10
Thứ Hai, tại lớp học.
Tôi luôn quan sát tình hình của mẹ, cho đến tận giờ nghỉ trưa mọi chuyện vẫn sóng yên biển lặng.
Kết quả là tôi vừa mới rời khỏi lớp có một lát, trong phòng học bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Vẫn là Vương Hiểu Phượng:
“Bành Lan Lan, nếu cậu còn không quay lại, bọn này còn tưởng cậu bốc hơi khỏi nhân gian rồi chứ.”
Thấy mẹ tôi không thèm đếm xỉa đến mình, cô ta thản nhiên ngồi lên bàn học:
“Nghe em trai cậu nói, cậu bị đuổi ra khỏi nhà rồi à?”
“Chậc, dù cậu chỉ là con nuôi, nhưng họ đối xử với cậu như vậy thì cũng coi là bỏ rơi trẻ vị thành niên rồi đấy. Cậu có thể kiện họ mà.”
“Tớ vừa hay có câu này muốn hỏi cậu, ngộ nhỡ cậu có con, cậu có sinh nó ra không?”
Đáp lại cô ta là một ly nước hắt thẳng vào mặt.
“Bành Lan Lan! Cậu điên rồi à!”
Làm tốt lắm! Mẹ thật uy vũ!
Chỉ thấy mẹ đứng phắt dậy, đôi mắt nhìn thẳng vào Vương Hiểu Phượng, gằn giọng:
“Không mượn cậu quản.”
Đột nhiên tôi cảm thấy người mẹ quen thuộc của mình đã trở lại rồi.
Vương Hiểu Phượng cười lạnh một tiếng rồi chộp lấy cổ tay mẹ, nhưng vừa chạm vào vết thương, cô ta giật mình kinh hãi vội buông tay ra.
Ngược lại, mẹ lại hào phóng để lộ vết sẹo, nói:
“Đáng sợ lắm sao? Tớ lại thấy nó khá đẹp. Mỗi lần nhìn thấy nó, tớ đều tự nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn, tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa.”
“Vương Hiểu Phượng, cậu cứ yên tâm, tớ sẽ không chấp nhặt với cậu đâu, vì sức nặng của cậu trong cuộc đời tớ chắc cũng chỉ như một chiếc lá rụng mà thôi.”
Thấy mẹ quay người định bỏ đi, Vương Hiểu Phượng vươn tay ra phía trước:
“Cậu đứng lại đó cho tớ!”
Tôi bước nhanh tới, túm lấy cổ áo sau của Vương Hiểu Phượng:
“Tôi đã bảo là tôi sẽ không khách sáo rồi mà, sao cậu lại mau quên thế nhỉ?”
“Cậu định làm gì?”
“Tôi phải giữ lời hứa chứ.”
Tôi lục soát ngăn bàn của Vương Hiểu Phượng, tìm thấy phao thi, và thật trùng hợp, tôi còn tìm thấy cả bức thư tình cô ta chưa kịp gửi đi, thế là tôi đem nộp hết cho giáo viên.
Vương Hiểu Phượng vừa tức vừa cuống, ngay trong ngày hôm đó phụ huynh của cô ta đã bị mời lên trường. Nhìn đôi mắt cô ta khóc đỏ hoe, tôi vô tình tạo dựng được uy tín trong lớp.
Lúc tan học về đến nhà, tôi đang đắc ý thì bị kéo tuột về thực tại, chột dạ không dám nhìn vào mắt mẹ.
“Cậu thật sự là Trương Tú Hoa sao?”
11
“Cậu có thể không trả lời, nhưng xin cậu đừng lừa tớ.”
Ánh mắt mẹ rất chân thành, không hề có một chút sợ hãi, mẹ tự tìm cho tôi một lý do:
“Chắc chắn là do thầy Trương dạy kèm hiệu quả quá rồi, vốn dĩ cậu cũng thông minh nên mới thi đứng nhất lớp, xem ra tớ phải nỗ lực nhiều hơn mới được.”
Bây giờ ngược lại là mẹ đang lảng tránh chủ đề này, mẹ quay về phòng.
Tôi gãi đầu, đành phải cầu cứu chị Tiền:
“Thành tích của cháu tệ lắm ạ?”
“Cũng không hẳn là tệ, chỉ là không tốt lắm thôi. Nhưng ông bà chủ đã nhắm sẵn trường ở nước ngoài rồi, nếu không phải tiểu thư cứ khăng khăng đòi thi đại học thì giờ này đã ở nước ngoài rồi.”
Vậy nên, sơ hở của tôi là do quá xuất sắc sao?
Tôi nghe thấy tiếng chuông cửa, bố đến dạy kèm cho chúng tôi đúng giờ.
“Thầy Trương, em muốn nói chuyện riêng với thầy một lát được không ạ?”
Bây giờ tôi đã không còn lo lắng cho mẹ nữa, nhưng còn bố...
“Được, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với em.”
Bố mang theo đơn đăng ký khóa đào tạo một kỳ của tổ chức Bác sĩ không biên giới, bố nói:
“Cơ hội này rất hiếm có, tôi rất mong đợi được trở thành đồng đội của em.”
Tôi không đưa tay ra nhận lấy tờ đơn, chỉ cúi đầu hỏi:
“Nếu giữa việc làm bác sĩ không biên giới và một việc khác, thầy chỉ có thể chọn một, nhưng thầy lại chọn việc đó, thầy nghĩ đó sẽ là việc gì?”
“Đây là vấn đề em đang gặp phải sao?”
“Vâng, nếu là thầy, thầy nghĩ chuyện gì có thể khiến thầy từ bỏ việc làm bác sĩ không biên giới?”
Vẻ mặt bố vô cùng nghiêm túc, bố trả lời tôi:
“Ngày tận thế chăng?”
Bố cười, nhét tờ đơn vào tay tôi, nói:
“Tôi sẽ không từ bỏ, đồng thời tôi cũng sẽ không ép buộc em. Hôm nay là buổi dạy kèm cuối cùng, mau lên lầu thôi.”
Trong suốt buổi học tôi cứ lơ đãng không thôi, đợi đến khi bố đi rồi, mẹ mới sáp lại gần tôi, mẹ đã nhìn thấy tờ đơn đăng ký đó.
Tôi hỏi mẹ:
“Nếu cậu biết một người đi làm một việc chắc chắn sẽ chết, nhưng người đó vẫn nhất quyết muốn đi, cậu sẽ làm gì?”
Đề xuất Cổ Đại: Sau Cuộc Trốn Chạy, Hoàng Hậu Nương Nương Muốn Tái Giá