Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 215: Ngọc trai đen

Vân Giảo lên thuyền, bọn Vân Tiểu Ngũ vây quanh con cua bánh mì kinh ngạc.

To thật đấy, trông là biết rất nhiều thịt rồi.

"Con cua bánh mì to thế này, chắc chỉ có em mới tìm thấy được thôi."

Dùng khăn tắm quấn quanh người Vân Giảo, họ lại cùng nhau hợp lực đưa Rùa Một lên thuyền.

"Ối giời ơi, Rùa Một càng ngày càng nặng rồi!"

"Nhiều nhím biển thế này, Rùa Một vất vả rồi, mở cho mày mấy con để bồi dưỡng nhé."

Phải nói là lúc này cả nhà họ Vân và Vân Giảo đều cùng chung tần số não, việc đầu tiên nghĩ tới là bồi dưỡng cho Rùa Một.

Dù số nhím biển này vốn là do Rùa Một mang về.

"Đợi đã, bố ơi chúng ta không đi tìm cá voi sát thủ nữa, vì con nghĩ ra loại cá thích hợp hơn để dẫn dắt cá đuối nhỏ rồi."

Chính là con cá mập voi kia!

Vân Giảo vỗ vỗ cái đầu nhỏ, sao cô bé lại quên mất cá mập voi nhỉ.

Cách ăn uống của cá voi sát thủ và cá đuối nhỏ có sự khác biệt rất lớn, vì cá voi sát thủ có hàm răng sắc nhọn, giỏi săn mồi bằng cách xé xác thô bạo, nhưng thức ăn của cá mập voi và cá đuối màng thì tương tự nhau.

Hơn nữa đều là miệng rộng.

Nhưng cũng phải tìm cá voi sát thủ để nhận mặt cá, kẻo vì không quen biết mà ngày nào đó cá voi sát thủ mang quà cho cô bé lại là xác của con cá đuối nhỏ.

Thế thì chẳng phải uổng công sao?

Vì vậy, Vân Giảo vẫn dùng cách ca hát để gọi đàn cá voi sát thủ.

Chỉ cần cá voi sát thủ không bận săn mồi thì chắc chắn sẽ đáp lại cô bé.

Lần này đáp lại rất nhanh.

Đàn cá voi sát thủ hùng hổ bơi tới, cái tư thế đó cứ như là đi đánh nhau hội đồng vậy.

Cái danh "đầu gấu đại dương" không phải chỉ để nói suông.

Con cá đuối nhỏ bị dọa cho khiếp vía.

Vân Giảo liếc nhìn bố và các anh một cái, dứt khoát vứt cái khăn tắm trên người ra rồi lại nhảy xuống biển.

Thoải mái quá!

"Vân Giảo!"

Người trên thuyền bực mình trợn trắng mắt, cái con bé này sao mà động tác nhanh thế không biết!

Vân Giảo dứt khoát giả vờ ngây ngô với mọi người trên thuyền, rồi dẫn con cá đuối nhỏ đi kết bạn.

Đàn cá voi sát thủ vây quanh cô bé và con cá đuối nhỏ, con nào con nấy đều lắm lời vô cùng.

'Con người ơi, sao bạn lại mang theo thức ăn thế này.'

'Cái miếng mồi này nhỏ quá, để tôi dẫn bạn đi tìm con to hơn.'

'Con người ơi, bạn có nhớ chúng tôi không?'

'Về ở với chúng tôi đi, biển cả tốt lắm, đừng ở với đám người kia nữa.'

Đàn cá voi sát thủ âm thầm thực hiện kế hoạch dụ dỗ trẻ con.

Vân Giảo trực tiếp lờ đi những lời đó: "Đây là đàn em mới thu nhận của tôi, làm quen chút đi, sau này gặp mặt thì nhớ nương tay nhé."

Cô bé dẫn con cá đuối nhỏ đi một vòng trong đàn cá voi sát thủ.

Đúng là nghé con mới đẻ không sợ hổ, con cá đuối nhỏ mới sinh được một ngày đâu có biết cá voi sát thủ là thiên địch, có Vân Giảo ở đây, nó cũng từ chỗ sợ hãi ban đầu chuyển sang tò mò, rồi giờ đã có thể bơi tung tăng trong đàn cá voi sát thủ rồi.

Vì là do Vân Giảo mang tới, lại còn nói rõ thân phận, nên thái độ của đàn cá voi sát thủ đối với nó cũng khá ổn.

Tuy là thức ăn, nhưng đối với những kẻ lang thang đại dương này thì thức ăn trong biển nhiều vô kể, không thiếu một miếng này.

Sau khi làm quen xong, Vân Giảo chào tạm biệt đàn cá voi sát thủ, dẫn con cá đuối nhỏ đi tìm cá mập voi.

Vì đã khá lâu không gặp, việc tìm con cá mập voi đó thực sự đã ngốn của họ không ít thời gian.

Nhưng cũng may con cá mập voi đó vẫn còn nhận ra Vân Giảo.

Vân Giảo dẫn con cá đuối nhỏ chơi đùa với nó dưới biển một hồi, bắt ít đồ ăn cho nó ăn, rồi mới lộ rõ ý đồ.

"Cá lớn ơi, giúp tôi trông chừng đứa nhỏ này với nhé."

Cá mập voi dùng một bên mắt nhìn cô bé.

Chẳng còn cách nào khác, mắt mọc hai bên, đầu lại quá rộng, Vân Giảo đứng gần quá nên nó chỉ có thể nhìn bằng một bên mắt thôi.

'Đứa nhỏ?'

Vân Giảo kéo con cá đuối nhỏ lại: "Đúng thế, nhìn này, nó nhỏ xíu hà, dễ nuôi lắm, đồ ăn giống hệt bạn luôn."

"Hai bạn trông cũng giống nhau nữa."

Cô bé nhỏ nhắn nhắm mắt bốc phét.

Dù quá trình có hơi phức tạp một chút, nhưng cuối cùng Vân Giảo cũng thành công để con cá đuối nhỏ lại bên cạnh cá mập voi.

Đồng thời còn làm cầu nối cho cá mập voi, để nó làm quen với đàn cá voi sát thủ, sau này gặp mặt không nói là chào hỏi thân thiện đi, nhưng ít nhất cũng sẽ không tấn công nhau.

Nằm trên lưng cá mập voi, Vân Giảo chơi đùa với con cá đuối nhỏ.

Phía sau là thuyền của bố và mọi người đi theo.

Sau khi dẫn cá mập voi đi gặp đàn cá voi sát thủ một lần nữa, lúc họ về đến nhà thì trời đã rất muộn rồi.

Vân Thần Bắc đã chụp được không ít tấm ảnh ưng ý.

Việc đầu tiên sau khi về đến nhà là bắt Vân Giảo uống một bát nước gừng.

Cô bé có cảm lạnh hay không tính sau, nước gừng là nhất định phải uống.

Vân Giảo: Chê, chê, chê!

"Giảo Giảo, con cá đuối màng kia bán rồi."

Vân Lâm Hà đưa tiền cho cô bé: "Con cá đó tuy to nhưng giá lại bị ép hơi thấp, bán có sáu hào một cân thôi, là mấy ông chủ cùng nhau mua đấy."

Bán con cá đuối màng đó cũng giống như bán thịt lợn vậy, phải xẻ ra, một ông chủ không thể nào tiêu thụ hết được.

Con cá đuối màng nặng hơn một nghìn sáu trăm cân, tổng cộng bán được 990 tệ, trong đó còn trả cho A Vượng 100 tệ tiền môi giới.

Số tiền còn lại là 890 tệ.

Ông nội Vân lại lấy ra một khoản tiền.

"Chỗ tiền này là tiền bán sâu biển hôm nay Giảo Giảo đào được, tổng cộng hơn bốn cân sâu biển, nhà mình giữ lại nửa cân, bên A Vượng thu mua 3 tệ một cân, vừa hay bán được 10 tệ."

Cộng lại vừa tròn chín trăm.

Số tiền này đều giao cho Vân Giảo.

Vân Giảo lấy ra ba tệ: "Cho Vân Tuế ạ, anh ấy giúp đào đấy."

Ông nội Vân nở nụ cười: "Ông cũng nghĩ như vậy."

Số tiền còn lại, Vân Giảo đưa cho thím và mẹ mỗi người mười tệ, đưa cho bà nội mười tệ, tự mình giữ lại mười tệ tiền lẻ định lát nữa lúc mẹ và mọi người không có nhà sẽ cho các anh tiền tiêu vặt, số tiền còn lại thì nhờ bà nội giữ hộ.

Vương Mai: "Con đưa tiền này cho thím làm gì? Toàn là người lớn lì xì cho trẻ con, giờ lại thành ra đứa nhỏ như con cho người lớn tiền tiêu vặt rồi."

Vân Giảo vẫy tay vô cùng hào phóng: "Bố, chú bán cá, tiền công vất vả ạ."

Bà nội Vân không nhịn được cười ha hả: "Nhà mình còn xuất hiện một tiểu Thần Tài nữa cơ đấy."

Chẳng phải tiểu Thần Tài sao, cái con bé này cho tiền đúng là hào phóng hết mức.

"Tiểu Thần Tài ơi, có tiền tiêu vặt của các anh không?"

Vân Tiểu Ngũ hì hì cười hỏi.

Vân Giảo lập tức mở cái túi nhỏ đựng tiền của mình ra: "Có ạ, tiền tiêu vặt để các anh đi học ngày mai, Giảo Giảo cho."

Mỗi người một tệ.

Không ngờ chỉ hỏi một câu mà được hẳn một tệ tiền tiêu vặt, mắt Vân Tiểu Ngũ lập tức sáng rực lên.

Cậu ôm lấy Vân Giảo hôn một cái thật kêu.

"Em gái ơi em đúng là quá tuyệt vời!"

Bọn Vân Tiểu Lục cũng vui mừng, lần lượt ôm Vân Giảo hôn một cái.

Vân Giảo chê bọn họ hôn làm dính nước miếng lên mặt mình, vắt chân lên cổ chạy biến.

Nhưng các anh phía sau vẫn cứ đuổi theo!

Sau khi đùa nghịch xong, Vân Giảo ôm món quà đàn cá voi sát thủ tặng mình gọi anh Tư.

"Anh Tư, cái giá của em làm xong chưa ạ?"

Vân Thần Bắc: "Đang sơn rồi để khô, sao thế?"

Vân Giảo giơ viên đá quý màu xanh lên: "Quà cá voi sát thủ tặng em đấy, đá quý đẹp lắm nha."

Cả nhà đều nhìn qua.

"Cái gì? Đây là đá quý á?"

Lúc ông nội Vân bán sâu biển đương nhiên cũng phát hiện ra hòn đá này.

Nhưng ông chỉ coi đó là hòn đá đẹp hơn một chút thôi.

Vân Giảo gật đầu: "Là đá quý mà."

"Trời đất ơi, viên đá quý to thế này, đàn cá voi sát thủ đó cũng biết chọn quà thật đấy."

"Nhưng đá quý mà tôi biết đều lấp lánh cơ mà, sao cái này không lấp lánh nhỉ?"

Vân Giảo: "Phải mài giũa ạ."

Kiếp trước cô bé cũng có rất nhiều đá quý đẹp, có những viên đá trông xám xịt, nhưng dùng vảy và móng tay Giao Nhân mài giũa xong thì cực kỳ đẹp.

Đề xuất Hiện Đại: Lão Đại Ẩn Danh Sắp Rơi Mặt Nạ Rồi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện