Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 228

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà hai người sức dài vai rộng, họ đi trước mở đường, những người phía sau sẽ dễ đi hơn một chút.

Gian nan lắm mới chen được lên tàu, nhưng vẫn chưa xong.

Trên tàu cũng rất đông người, vả lại trong không gian khá kín, đủ loại âm thanh ồn ào và mùi vị trộn lẫn vào nhau, thật sự là vô cùng nồng nặc.

Vân Giảo quay đầu vùi mặt vào lòng anh tư.

"Anh ơi, hôi quá."

Vân Thần Bắc xoa đầu cô bé: "Sắp đến rồi."

Lúc này anh thầm nghĩ, may mà mua vé giường nằm.

Bên khu giường nằm dù sao cũng sẽ yên tĩnh và sạch sẽ hơn bên khu ghế ngồi này.

"Tránh ra, tránh ra chút nào."

Tốn bao công sức mới đi tới toa giường nằm, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Bên này đúng là yên tĩnh hơn hẳn các toa khác.

Mộc lão dẫn mọi người tìm đến giường nằm của mình.

Giường tuy hẹp nhưng cũng sạch sẽ.

Là giường tầng, bọn Vân Tiểu Ngũ rất thích giường tầng trên.

Vân Tiểu Thất so sánh vé của mình, là tầng dưới, vội vàng đi tìm người ở tầng trên.

"Cha, của cha là tầng trên, đổi cho con đi, con muốn ngủ tầng trên."

Mấy người già như bà nội Vân thì cái xương cốt này không leo lên tầng trên nổi, đương nhiên là ngủ tầng dưới.

Sau khi phân chia vị trí xong, mọi người đều áp mặt vào cửa sổ tàu hỏa nhìn ra ngoài.

"Bao giờ tàu mới chạy nhỉ? Mong quá đi mất."

"Giảo Giảo em còn khó chịu không? Ăn chút kẹo cam này."

Vân Giảo ngoan ngoãn đứng đó, Thẩm Vân Liên bóc vỏ kẹo nhét vào miệng cô bé.

"Ngon ạ, con không khó chịu nữa mẹ ơi."

Bà nội Vân dặn dò mấy đứa nhỏ: "Trên tàu này còn có người khác nữa, không được giống như ở nhà mà hò hét ầm ĩ đâu, sẽ làm phiền người ta đấy."

Vân Tiểu Cửu bịt miệng gật đầu lia lịa.

"Cháu biết rồi ạ."

Vân Tiểu Ngũ hạ thấp giọng trả lời.

"Đúng là một lũ nhà quê."

Bầu không khí đang hòa thuận, bỗng nhiên xuất hiện một giọng nói khá chói tai.

Ngay lập tức, ánh mắt của cả nhà đều nhìn về phía đó.

Đó là một người phụ nữ ăn mặc thời thượng, tóc uốn xoăn, môi đỏ rực, có thể thấy là còn trang điểm nữa.

Thẩm Vân Liên và mọi người cũng không muốn gây chuyện trên tàu, nên chỉ thầm đảo mắt khinh bỉ chứ không thèm chấp.

Người phụ nữ kia thấy không ai nói gì cũng đảo mắt một cái rồi ngồi xuống giường của mình, lấy chiếc gương nhỏ ra ngắm nghía khuôn mặt.

Tàu hỏa chuyển động, kèm theo tiếng xình xịch xình xịch, phong cảnh bên ngoài cũng bắt đầu di chuyển theo.

Bọn Vân Tiểu Ngũ hạ thấp giọng khẽ reo hò, sự phấn khích hiện rõ trên mặt.

Vân Giảo miệng ngậm kẹo mút, lẫn trong đám anh trai cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô bé cũng là lần đầu ngồi tàu hỏa, cũng thấy hứng thú lắm.

Nhưng dù có mới lạ đến đâu, nhìn lâu cũng thấy chán.

Trên tàu chẳng có gì chơi, từ chỗ họ đi thủ đô ngồi tàu hỏa mất một ngày rưỡi, nghĩa là ngày mai mới tới nơi.

Nên trong khoảng thời gian này, họ hoặc là ngủ, hoặc là tự tìm niềm vui cho mình.

Vân Thần Bắc lấy ra những con vật cơ quan mà anh làm.

Đây là thứ anh mới làm ra dưới sự chỉ dạy của Mộc lão gần đây.

Về hình dáng điêu khắc của con vật không chỉ tinh tế hơn mà còn có cả lông nữa.

Ví dụ như con chim nhỏ được dán lông vũ lên, nhìn y như chim thật.

Vân Giảo ném con chim cơ quan ra, nó có thể lượn một vòng rồi bay về đậu trên tay cô bé.

Những con mèo nhỏ, chó nhỏ khác cũng có thể chạy nhảy khắp nơi.

Vân Giảo và các anh chơi rất vui, một cậu bé cùng toa nhìn thấy mắt sáng rực lên, chạy thẳng tới định cướp con chim cơ quan trên tay Vân Giảo.

"Cậu làm cái gì thế!"

Vân Giảo né tránh, cậu bé kia không cướp được, bọn Vân Tiểu Ngũ nổi giận.

"Đưa cái đó cho tôi."

Cậu bé giơ tay ra, vẻ mặt đầy lý lẽ hiển nhiên.

Vân Tiểu Ngũ đẩy mạnh một cái: "Cậu là ai hả? Dựa vào đâu mà đưa cho cậu, vừa lên đã cướp đồ, có bệnh à!"

"Làm cái gì thế, làm cái gì thế hả?!"

Một người phụ nữ dáng vẻ đẫy đà vừa la lối vừa đi tới, đôi mắt giận dữ nhìn bọn Vân Tiểu Ngũ.

"Dám đụng vào con trai tôi, nó mà trầy da sứt vảy gì các người đền nổi không? Một lũ nghèo kiết xác."

Bên cạnh người phụ nữ còn đứng một người đàn ông béo bụng phệ.

Trên cổ ông ta đeo sợi dây chuyền vàng to bự, trên ngón tay đeo mấy chiếc nhẫn vàng, cứ như sợ người ta không biết mình giàu vậy.

Vân Lâm Hà khóe miệng giật giật, đúng là không sợ bị cướp thật mà.

"Tôi nói mấy cậu thanh niên này, đông người thế này mà bắt nạt con trai tôi là không tốt đâu nhé."

Vân Lâm Hà: "Nói bắt nạt thì hơi quá rồi đấy, mắt không nhìn thấy à? Là con trai ông chạy tới cướp đồ của em gái tôi trước."

Người phụ nữ đẫy đà kia không thèm để ý: "Chẳng phải chỉ là một món đồ chơi rách nát thôi sao, con trai tôi thích thì đưa cho nó thì đã làm sao, đúng là nghèo thì hèn, hạng người như các người ấy à, cả đời cũng chẳng kiếm nổi tiền to đâu."

Vương Mai vốn không phải hạng người nhẫn nhịn, lập tức đốp chát lại: "Bà giàu thế sao không thấy mua cho con trai bà mấy món đồ chơi đi mà còn phải đi cướp của người khác, ăn mày xin đồ còn biết nói lời hay ý đẹp, các người đây là trực tiếp ra tay cướp luôn rồi, không biết thì còn tưởng gia đình kiểu gì nuôi ra một thằng nhóc cướp giật đấy."

"Con khốn kia mày nói ai là cướp giật hả, biết chúng tao là ai không, tin hay không tao bảo chồng tao gọi người đuổi cổ lũ nghèo hèn các người xuống xe!"

"Làm cái gì mà ồn ào thế?!"

Cảnh sát đường sắt đến rồi.

Ở cửa toa còn đứng người phụ nữ tóc xoăn lúc trước nói họ là lũ nhà quê.

"Đồng chí, chính là họ đang cãi nhau đấy, còn để cho người ta nghỉ ngơi nữa không."

Người phụ nữ đẫy đà lập tức đổi trắng thay đen: "Hai vị đồng chí, không liên quan đến chúng tôi đâu, là mấy đứa nhỏ này quậy phá trong toa, còn bắt nạt con trai tôi, đồng chí phải đòi lại công bằng cho chúng tôi đấy, mau đuổi hết lũ người này đi."

"Hừ... Đúng là chưa thấy ai mặt dày như các người, hai vị đồng chí, diễn biến sự việc là mấy đứa nhỏ này đang chơi đồ chơi, thằng nhóc nhà họ nhìn trúng đồ chơi của người ta, chẳng nói chẳng rằng đã xông lên cướp, rồi mới ầm ĩ lên như thế."

Vân Giảo hơi ngạc nhiên, vì lời này là do người phụ nữ tóc xoăn kia nói.

Lạ thật đấy, lúc trước cô ta rõ ràng còn nói họ là lũ nhà quê, nhưng bây giờ lại nói giúp họ.

Ừm... Quan sát thêm chút nữa xem sao, con người sao mà kỳ lạ thế nhỉ.

Những người khác trong toa cũng có thể làm chứng.

Bọn Vân Tiểu Ngũ sau khi được bà nội Vân dặn dò thì không hề làm loạn trong toa, ngược lại là thằng nhóc kia.

Trước khi bọn Vân Tiểu Ngũ đến thì gia đình ba người đó đã ở trên tàu rồi, thằng nhóc đó đúng là nghịch ngợm hết chỗ nói, chạy nhảy khắp toa, đá vào giường, hành lý của người khác, còn nhổ nước miếng vào người ta nữa.

Hai người lớn không những không quản, còn khen con trai mình giỏi.

Những người đến lý luận với họ đều bị họ cãi vã cho một trận, cuối cùng cũng chẳng đâu vào đâu.

Hai vợ chồng kia còn định lên tiếng nịnh bợ, nhưng cảnh sát đường sắt căn bản không thèm chấp.

Cảnh cáo họ phải biết điều chút, nếu còn lần sau sẽ trực tiếp mời xuống tàu rồi mới rời đi.

Hai người lớn cũng lủi thủi bế đứa con trai đang khóc lóc om sòm về chỗ ngồi của mình.

Vương Mai chống nạnh cười lạnh: "Chỉ thế thôi à? Còn bảo đuổi chúng tôi xuống tàu cơ đấy, tôi cứ tưởng cái tàu hỏa này là của nhà họ không bằng."

Bà nội Vân: "Nói ít thôi, chúng ta đừng chấp nhặt với hạng người không có giáo dục đó."

Tuy không cãi nhau nữa, nhưng trong toa tàu vẫn không yên tĩnh được.

Con trai của hai người kia ở nhà đã được nuông chiều hư rồi, không có được thứ mình muốn là khóc lóc om sòm, còn nằm lăn ra sàn toa mà ăn vạ nữa.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Việt Rồi, Ta Cứu Vớt Thế Giới Bằng Đọc Sách
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện