vân Giảo nhai rôm rốp, Vân Tiểu Ngũ phi tới móc con ngao cát từ trong miệng con bé ra.
"Sao em thèm ăn thế, cái gì cũng nhét vào miệng được."
Vân Giảo mím môi nhỏ nhìn cậu.
Vân Tiểu Ngũ: "Ngốc quá, ít nhất cũng phải cạy cái vỏ này ra chứ, vả lại trong con ngao này nhiều cát lắm, ăn không thấy ghê răng à."
Vân Giảo gật đầu: "Không ngon, không ngon bằng sò điệp dưới biển."
"Đi thôi, không xuống biển được thì anh đưa em đi tìm nhím biển, cái đó có thể ăn sống, còn có thể mang về nhờ bà nội hấp trứng cho."
Mắt Vân Giảo lập tức sáng rực lên.
Nhưng nhím biển không dễ tìm, họ tìm ở gần mép nước, quanh các rạn đá hồi lâu, nhím biển chẳng thấy đâu mà lại nhặt được một con bạch tuộc nhỏ.
Còn có một con cua xanh nặng chừng ba lạng.
"Nhím biển, nhím biển, nhím biển ở đâu nhỉ?"
Vân Giảo nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
Con bé nhìn ra mặt biển, đôi mắt màu xanh đen có thể nhìn thấy nơi rất xa, thậm chí rất rõ ràng.
Cũng vì thế mà nhìn thấy một con rùa biển lớn đang bơi về phía này.
"Em gái mau qua đây, anh thấy đằng kia hình như có một con nhím biển."
Vân Tiểu Ngũ nắm lấy bàn tay nhỏ của con bé đi về phía bãi đá ngầm đối diện.
"Đúng là nó rồi."
Con nhím biển đen thui đầy gai kẹt trong khe đá, Vân Tiểu Ngũ không dám dùng tay không lấy, bị gai của thứ này đâm vào thì đau thấu trời.
Cậu dùng kẹp gắp nhím biển ra.
"Giảo Giảo em chơi ở bên cạnh nhé, anh mở nhím biển cho em."
"Nhưng mà, không được chạy ra biển đâu đấy."
Vân Giảo ồ một tiếng, chỉ vào những con ốc đang bám trên đá ngầm.
"Anh năm, ốc cay."
Vân Tiểu Ngũ lấy cái kéo trong xô nước ra, nhắm vào gai nhím biển mà cắt rôm rốp.
Nghe vậy liền nhìn theo hướng ngón tay Vân Giảo chỉ.
"Hê đúng thật, nhiều phết đấy."
Trên đá ngầm bám dày đặc một mảng nhỏ ốc màu nâu, vỏ trông rất cứng, vì ăn vào vốn có vị hơi cay nên mới có tên như vậy.
Vừa nãy mải mê với nhím biển nên không để ý tới.
"Chỗ kia hơi dốc, Giảo Giảo em đừng qua đó, đợi anh làm xong con nhím biển này rồi anh qua đó."
Cậu cắt hết gai nhọn của nhím biển, sau đó cắt mở vỏ nhím biển lộ ra phần gạch nhím biển tươi rói bên trong.
"Cho em này, cái này ăn được đấy."
Vân Giảo nhận lấy nhím biển, Vân Tiểu Ngũ bỗng nhiên từ túi áo móc ra một cái thìa gỗ.
Vân Giảo: ............
Anh năm chuẩn bị chu đáo thật đấy.
Con bé ngồi trên một tảng đá nhỏ sạch sẽ, dùng thìa xúc gạch nhím biển ăn.
Vân Tiểu Ngũ thoăn thoắt như khỉ leo lên tảng đá có ốc cay bám, chọn những con ốc to mà ném vào xô kêu đinh đang.
Vân Giảo nhìn cậu một cái, cúi đầu ăn nhím biển, lại nhìn con rùa biển lớn đang thập thò, lén lút đầy vẻ gian xảo sau tảng đá cách đó không xa.
Vân Giảo vẫy tay: "Lại đây."
Con rùa biển lớn dùng đôi mắt hạt đậu nhìn Vân Giảo vài giây, sau đó mới chậm chạp bò đến bên cạnh con bé.
Cái đầu rùa cộng thêm cái đuôi trông còn dài hơn cả con bé, trên cái mai rùa to hơn cả chậu rửa chân ở nhà có bám đầy những con hà.
"Cần tôi giúp ông gỡ mấy con hà này ra không?"
Mai rùa rất cứng, là tấm khiên bảo vệ tốt nhất của chúng.
Hà bám trên mai rùa nhất thời sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bám nhiều quá, rùa biển sẽ giống như mang vật nặng bơi dưới biển, đối với mai rùa của chúng cũng là một loại tổn thương.
Thực ra không chỉ rùa biển, nhiều sinh vật dưới đại dương cũng bị hà làm phiền, ví dụ như loài cá voi khổng lồ.
Con rùa biển đó dường như hiểu được lời Vân Giảo, vậy mà lại gật đầu.
Vân Giảo không có công cụ vừa tay để gỡ hà trên mai rùa, liền lục lọi trong xô nước của anh trai.
Sau đó lấy ra một cái xẻng.
Con bé cầm hơi to một chút, đây là cái xẻng đào cát của Vân Tiểu Ngũ.
Con bé cầm xẻng nhắm vào con hà trên mai rùa mà hì hục cạy.
"Tôi gỡ hà cho ông, ông phải bắt cá cho tôi đấy nhé."
Vân Giảo tự mình nói điều kiện với rùa biển: "Phải là cá ngon cơ."
Rùa biển nằm im lìm ở đó.
Đợi Vân Tiểu Ngũ nhặt xong ốc cay quay lại nhìn.
"Trời đất!!!"
Vân Giảo từ phía sau con rùa biển lớn thò cái đầu xù xù ra, đôi mắt to nhìn cậu.
Vân Tiểu Ngũ chạy tới: "Không phải chứ, con rùa biển lớn này ở đâu ra thế!"
Vân Giảo giọng non nớt: "Từ dưới biển lên ạ."
Vân Tiểu Ngũ định nói gì đó, nhìn vào đôi mắt trong veo của em gái lại thôi.
Cậu định nói em gái ơi em cũng là được rùa biển đưa tới đấy.
Nhưng người trong nhà dặn ít nhắc lại chuyện này, họ coi Vân Giảo như con đẻ mà nuôi, thường xuyên nhắc lại sợ Vân Giảo nghĩ mọi người đang nhắc nhở con bé là con nhặt được.
"Giảo Giảo em đang làm gì thế?"
Vân Giảo giơ xẻng lên: "Cạy hà ạ."
Vân Tiểu Ngũ xắn tay áo: "Để anh."
Hai anh em cạy sạch hà trên mai rùa, Vân Tiểu Ngũ sờ sờ mai rùa lớn.
"Xong rồi, cũng không biết mày có phải con rùa năm đó không nữa."
Rùa biển trong mắt con người ngoại trừ khác giống loài ra thì trông con nào cũng giống nhau, thật sự rất khó phân biệt.
Đầu rùa dụi dụi vào tay Vân Giảo, sau đó mới chậm chạp bò ra mép biển, theo con sóng đang tràn tới mà đi vào lòng biển.
Vân Tiểu Ngũ đứng bên bờ biển nhìn một lúc: "Giá mà biết rùa biển đẻ trứng ở đâu thì tốt."
Rùa biển không ăn được, nhưng trứng rùa biển thì ăn được nha.
Lại còn cực kỳ bổ dưỡng nữa.
Vân Giảo nghiêng đầu, đôi lông mày nhỏ nhíu lại suy nghĩ.
"Chúng ta đi thôi."
Vân Giảo lắc đầu từ chối: "Phải đợi một chút ạ."
Rùa biển lớn đã hứa sẽ mang đồ ăn đến cho con bé mà.
Con bé nắm lấy tay Vân Tiểu Ngũ, bỗng nhiên thấy trên bãi cát không xa có một cái ụ nhỏ nhô lên.
Con bé đi tới dùng ngón tay bới lên.
Là một con ốc mắt mèo.
Đề xuất Cổ Đại: Đêm Động Phòng, Phu Quân Khoét Máu Tim Ta Cứu Tiểu Thanh Mai