Bắc cảnh Tô gia tuy thanh danh rực rỡ lừng lẫy, nhưng thực ra, những chi phái chủ lực và thịnh vượng cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, còn lại đa phần chỉ là những phân chi nhỏ, không có vị thế hay danh tiếng thực sự. Tô Ý Trí là con cháu dòng chính trong số các phân chi này. Ngay từ khi có trí nhớ, Tô Ý Trí đã nhớ mình lớn lên trong hành y phái, phía sau một ngọn núi lớn, nơi đó có một khu vườn thuốc rộng lớn không rõ bờ bến. Từ đầu xuân đến cuối đông, toàn bộ khu vườn thuốc đều xanh mướt nhờ được bảo vệ bởi linh trận. Tuy những dược thảo quý giá trong vườn so với người vẫn còn yếu ớt được xem là nhỏ bé, nhưng linh trận là điều không thể thiếu để chúng có thể sinh trưởng. Mỗi ngày, người ta đều phái người đi kiểm tra cây cối, tưới nước, xới đất, bón phân và chăm sóc sâu bọ lay động.
Tuổi còn nhỏ, Tô Ý Trí chỉ dám trần chân đứng ở rìa vườn thuốc, không dám giẫm đạp loạn xạ mà chỉ lặng lẽ ngước mắt nghe các tiền bối qua lại dặn dò. Phụ thân hắn thường nói phải tôn xưng những người đó bằng từ “tiền bối”, dù thực tế đó chỉ là những bà con xa trong gia tộc. Nhưng tình cảm giữa các chi nhánh trong Tô gia rất hời hợt, giống như những người cùng họ nhưng xa lạ. Nội môn và ngoại môn cũng có sự phân biệt sâu sắc, như vách núi ngăn cách trời đất. Tô Ý Trí tuy nhỏ tuổi nhưng cũng hiểu rõ những mạch lạc ấy, nên luôn thận trọng, không dám liều lĩnh hành động.
Một lần, khi một tiền bối thong thả đem chiến lợi phẩm của năm qua gồm đủ loại linh dược tân thực và dược liệu loại tử trình bày rồi định rời đi, Tô Ý Trí không nhịn được, bước nhanh theo tới hỏi bằng ánh mắt trong trẻo ngây thơ: "Tiền bối, không biết linh tuyết thảo loại này dùng để làm gì?" Giọng nói và vẻ ngoài của Tô Ý Trí tuy nhỏ bé nhưng vô cùng đáng yêu, khiến người ta dễ có thiện cảm. Người tiền bối bèn cúi đầu giải thích: "Linh tuyết thảo tính hàn lại hơi sáp, có thể chữa... Có thể phối thành..." Tô Ý Trí chăm chú nghe, trong đầu tính toán và phân tích những điều vừa nghe được, dẫu cho những đệ tử phân chi như bọn họ không được phép chính thức theo đuổi dược đạo, chỉ biết được qua lời truyền miệng và những kiến thức thô sơ.
Từ đó, mỗi khi có đệ tử nội môn tới thăm vườn thuốc, Tô Ý Trí đều vội lau mặt cho khô ráo, giả bộ dập diều nước để tỏ vẻ chăm chỉ và đáng thương, nhỏ nhẹ hỏi han về công dụng của những vị dược liệu quý. Lớn lên một chút, vì người nhỏ bé ốm yếu, Tô Ý Trí bị phân công quản lý phòng dược trung ương, phụ trách phân phát vật tư. Đúng lúc này, hắn may mắn học hỏi thêm nhiều kiến thức về dược liệu, nhiều lần tình cờ được chứng kiến các đệ tử nội môn chế thuốc, khiến cho khả năng luyện chế của hắn tiến bộ nhanh chóng. Trong ngoại môn, không ai thông minh và tài hoa bằng Tô Ý Trí.
Cha mẹ hắn trong mắt mọi người đều coi thường hắn, nhưng trong lòng không khỏi thở dài. Những đứa trẻ trong Tô gia vốn đều có thể bước vào con đường tu đạo, được truyền dạy các kỹ thuật luyện chế thuốc cơ bản. Song tài nguyên trong hành y phái vốn có hạn, phần lớn đều nằm trong tay chủ nhà, nếu chủ nhà không chia sẻ thì các đứa trẻ thường chỉ có thể tu luyện đến kỳ Trúc Cơ. Thiên tài mới có thể tiến sâu tới Kim Đan, Nguyên Anh rồi trở thành đệ tử nội môn. Tô Ý Trí không được vào nội môn, vì năm đó phân chi của hắn đã phạm thượng nhà chủ, bị chèn ép âm thầm suốt thời gian dài. Dù có thiên tài đến đâu, sinh mệnh cũng chỉ là đệ tử ngoại môn phàm thường, sớm muộn cũng sẽ bị mai một trong tràng tu chân giới rộng lớn.
Nhưng một buổi sáng đông giá, biến cố cuối cùng cũng xảy đến. Dược liệu quý hiếm vốn vô cùng khan hiếm, thường phải vào các động thiên phúc địa để khai thác. Khi phòng dược không đủ dự trữ, một quản sự ngoại môn lĩnh đạo Tô Ý Trí ra ngoài thành bắc quận để mua thuốc. Đây là lần đầu tiên hắn bước vào thành, lần đầu tiên nhìn thấy vô số tu sĩ các môn phái khác. Tiệm thuốc cung kính nghiêm túc, đặc biệt họ được dẫn lên lầu hai để chọn lọc dược liệu hảo hạng nhất.
Tô Ý Trí lóng ngóng nhìn quanh một lượt, thấy khá nhiều đan dược nổi tiếng trong thiên đô, những viên đan chữa thương bán với giá rất cao khiến hắn để tâm. Một viên tứ phẩm chữa thương đan xuất phát từ Đan Đỉnh Tông, danh tiếng không mấy tốt đẹp vì bị nghi ngờ tán tu, cấu kết với yêu tộc hủy hoại nhân tộc. Tuy nhiên giá cả viên đan làm cho Tô Ý Trí suy tính mãi. Hằng ngày, hắn và cha mẹ ở vườn thuốc chỉ kiếm được một lượng linh thạch thấp cấp, để tích đủ tiền mua một viên đan cấp cao là chuyện cả gia đình phải chịu khó hơn một tháng, chưa kể bảo vật, pháp bảo khác nữa. Mặc dù trong hành y phái, luyện chế thuốc rất tránh lãng phí linh thạch, nhưng Tô Ý Trí biết rõ hắn không có con đường vào nội môn.
Nếu như gia nhập các môn phái khác thì sao? Họ cùng là người nhà họ Tô, truyền thống từ nhỏ chính là đặt lợi ích gia tộc lên trên hết, đồng hương đồng tâm khi có vinh dự cũng chung vui, lúc nhục nhã cũng không bỏ rơi. Bất cứ ai muốn rời bỏ gia tộc, bước chân vào môn phái khác hoặc gia tộc khác đều là phản bội, và không cần nói đến việc hành y phái sẽ không tuốt sức bắt giữ người đó trở về, ngay cả trong nội bộ phân chi cũng gánh chịu ánh mắt lạnh nhạt. Tô Ý Trí trong lòng khiếp sợ, quyết tâm không chạy trốn, vẫn nghiêm chỉnh theo sát trên đường trở về phòng dược thu dọn vật tư.
Đêm sâu thẳm, hắn lặng lẽ theo con đường nhỏ về nhà. Tổ phụ đã đứng đó từ trước, thấy Tô Ý Trí về liền mỉm cười ngoắc tay bên ngoài khu phố, những bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống vai ông già mỏng manh. Tô Ý Trí vội vàng chạy tới bên tổ phụ, không giấu được lo lắng: "Trời lạnh như vậy, ngài sao không trở về mà đứng đây chờ?" Tổ phụ vốn từng thương yêu hết lòng, với thân thể thường giỏi đứng vững đầu hẻm suốt bao năm, nay tuổi đã già yếu. Tu sĩ, đặc biệt là những người không có thân thế quyền lực trong môn phái, phần lớn đều không dám bỏ đi tộc ra ngoài sân chơi tu vi vì nguy hiểm và thiếu linh thạch. Tiểu Tuyết ngoài trời lạnh lẽo bao trùm hành y phái ngoại môn, Tô Ý Trí âm thầm nuốt từng thìa cơm, còn tổ phụ chỉ ăn nửa bát rồi đi nghỉ, cha mẹ trầm ngâm nhìn theo bóng lưng tổ phụ.
Sau đó, cả nhà thấp giọng bàn bạc: "Chúng ta đã tích góp đủ linh thạch chưa?" "Còn thiếu nhiều lắm, Tăng Thọ đan rất đắt, muốn tăng cường tuổi thọ đến cực đại thì e phải mua đan của Đan Đỉnh Tông..." Nghe tới ba chữ Đan Đỉnh Tông, trong lòng Tô Ý Trí trỗi dậy ý chí mạnh mẽ. Nếu hắn có thể gia nhập Đan Đỉnh Tông, không những có thể mua đủ Tăng Thọ đan cho tổ phụ, còn có thể học hỏi kỹ thuật luyện đan, lén lút chế ra bán kiếm lợi, tránh hết cảnh bần hàn thiếu thốn linh thạch? Nghĩ đến đó, Tô Ý Trí háo hức không ngủ, trong lòng tích trữ ý chí mạo hiểm, quyết định rời đi, thẳng tiến Đan Đỉnh Tông! Trước khi đi, hắn để lại cho cha mẹ hai bức thư, một bộc bạch chân tình thật lòng, một giả làm phương án đối phó nếu môn phái truy sát.
Bức thư thật sự ngọt đắng và ân oán chan chứa, trong đó viết: "Nghe nói Đan Đỉnh Tông đê tiện vô liêm sỉ, ta quyết không chịu nổi! Đợi ta lẻn vào bên trong sẽ lật tung tổ môn bọn họ! Ta sẽ làm sáng tỏ chuyện hành y phái bị vơ vét bởi bọn họ và đồng minh Yêu tộc, bảo vệ thanh danh chính đạo Tô gia!"
Sau khi để lại thư, Tô Ý Trí mang theo hành lý lớn dấn thân vào đồng hoa quận, bắt đầu hành trình truyền kỳ của cuộc đời mình. Nhưng hắn không ngờ, nhiều năm sau, bức thư ấy sẽ đột ngột xuất hiện vào ngày hắn vừa đột phá Nguyên Anh kỳ, chuẩn bị trở thành Tô gia trưởng lão đời mới.
Giờ đây, Tô Ý Trí mặt không cảm xúc kể lại chuyện năm đó, rồi ngồi phịch xuống giường nhỏ ấm áp được phủ bằng linh thạch. "Chính vì ba vị trưởng lão đã xúc động mà mời ta về Tô gia, nói ta không cần tiếp tục chịu khổ ở Đan Đỉnh Tông nữa, để ta an tâm ở Tô gia chờ làm Thiếu Tông chủ." Họ vừa truyền tin đến thì bên kia lập tức cười vang không chút nhân tình. Trên màn hình điện thoại hiện lên hình ảnh của Du Ấu Du đang lặng lẽ thu dọn dược liệu, năm tháng trôi qua, nàng vẫn gầy gò yếu ớt, nhưng nhờ sự dối trá sắc mặt mà được hai vị trưởng lão và sư tỷ chăm sóc.
Một hình ảnh khác là trong nội môn Đan Đỉnh Tông, Khải Nam Phong hăng hái làm vườn dược, lòng đầy phấn khởi. Du Ấu Du híp mắt cười nói: "Vậy ngươi cứ chờ ở hành y phái đi, nghĩ xem ba vị trưởng lão đã lén lút gửi bao nhiêu pháp bảo và dược liệu cho ngươi, nếu đáp lại họ sẽ trao cho ngươi rất nhiều quyền lợi." Khải Nam Phong nghiêng đầu nhắc nhở: "Lão nhị, cẩu phú quý rồi kìa!"
Tô Ý Trí ngây thơ nhìn bọn họ: "Nhưng ta phải đợi ở hành y phái, học thêm kỹ thuật chế thuốc mới, cùng học trước cách chế độc và giải độc!" Khải Nam Phong hăng say: "Điều đó quá tốt rồi, ngươi mau học, xong dạy lại ta!"
Du Ấu Du đã lấy trong túi ra các loại cây độc, vẻ kiêu hãnh ra hiệu: "Ta chuẩn bị kỹ càng rồi!" Chưa kịp nói gì, Tô Ý Trí chợt nhận thấy ngoài cửa có thay đổi, vội thu bùa tin, chỉnh lại tư thế ngồi thẳng chỉnh tề, giả làm một đệ tử hành y phái nghiêm túc chờ đợi ba vị trưởng lão.
Ba vị trưởng lão đến, thấy hình ảnh đó đều cảm động, không ngớt gật đầu, ánh mắt nhìn Tô Ý Trí càng thêm mến mộ và hài lòng. Họ tin chọn hắn làm thiếu tông chủ của hành y phái là quyết định đúng đắn.
Dù hành y phái đang khổ sở suy tàn, lực lượng và thanh danh dần yếu đi, nhiều dòng họ tu sĩ trẻ tuổi trong Tô gia cũng nảy sinh ý định rời đi gia nhập các môn phái khác. Tuy nhiên trong nội bộ, mọi người vẫn giữ truyền thống chung thủy với gia tộc, những kẻ muốn ra đi sẽ chịu sự chỉ trích và phong bế.
Trong Vạn Cổ chi sâm trấn, những kẻ theo y đạo hay độc đạo không hứng thú với võ đạo, hằng ngày chỉ ngơ ngác nhìn kiếm tu môn cưỡi kiếm phi hành trên trời, hay nhìn ngự thú tông cưỡi linh thú rực uy phong đi qua, ánh mắt đầy tham vọng và ước ao.
Những trưởng bối trong tộc trách cứ, dùng Tô Ý Trí làm ví dụ: "Ngươi xem hắn năm đó bỏ đi Đan Đỉnh Tông, giờ đã hơn hai mươi tuổi, thành đan đạo đại sư, danh chấn thiên hạ. Qua đó đủ thấy con đường rời Tô gia là minh bạch chính nghĩa!"
Nhiều trưởng lão cũng bất lực, không thể phản bác, bởi họ biết thật ra Tô Ý Trí rời đi là để lấy vinh quang cho gia tộc, học thành trở về hành y phái, dù hắn không tiết lộ bí phương và bí thuật Đan Đỉnh Tông.
Vẻ ngoài thanh tú, tính cách hòa nhã, hài hòa cùng nhiều đại tông môn đã giúp Tô Ý Trí có nhiều mối quan hệ tốt đẹp. Giờ đây, khi hành y phái mong muốn hồi sinh, ngoài Tô Ý Trí ra không còn ứng viên sáng giá nào khác.
Ba vị trưởng lão tập trung quanh Tô Ý Trí, nghiêm nghị chỉ bảo. Hắn chỉ như chim vặn cổ ngoan ngoãn nghe, trong lòng âm thầm tính toán cách làm sao khiến họ chấp nhận cho đệ tử trẻ tự do gia nhập môn phái khác.
Rồi qua một đêm dài, đầu óc Tô Ý Trí vẫn ù ù vang vang, ba trưởng lão không hề ngừng thuyết giáo, nhắc nhở tình cảnh hành y phái hiện nay suy yếu, chân nhân ngã xuống, tông môn Vạn Pháp Môn trì trệ, trọng trách lớn đặt trên vai hắn.
Tô Ý Trí cố nén khó chịu, thừa nhận trách nhiệm một cách kiên định: "Vãn bối rõ!" Rồi xúc động nói: "Ta nhất định sẽ phục hưng hành y phái!"
Ba vị trưởng lão ánh mắt sáng ngời đồng tình, trao nhau nụ cười yên tâm. Nhưng khi nghe hắn nói đến ý định cảnh giác các môn phái khác như Vân Hoa kiếm phái, Thiên Âm thiện tự, họ khẽ chau mày, gợi ý nên tránh thái độ quá khích, chỉ cần giữ quan hệ hòa hoãn đủ dùng.
Tô Ý Trí lại kiên quyết: "Hòa hoãn quan hệ? Rất dễ, liệu ta đưa các đệ tử trẻ tuổi đi làm nằm vùng trong những môn phái kia có phải cách hay không? Hiện nay mối quan hệ tốt nhất của Yêu tộc là với Vân Hoa kiếm phái và Đan Đỉnh Tông, họ dựa vào tài nguyên yêu tộc mạnh nhất mà đứng đầu."
Hắn liệt kê danh tính nhiều thanh niên trong Tô gia rồi nhìn ba vị trưởng lão: "Nhưng bọn họ về dược đạo và độc đạo lại không có trình độ, nên ta đề xuất phái họ đến Vân Hoa kiếm phái và Ngự Thú Tông để làm nội ứng."
Ba vị trưởng lão trầm mặc, nhìn Tô Ý Trí với ánh mắt vừa đánh giá vừa hoài nghi. Hắn cũng biết hôm nay tỏ ra chưa thành thật, nhưng thực sự bây giờ dựa vào rất nhiều rồi, không còn dựa vào giả ngu nữa.
Vẻ mặt thanh thuần, nụ cười vô hại hiện lên trên môi, Tô Ý Trí nhẹ nhàng hỏi: "Chư vị xét kế hoạch này thế nào?" Không ai phản đối.
Sau khi rời khỏi phòng, hắn thong thả đi theo con đường núi quen thuộc về nhà. Giờ đây Tô Ý Trí đã là cao thủ Nguyên Anh kỳ, có thể nghe rõ mọi động tĩnh trong viện. Từ khi gặp Du Ấu Du, hắn đã tích góp đủ linh thạch mua Tăng Thọ đan cho tổ phụ, giúp ông khỏi những vết thương năm xưa, giữ thân thể khỏe mạnh hơn hẳn.
Tô Ý Trí thu khí, vào bếp mang theo một quả ổi, một miếng móng heo tẩm bổ cho mẫu thân rồi hướng ra phía Truyền Tống Trận ngoài sơn môn. Sau trận đại chiến Vạn Cổ chi sâm, trận pháp tranh đoạt lại dần tái lập, nhiều môn phái lớn nhỏ đều sử dụng Truyền Tống Trận để di chuyển.
Dù hành y phái từng cự tuyệt chủ nhà và nhiều tông môn lớn, nhưng nhờ nỗ lực của ba vị trưởng lão và Tô Ý Trí, mối quan hệ đã được hàn gắn dần.
Tô Ý Trí đến bên ngoài sơn môn Đan Đỉnh Tông vào đêm, mặc đồ đệ tử nội môn, cầm nhãn hiệu đệ tử tiến vào uy nghiêm. Ngay từ lúc xuất hiện, hai đệ tử trẻ bên trong liền nhận ra hắn. Một người hơi mập ngạc nhiên nói: "Đó là Tô sư thúc sao?" Người còn lại gật đầu khẳng định: "Đúng rồi, chỉ có Tô sư thúc là tiền bối Nguyên Anh kỳ trong tông môn này!"
Hai bên tranh luận Tô Ý Trí có thực sự là mật thám cho hành y phái hay không, khiến hắn vội tăng tốc tiến vào nội môn.
Đang lúc đó, Khải Nam Phong và Du Ấu Du cùng nhau làm việc trên đảo vườn thuốc, chất vấn nhau về việc thiết lập Truyền Tống Trận trên đảo lớn. Khải Nam Phong tính toán chi phí lên tới năm trăm vạn thượng chờ linh thạch khiến Tô Ý Trí từ bỏ ý định, gọi đó là chuyện xa xỉ.
Hai người chăm chỉ sắp xếp dược liệu, tranh luận nhẹ nhàng về cảm nhận riêng của các trưởng lão về sự kiện vừa xảy ra. Bỗng một tia bạc lóe lên trong không gian, Ngân Lang biến thân thành thiếu nữ nhỏ nhắn, đứng bên Du Ấu Du.
Du Ấu Du mỉa mai với Ngân Lang, họ trò chuyện vui vẻ về những sự kiện gần đây cũng như kỳ thi tu luyện đại hội của vạn bộ yêu tộc.
Khải Nam Phong và Tô Ý Trí cũng không từ chối, cùng Du Ấu Du ăn hạt dưa và bàn kế hoạch chuẩn bị cho kỳ sát hạch nhập môn.
Bên ngoài, tiếng hổ gầm vang dội khiến tất cả thức giấc. Một đôi hổ lớn trắng như tuyết hiện ra, mang theo đôi cánh đen huyền ảo vừa mọc sau khi thú thức huyết mạch.
Tô Ý Trí háo hức cưỡi lên thần thú, được Khải Nam Phong dọa nếu làm hỏng vườn thuốc thì phải trả giá, nhưng vẫn không từ bỏ niềm vui.
Mọi người xếp hàng chờ theo lượt cưỡi thần thú, không khí hào hứng và sôi động.
Ngự Nhã Dật không mấy hào hứng cảnh này, biết rõ ngựa trận, nhưng vẫn chăm sóc thần thú tận tình.
Khải Nam Phong trêu Du Ấu Du về chuyện nàng liên tục mời thực khách ăn Hoàng Hạc lâu, nàng cũng không ngần ngại công khai than phiền về những khó khăn khi phối hợp với các bộ lạc yêu tộc.
Tô Ý Trí bắt đầu thân mật chọc phá Du Ấu Du, tạo không khí vui vẻ khác hẳn với cảnh nghiêm nghị thường ngày.
Một tiếng hổ gầm vang lên giữa bầu trời, những linh thú lớn lao đi lại sải cánh, đạp tuyết thần thú khoe đôi cánh mới mọc, khiến ai nấy đều kinh ngạc và thích thú.
Tô Ý Trí vỗ vai đạp tuyết, vui mừng nói: "Thật sự mọc cánh rồi!" Nhưng Khải Nam Phong lại cau mày: "Có thêm cánh thì lông cũng rụng nhiều hơn rồi."
Mọi người đều cẩn trọng không chạm vào lông tơ mới mọc của thần thú để tránh gây tổn thương.
Ngự Nhã Dật giải thích về huyết thống tinh túy của đạp tuyết và nguyên nhân mọc cánh, rồi khi đạp tuyết khoe khoang khả năng bay, tiếng kêu quất đại vang lên giữa không trung khiến mọi người càng thêm hào hứng.
Trong lúc đó, nhóm tam vị đại sư của Đan Đỉnh Tông đang chuẩn bị cho kỳ sát hạch nhập môn đang đến gần tại chân núi, họ tranh luận sôi nổi và thu dọn dụng cụ.
Tô Ý Trí, Du Ấu Du và Khải Nam Phong cùng nhau bàn bạc kế hoạch, chuẩn bị đón nhận làn sóng học viên mới đông đảo từ khắp nơi đổ về tham dự.
Cuộc đời và sự nghiệp của Tô Ý Trí, từ đứa trẻ ốm yếu bên vườn thuốc nhỏ bé đến vị danh sư đan đạo đại sư, bắt đầu bước sang một trang mới đầy kỳ vọng và thử thách trong thế giới tu chân rộng lớn.
Đề xuất Cổ Đại: Phò Tá Tân Đế Đăng Cơ, Thiếp Lại Chọn Kết Duyên Cùng Người Khác
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương ạ