Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 12: Hoạt Diêm Vương

Cái sinh vật lạ lùng trong túi áo vừa cắn vừa liếm ngón tay mình, Lâm Mặc bỗng khựng lại, cuối cùng anh móc cô ra, xách lên nhìn.

Giản Thư Thư bị anh xách như xách cổ mèo, lại một lần nữa xù lông, múa tay múa chân giữa không trung, giá mà cô có tí thực lực thì chắc chắn đã xử đẹp cái tên này rồi!!

Trên đầu cục mosaic hiện ra một đống biểu tượng phẫn nộ, sau đó cô điên cuồng gõ chữ, hiện ra một dòng chữ [Nhìn cái gì mà nhìn?]

Lâm Mặc càng thấy lạ lẫm hơn, đang định nói gì đó thì phía trước có một nhóm người đi tới.

Anh lập tức ấn cô vào lại trong túi áo.

"Mày là Lâm Mặc?!"

Kẻ đến không thiện.

Giọng điệu cực kỳ hống hách.

Giản Thư Thư từ trong túi áo Lâm Mặc vùng vẫy chui đầu ra, thấy đối phương kéo đến mười mấy người.

Kẻ mở miệng nói chuyện trông giống như đại ca của bọn chúng, trên mặt có một vết sẹo dài vắt ngang, là một gã đầu trọc lóc, mặc áo ba lỗ và quần túi hộp, trên đầu và trên người đầy hình xăm, nhìn qua là biết hạng chẳng lành.

Lâm Mặc thì thư sinh nho nhã đúng chuẩn học sinh gương mẫu.

Giản Thư Thư thầm nghĩ: Xong đời rồi xong đời rồi, cho các người ham hố ra vẻ ta đây đi, kẻ thù tìm đến tận cửa rồi kìa! Đừng có đánh nhầm vào tôi đấy nhé!

Lâm Mặc giơ tay ấn cục mosaic nhỏ xuống lần nữa, khách khí hỏi: "Có việc gì?"

"Việc cái con mịa mày!" Gã đại ca đầu trọc tiếp tục buông lời thô tục, khóe miệng nhếch lên nụ cười ngông cuồng, còn nháy mắt với đám đàn em.

Vẻ mặt cực kỳ bỉ ổi.

Đám đàn em lập tức huýt sáo, nháy mắt ra hiệu bắt đầu hùa theo.

"Hố hố hố! Không nghe rõ sao? Đại ca bọn tao bảo làm mịa mày đấy ha ha ha ha ha ha!"

"Thằng mặt trắng này mà cũng là top 3 tân thủ á, Hầu gia nhà bọn tao hồi đó chiếm giữ hạng nhất bảng tân thủ mấy năm liền đấy, mày thì tính là cái thá gì?"

"Đúng thế, đường đường là tân thủ mà làm màu gớm, lôi bản lĩnh của mày ra cho anh em xem thử nào? Hả? Ha ha ha ha ha ha ha!"

Mấy đứa bọn chúng còn chưa cười xong, nụ cười đắc thắng vẫn còn treo trên mặt.

Giây tiếp theo cổ họng đã bị cắt đứt.

Chẳng ai kịp phản ứng.

Con dao găm trong tay Lâm Mặc đang nhỏ máu tí tách, anh ngẩng đầu nhìn gã đầu trọc: "Tiếp chứ?"

Mấy tên đàn em lúc này mới phát hiện cổ họng mình đang phun máu, cuối cùng ngã xuống với vẻ mặt không thể tin nổi, máu chảy lênh láng đầy đất.

Đám đàn em còn lại hoàn hồn, đều đồng loạt lùi lại một bước lớn.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Có kẻ lắp bắp nói: "Hắn, hình như hắn còn chưa dùng dị năng..."

Điều này lại càng đáng sợ hơn.

Hầu Đại Cường cũng bị làm cho giật mình, nhưng dù sao cũng làm đội trưởng mười năm, không đến mức như lính mới không chịu nổi nhiệt, gã lập tức lật lọng, cười giả lả: "Chuyện này đúng là hiểu lầm to rồi, tiểu đệ có mắt không tròng, xin lỗi lão đệ nhé! Không ngờ lão đệ ở thế giới thực lại là con nhà võ?"

Người bình thường trong game không dùng dị năng mà làm được đến mức này, chắc chắn là có luyện qua.

Hầu Đại Cường những năm này hô mưa gọi gió, đứng ở trên cao lâu ngày nên sinh ra thói coi trời bằng vung, cứ ngỡ tân thủ này chẳng qua cũng chỉ là hư trương thanh thế, chẳng mấy đứa có tư chất tốt hơn gã.

Kết quả lần này đụng phải đá tảng rồi.

Gã vô cùng hối hận vì lần này không xem trước video chiến đấu của tân thủ.

Làm gã mất mặt không biết giấu vào đâu.

Lâm Mặc vẫn đứng thẳng tắp như cây tùng cây bách, anh đưa tay về phía trước, chỉ nói đúng một chữ: "Mời."

Rõ ràng là muốn đánh tiếp.

Sắc mặt Hầu Đại Cường cực kỳ khó coi: "Cần gì phải làm căng thế? Tuy lão đệ có chút bản lĩnh, nhưng tôi dù sao cũng là tiền bối của cậu, tiền bối dạy dỗ tân thủ một chút cũng là lẽ đương nhiên."

Lâm Mặc vừa định ra tay.

Phía sau bỗng nhiên lao ra một người, một cú đá khiến gã đại ca đầu trọc xăm trổ ngã nhào: "Mịa cái đồ chó chết, mày tính là cái loại tiền bối gì?! Mày xứng à? Dám bắt nạt lão đại của tao?!"

Tề Phong Tuấn như con chó hộ chủ xông ra, rút đao chỉ thẳng vào cổ họng Hầu Đại Cường, Hầu Đại Cường sử dụng dị năng đẩy cậu ta ra.

Sau đó dùng đạo cụ biến mất ra xa mười mét.

"Khụ khụ khụ."

Cú đá này của Tề Phong Tuấn không hề nhẹ, khóe miệng Hầu Đại Cường rỉ máu.

Gã vừa đứng vững.

Tả Nhất Hàn cũng đã vào vị trí, tay cậu ta tỏa ra hàn khí đánh thẳng về phía gã.

Nhìn qua cũng là người có nghề.

Chiêu thức nào ra chiêu thức nấy, cực kỳ bài bản.

Hầu Đại Cường chỉ là hạng du côn, xuyên vào game vận khí tốt kích hoạt được gen hạng A, lại dựa vào cái mồm lôi kéo băng nhóm mới leo lên được chức đội trưởng, những năm này tuy phất lên nhưng nền tảng vẫn không ổn.

Dưới vài chiêu thức của Tả Nhất Hàn, gã lập tức nằm đo ván, nhũn ra như bùn.

Đám đàn em thấy vậy đã sợ đến mức chạy sạch sành sanh.

Tề Phong Tuấn cầm đao, lộ ra nụ cười khát máu: "Để em đi lóc thịt nó!"

Lâm Mặc ngăn cậu ta lại: "Đừng làm vậy, bẩn lắm." Máu me be bét cả ra.

Tề Phong Tuấn lập tức ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng.

Tả Nhất Hàn đi lại, tay cầm viên tinh hạch của Hầu Đại Cường: "Cấp hai trung kỳ."

Lâm Mặc gật đầu: "Cậu giữ lấy." Ai giết thì vật tư thuộc về người đó.

Tả Nhất Hàn thấy vậy liền thu vào vòng tay của mình.

Tề Phong Tuấn lại bắt đầu lải nhải: "Cái phụ bản lần này kỳ quái thật, em không tìm thấy điểm bắt đầu, theo lý thì phải có chứ!"

Mỗi phụ bản đều là một bản đồ, bản đồ này có lớn có nhỏ.

Giống như cái Mạt Thế Du Lạc Viên trước đó, bản đồ khá nhỏ, chỉ gói gọn trong khu vực công viên giải trí, còn bản đồ phụ bản này thì lớn hơn nhiều.

Lâm Mặc nói: "Phụ bản thăng cấp chắc chắn không đơn giản, hai cậu lưu tâm một chút."

Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn lập tức đáp: "Rõ."

Ở một góc không ai để ý, Giản Thư Thư đã xem bọn họ đánh nhau ở góc nhìn thứ nhất, đúng là đứa nào đứa nấy đều tàn nhẫn, đáng sợ thật đấy.

Gan cô to đến mức nào vậy? Mới dám xem trộm Lâm Mặc tắm (vô ý thôi), lại còn lượn lờ trước mặt anh suốt, thậm chí vừa nãy còn cắn anh một miếng, liếm ngón tay anh hai cái, đúng là tội lỗi tội lỗi.

Giản Thư Thư định chuồn lẹ.

Sổ nhiệm vụ NPC của cô mãi vẫn chưa xuất hiện, cô cũng thấy nản quá.

Chẳng lẽ vì cô là Bug nên sổ nhiệm vụ cũng không gửi đến được sao?

Vậy là cô chỉ còn con đường đi nhặt nhạnh trong phụ bản rồi bán lấy tích phân thôi à?

Nhưng mà không có lực chiến đúng là phiền phức thật.

Sầu quá đi mất!!

Giản Thư Thư vừa lén lút chuồn đi vừa ghen tị với nhóm Lâm Mặc.

Mịa nó!

Cùng là người, người ta là người chơi thì thôi đi, hình như thiên phú đứa nào cũng mạnh vãi chưởng!!

Đáng ghét!

Cái game này chẳng công bằng tí nào!!

Giản Thư Thư vất vả bò ra ngoài, hì hục nửa ngày mệt bở hơi tai, cuối cùng túm lấy bộ đồng phục của Lâm Mặc định trượt xuống.

Kết quả bỗng nhiên đối diện với một đôi mắt cún con.

!!!!

Mẹ ơi!!

Giản Thư Thư suýt chút nữa thì ngất xỉu, đột nhiên đối diện với đôi mắt như thế này dọa chết người ta rồi.

Nhìn kỹ mới thấy là Tề Phong Tuấn, cậu ta đã ngồi xổm xuống, đang nhìn cô: "Suỵt, cái thứ này cũng tinh ranh phết nhỉ, lén lén lút lút định làm gì đây? Hở ra một tí là định chuồn à?"

Giản Thư Thư giật nảy mình, chết trân túm lấy đồng phục của Lâm Mặc kêu choe choé, trên đầu liên tục hiện ra các biểu tượng 【sợ hãi】, 【khóc lớn】.

Lâm Mặc lúc này mới đại phát từ bi xách cô lên, lại nhét vào túi áo: "Đi thôi, đi tiếp phía trước xem sao, nếu không có điểm bắt đầu cụ thể, thì chắc hẳn cách thức khởi đầu mạt thế của mỗi người là khác nhau."

2012, nghe nói mạt thế dường như đến vào lúc nửa đêm, vậy là phải đợi đến 0 giờ?

Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Xong Ta Cho Phu Quân Tra Nam Ăn Cám Heo
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện