Hôm nay tuy không mua được rau xanh, nhưng trong nhà vẫn còn chút nấm rừng. Đôn Tử đang lúi húi nhóm bếp, khiến Lý thị vốn định vào phụ giúp cũng trở nên lúng túng. Thực ra, Đôn Tử vốn tính tình thật thà chất phác, lại là người do chủ nhà bỏ tiền mua về. Dù hiện tại đang cảnh ăn nhờ ở đậu, nhưng thân phận của hắn vẫn là nô bộc trong nhà.
Thưa phu nhân, người không cần phải làm vậy đâu, những việc này tiểu nhân đã làm quen từ nhỏ rồi.
Hắn từ bé đã có vóc dáng vạm vỡ, sức ăn khỏe, làm việc luôn tay luôn chân. Thế nhưng sau những năm mất mùa liên tiếp, chính vì cái bụng quá lớn mà hắn lại là người đầu tiên bị gia đình bỏ rơi. Thật sự là trong nhà khi ấy đã chẳng còn gì để nuôi nổi hắn nữa.
Đến tận bây giờ, trong lòng hắn vẫn thầm hoài nghi: gia đình chủ nhân nhìn qua chẳng mấy dư dả, liệu có thực sự nuôi nổi bọn họ không? Nhưng một gia đình trông có vẻ thanh bần như vậy, sao có thể tùy tiện lấy ra mười tám lượng bạc trắng?
Lại còn có cả vàng, còn mua cho họ y phục mới. Hắn sống đến chừng này tuổi đầu vẫn chưa từng được mặc đồ mới, toàn là nhặt lại áo cũ của cha rồi sửa lại, trên người chằng chịt những miếng vá. Ở trong thôn, nhà nào chẳng sống như vậy, y phục mới dường như là một thứ xa xỉ phẩm xa vời.
Giờ đây khoác bộ đồ mới lên người, cảm giác quả thực rất khác biệt. Chủ nhân tuy không hiển hách giàu sang, nhưng đối xử với nô bộc thật sự rất tốt. Vì thế, hắn làm những việc này đều thấy vui vẻ vô cùng, hận không thể ôm hết thảy việc nặng nhọc trong nhà vào thân.
Nương, mẹ không cần khách sáo vậy đâu. Nếu thật sự thấy ngại thì cứ đi nghỉ một lát, ở đây có con lo liệu rồi.
Lý thị cười mắng yêu: Đứa nhỏ này.
À đúng rồi, trong phòng con có mua y phục cho hai người đó. Cha mẹ vào thử xem sao, đó là tiền thưởng của vị công tử kia cho đấy ạ.
Lý thị tròn xoe mắt kinh ngạc: Thế sao được chứ!
Sao lại không được, dù sao cũng đã mua rồi, nếu cha mẹ không nhận thì cũng chẳng trả lại được đâu.
Lý thị vội vàng đi ra ngoài, lúc này Ôn Niệm mới có thể tập trung vào công việc trong tay.
Có bột mì, có trứng, lại có nấm, vậy thì làm một bát mì trứng nấm thơm ngon thôi. Nghĩ là làm, nàng liền bắt tay vào việc, đổ bột mì vào một cái thau lớn rồi bắt đầu nhào nặn.
Ống kính phòng livestream thu trọn đôi bàn tay nàng như có ma lực. Bột mì mịn màng như bụi, dưới sự nhào nặn khéo léo dần trở thành một khối bột láng mịn, sau đó được phủ lên một lớp khăn mỏng.
Sợ người trong phòng livestream không hiểu, nàng còn đặc biệt giải thích: Để bột nghỉ một lát, lát nữa kéo mì sẽ dai và ngon hơn.
Đôn Tử tưởng nàng đang nói với mình, vội vàng đáp lời: Vâng, tiểu thư định làm mì sao?
Ôn Niệm mỉm cười: Ừ, làm chút mì đơn giản ăn cho chắc bụng.
Bao nhiêu bột mì trắng tinh như vậy đem làm mì... Tuy sau khi uống chén trà kia, không hiểu sao bụng hắn đã không còn cồn cào lắm, nhưng vừa nghĩ tới việc chủ nhân sắp làm mì, nước miếng vẫn không kìm được mà tiết ra.
Đó là mì làm từ bột trắng tinh khôi đấy, hắn cả đời còn chưa từng được nếm qua, thật không dám tưởng tượng mùi vị của nó sẽ tuyệt vời đến nhường nào.
Hệ thống cũng nhân tiện giải thích trong phòng livestream về kỹ thuật nghỉ bột, nguồn gốc của loại bột mì này, và bí quyết để sợi mì đạt đến độ hoàn hảo nhất. Còn Đôn Tử thì chỉ được giới thiệu sơ qua là người làm công trong nhà.
Trứng gà đánh tan đổ vào chảo dầu nóng hổi, phát ra tiếng xèo vui tai, chỉ nghe thôi cũng đủ khiến người ta cảm nhận được hương vị đậm đà.
Một muôi lớn nước sạch được đổ vào nồi, hơi nước bốc lên nghi ngút, tiếp đó nàng cho nấm đã rửa sạch và xé nhỏ vào. Đợi đến khi nước sôi sùng sục, nàng mới thả những sợi mì đã kéo tơi vào nồi.
Đợi đến khi những sợi mì trắng ngần nổi lên mặt nước, coi như đã chín tới.
Nàng nêm nếm gia vị, chỉ tiếc là không có hành hoa hay rau thơm, nếu không bát mì này chắc chắn sẽ còn hấp dẫn hơn bội phần.
Trong lòng thầm thở dài nuối tiếc, nàng múc ra mấy bát mì, vẫy tay gọi Đôn Tử: Nào, Đôn Tử, ngươi giúp ta mang mì ra ngoài đi.
Đôn Tử vội vàng rửa tay rồi giúp bưng bát. Nhân lúc đó, Ôn Niệm nhanh tay đặt ba bát mì vào không gian livestream. Trong nồi vẫn còn rất nhiều, nàng lại múc ra một chậu lớn, tranh thủ lúc mọi người không để ý, chia thêm ba bát nữa vào hệ thống.
Sợ xảy ra sơ suất hay không đủ ăn, nàng không múc hết sạch sành sanh.
Trong phòng livestream lúc này náo nhiệt như đang đón Tết.
Mẹ của Tiểu Mãn yêu nhất: A a a, nhìn ngon quá đi mất, Tiểu Mãn nhà mình giỏi thật đó, làm được bao nhiêu món ngon như vậy!
Tiểu Mãn và thực vật tôi đều muốn: Muốn ăn, muốn ăn quá đi thôi...
Cá mặn muốn phát tài: Tiểu Mãn bỏ vào livestream là để bán đúng không? Đúng không! Đúng không!
Trời ban may mắn: Nếu vậy thì tôi chuẩn bị ra tay đây!
Rút ra cây đao ba mét: Đã thế thì mỗi người tự dựa vào tốc độ tay thôi!
Chủ phòng ơi tôi muốn ăn mì: Khuyên mọi người đừng tranh với tôi nữa, nhìn cái tên của tôi đi này.
Lập chí làm fan lớn duy nhất của Tiểu Mãn: Chuẩn bị tiền xong chưa mà đòi giành, tôi đến trước đấy nhé!
Ngay khi phòng livestream còn đang tranh cãi ầm ĩ, người dùng VIP Tối Cao Bách Lam đã nhận được bát mì nóng hổi do Nhật ký cuộc sống của Tiểu Mãn gửi tới.
Kèm theo đó là một dòng nhắn gửi: Mì dành riêng cho Bách Lam, hy vọng bạn sẽ thích.
Khi lấy bát mì ra khỏi không gian ảo, Bách Lam lập tức bị mùi thơm quyến rũ làm cho ngây ngất.
Mùi hương này tuy không nồng nàn, kích thích như món nấm chiên, nhưng lại mang một vẻ thanh tao, dịu nhẹ — chính sự dịu dàng ấy lại là một trải nghiệm mới lạ đầy mê hoặc!
Hơn nữa, ngay từ lúc trứng được đổ vào chảo, hắn đã nảy sinh sự tò mò mãnh liệt.
Bởi lẽ sinh vật như gà thì ở chỗ họ cũng có, nhưng chẳng ai lại muốn ăn thứ trứng do loài sinh vật kỳ quái, phát ra ánh xanh lấp lánh ấy đẻ ra cả.
Chưa kể, mùi tanh tao của loài gà đó, chỉ cần đứng từ xa đã thấy buồn nôn, sao có thể có người can đảm nếm thử chứ!
Thật sự không lời nào diễn tả nổi sự ghê tởm đó. Nhưng quả trứng này của nàng lại hoàn toàn khác biệt, vàng óng ả, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm thuồng.
Sau lần nếm thử cháo gạo trước đó, từ sự đề phòng ban đầu, đến giờ phút này, hắn đã hoàn toàn đặt niềm tin vào Tiểu Mãn. Thức ăn nàng làm ra quả thực ngon đến mức không tưởng.
Tổng giám đốc!
Thư ký vội vàng bước vào, không ngờ lại đúng lúc nhìn thấy trước mặt vị sếp của mình là một bát mì đang bốc khói nghi ngút.
Quan trọng là... sao nhìn cái bát này quen thế nhỉ? Chẳng phải giống hệt bát mì trong livestream của Tiểu Mãn sao?
Tổng giám đốc, cái này... cái này chẳng phải của Tiểu Mãn sao...
Khụ khụ.
Bách Lam cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế, bị thư ký bắt quả tang, hắn có chút lúng túng ho khan hai tiếng: Tôi làm vậy là để tìm hiểu tình hình thực tế, biết người biết ta thôi. Có việc gì báo cáo?
Thư ký thầm nghĩ: Làm tổng giám đốc đúng là sướng thật, còn có thể lén xem livestream, tranh đồ ăn, đúng là không có thiên lý mà!!!
Trong lòng tuy than vãn nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm túc báo cáo công việc: Tổng giám đốc, hợp đồng đã soạn thảo xong rồi. Nếu ngài xem qua không có vấn đề gì, chúng ta có thể chính thức gửi lời mời ký kết tới streamer đó!
Đề xuất Hiện Đại: Lang Quân Giả Bệnh
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá đi, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ