Ôn Xuân Sinh và Liễu Tương Nguyên đánh xe ngựa trở về, đi cùng họ là năm người đàn ông mới mua. Dù ai nấy đều gầy tong teo như sào nứa vì đói khát, nhưng trông họ vẫn còn tráng kiện hơn chán vạn dân làng.
Giữa năm mất mùa, một gia đình có được hai thanh niên trai tráng đã là phúc đức, chẳng mấy ai lại có được lực lượng hùng hậu như nhà họ lúc này.
Tuy nhiên, cái cớ mua nô bộc vẫn để Liễu Tương Nguyên đứng ra gánh vác.
Ôn Niệm suy nghĩ rất đơn giản, đằng nào sửa nhà cũng phải thuê người, nhà xây xong rồi cũng cần kẻ hầu người hạ để quán xuyến.
Suy cho cùng, cây cao thì lộng gió!
Thay vì đem lương thực nuôi lũ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 12.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Chọn Ánh Trăng Sáng, Tôi Buông Tay Nhưng Cô Lại Không Chịu
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá đi, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ