Ôn Phú Quý không ngờ Ôn Niệm lại dám làm thật. Gã và lão nương của gã làm sao đấu lại được sáu gã tráng hán lực lưỡng, chỉ trong chớp mắt đã bị trói gô lại như hai khúc giò.
Ngay cả cơ hội để chửi bới bọn họ cũng không có, bởi miệng đã bị nhét chặt bằng những miếng giẻ lau cũ kỹ, bốc mùi hôi thối đến buồn nôn.
Chúng ta vốn xem các người là thân thích, vậy mà các người lại năm lần bảy lượt đến đây gây sự. Ta gọi bà một tiếng bà nội, đó là nể mặt các người. Nếu không phải nể tình bà là người đã sinh ra cha ta, ta sớm đã không nương tay rồi. Năm xưa các người liên tục đến cửa đòi lương thực, vét sạch những gì c&oa...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 12.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Gió Nam Cuối Cùng Cũng Qua, Năm Tháng Chẳng Quay Đầu
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá đi, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ