Ôn Trác thu hồi ánh mắt, tiếp tục nói với Triệu Khải Khang: "Đương nhiên, tôi vẫn tin tưởng căn cứ trưởng nhất định có thể tra rõ việc này, cho chúng tôi chân tướng sự thật. Đồng thời cũng sẽ không khiến chuyện tương tự xảy ra lần nữa."
"Đương nhiên đương nhiên, ngài yên tâm, nhất định sẽ điều tra rõ ràng!"
Triệu Khải Khang liên tục gật đầu, lại chần chờ nhìn thoáng qua Ôn Dao kia, lúc đang chuẩn bị tiếp tục khuyên bọn họ đi bệnh viện, Ôn Minh mở miệng.
"Cha, đừng nói nữa, trước mang Dao Dao đi đến chỗ bác Tề xem thử một chút."
Bác? Trong lòng Triệu Khải Khang cả kinh, người nhà này có quan hệ gì với tên điên kia?
Tề Cảnh Huy sớm chờ đến không kiên nhẫn đẩy Triệu Khải Khang ra, kêu Ôn Minh đi nhanh lên: "Đúng đấy, đi trước để bác xem thân thể con bé thế nào, sau mới nói đến chuyện này."
Một đoàn người cũng không để ý tới Triệu Khải Khang, ôm Ôn Dao đi ra ngoài, Tề Cảnh Huy rớt lại phía sau một bước, nói với Triệu Khải Khang:
"Họ Triệu này, ông điều tra đàng hoàng cho ông đây, nếu để ông đây phát hiện ông bao che..."
Hắn trừng mắt mắt hổ đảo qua từng người trong tất cả mọi người: "Nếu ông đây phát hiện, coi chừng đầu của các người!"
"Đương nhiên, vì phòng ngừa các người không cẩn thận để lọt cái gì, tôi sẽ phái hai người đến giúp đỡ các người, không cần quá cảm kích tôi, hi vọng đến lúc đó căn cứ trưởng sắp xếp thật kỹ càng."
Nói xong Tề Cảnh Huy liền xoay người đi nhanh đuổi theo một đoàn người đã đi xa.
Triệu Khải Khang bị Tề Cảnh Huy hung hăng càn quấy tức giận đến cả người phát run, tròng mắt thư ký Lý chuyển lòng vòng, tiến đến bên tai Triệu Khải Khang nhẹ nói:
"Căn cứ trưởng, tư lệnh Tề này thật sự quá đáng, chuyện này vốn không có quan hệ với ngài, ông ta cứ hùng hổ dọa người như vậy, sẽ không phải muốn lợi dụng chuyện này làm cái gì à? Tôi thấy..."
Triệu Khải Khang đột nhiên quay đầu, híp mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Thư ký Lý lại càng hoảng sợ, giọng điệu trở nên lắp bắp: "Căn... Căn cứ trưởng... Tôi..."
"Câm miệng!"
Triệu Khải Khang không nhìn hắn, hắn phân phó người đàn ông trẻ tuổi khác: "Tiểu Lưu, phong tỏa phòng nghiên cứu này lại... bất cứ kẻ nào cũng không được đi vào! Còn có, tất cả người trong sở nghiên cứu cũng không thể rời khỏi khu Vĩnh Yên, kẻ nào vi phạm bắt hết cho tôi!
Cuối cùng, tư lệnh Tề phái người đến cũng do cậu sắp xếp, không quá đáng thì cứ tận lực thõa mản yêu cầu của bọn họ."
Nói xong cũng không có gọi thư ký Lý, trực tiếp đi ra khỏi phòng nghiên cứu.
Những quan viên khác nhìn nhau mấy lần, cũng không dám nói gì, đều đi theo căn cứ trưởng ra ngoài.
Thư ký Lý không để ý đến người chung quanh dò xét khó hiểu, trực tiếp nghiêng qua mắt gọi người đàn ông Tiểu Lưu, hừ lạnh một tiếng rồi bước nhanh đi ra.
Mà một vài nghiên cứu viên vây quanh bên ngoài phòng nghiên cứu đều có chút hoảng loạn, không biết đến tột cùng xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn bộ dáng chuyện cũng không nhỏ đây...
Ôn Minh ôm Ôn Dao vừa ra sở nghiên cứu đã bị đám người Cố Minh Duệ vây quanh, Từ Dương không có chen vào, chỉ có thể một bên nhảy muốn nhìn tình huống Ôn Dao vừa lo lắng hỏi thăm: "Ôn Minh, em gái thế nào rồi?"
Ôn Minh lắc đầu, không nói thêm gì, chỉ là bảo bọn hắn về trước đi, sau đó bước nhanh về hướng xe nhà mình.
Mà bên Tề Cảnh Huy, vừa ra tới liền có một binh sĩ báo cáo với hắn.
"Báo cáo tư lệnh, có hai người có ý đồ chạy ra sở nghiên cứu, bị các anh em bắt được, xin chờ chỉ thị của ngài."
"Rất tốt, giao bọn họ cho họ Triệu kia, bảo hắn điều tra kỹ càng vào! Còn có đi gọi Trần Nam và Hứa Khiêm đến đây."
Tề Cảnh Huy đã phân phó hai người phụ trách theo điều tra chuyện sở nghiên cứu lần này, nhất định phải theo sát toàn bộ hành trình, không buông tha bất kỳ dấu vết nào, có phát hiện gì tùy thời báo cáo với hắn.
Nói xong còn gọi phụ tá sắp xếp lại đội ngũ mang về, chính mình lập tức lên xe quân đội, mang theo cả nhà họ Ôn chạy đến quân đội.
Vừa lên xe, Ôn Dao liền mở mắt ra, vừa mới nhỏm người lên, đã bị Ôn Minh ôm trở lại.
Ôn Minh bình thường vừa nhìn thấy em gái mặt mũi liền tràn đầy sủng nịch, lúc này sắc mặt có chút biến thành màu đen, cậu trừng mắt liếc Ôn Dao, nhỏ giọng nói ra: "Nhắm mắt!"
Ôn Dao lập tức nhắm mắt lại, cô cảm thấy cảm xúc lần này của anh trai có chút không đúng lắm, vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời thì tốt hơn.
Xe Ôn gia đi theo xe quân đội phía trước một đường như gió bay điện chớp chạy đến biệt thự của tư lệnh Tề Cảnh Huy, sau khi xuống xe Tề Cảnh Huy vừa mang theo bọn họ đi đến phòng nghỉ của chính mình vừa phân phó cấp dưới tìm Hướng Cường cùng Tạ Dục Thành đến đây.
Tiến vào phòng nghỉ, Ôn Minh cẩn thận từng li từng tí đặt Ôn Dao ở trên giường, sau đó đứng qua một bên, Hạ Uyển Ôn Trác cũng không có tiến lên.
Tề Cảnh Huy đang kỳ quái, lại nhìn thấy cô bé vốn không nhúc nhích mở mắt ra, sau đó chậm rì rì ngồi dậy, quay đầu dùng đôi mắt đen như hắc bồ đào mở to mắt như người vô tội nhìn qua bọn họ.
Tề Cảnh Huy: ...
Đã từng trải dường như hắn nghĩ thông suốt chuyện gì, sau đó ha ha cười lớn.
Một bên dùng sức vỗ bắp đùi của mình một bên khoa trương nói:
"Ai ôi!!! Ôi chao, không hổ là cháu gái của bác, có gan lớn, đầu cũng tốt, đúng vậy, phải được như vậy, rất biết hố tên rùa đen vương bát đản họ Triệu! Ha ha ha ha!"
"Anh Cảnh Huy!" Hạ Uyển hung hăng trừng mắt liếc nhìn Tề Cảnh Huy, vừa muốn nói gì, ngoài cửa ra vào vang lên tiếng báo cáo:
"Báo cáo, Hướng Cường/Tạ Dục Thành đến!"
"Tiến đến."
Kết quả ba người vào, còn có một tiểu binh sĩ nhìn chung quanh một chút, do do dự dự không biết có nên mở miệng hay không.
"Có chuyện gì cứ nói! Hết nhìn đông tới nhìn tây còn ra thể thống gì?!"
Tiểu binh sĩ ưỡn ngực, lớn tiếng nói: "Báo cáo! Ngoài ửa ra vào có một con rắn trắng lớn muốn xông vào, xin chỉ thị!"
Lúc này mọi người mới đột nhiên nhớ tới đã vứt bỏ Tiểu Tiểu mất rồi, xem ra nó đi theo xe suốt dọc được đến đây.
"Để nó tiến vào."
"Vâng, thưa ngài!"
Sau khi người lính trẻ ra ngoài và đóng cửa lại, Hướng Cường và Tạ Vũ Thành nhìn chỉ huy với vẻ nghi ngờ, tự hỏi tại sao họ lại bị gọi đến.
"Hãy kiểm tra sức khỏe cho cô gái này xem có vấn đề gì không," Tề Cảnh Huy nói, chỉ vào Ôn Dao đang ngồi trên giường.
Ôn Dao muốn nói rằng cô ấy ổn, nhưng thấy anh trai nghiêm túc và mẹ cô ấy mặt không biểu cảm, cô ấy khôn ngoan im lặng.
Thôi được rồi, chỉ là kiểm tra sức khỏe thôi mà.
Hướng Cường, một bác sĩ quân y, đã mang theo hộp y tế.
Anh ta đã kiểm tra Ôn Dao rất kỹ lưỡng, thậm chí còn dùng cả dị năng để kiểm tra, và kết luận rằng cô ấy khỏe mạnh và không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tề Cảnh Huy ho hai tiếng rồi nghiêm túc nói với Hướng Cường: "Cô gái này vừa được cứu khỏi viện nghiên cứu sinh học. Anh biết đấy, nơi đó toàn người điên. Không biết cô ấy bị tiêm thuốc gì không rõ, hay là bị hoảng sợ. Làm sao cô ấy có thể khỏe được chứ?"
Hướng Cường là một bác sĩ quân y kỳ cựu, đã làm việc với Tề Cảnh Huy nhiều năm, và chính ông là người luôn khám cho Tề Cảnh Huy. Tình bạn lâu năm của họ khiến anh hiểu ngay ý của Tề Cảnh Huy.
"À, lúc nãy tôi lỡ lời. Đứa bé này không khỏe, cần phải kiểm tra thêm mới biết nguyên nhân cụ thể. Hơn nữa, tinh thần của nó không ổn định, hình như bị sốc nặng, cần nghỉ ngơi một thời gian."
Ôn Dao nghe hai người nói chuyện vô nghĩa, vẻ mặt mờ mịt, bắt đầu tự hỏi liệu mình có bị lừa không.
Họ định dốc toàn lực; theo lời họ, cô cần nghỉ ngơi một thời gian, vậy nghĩa là cô không thể ra ngoài sao?
Chiến dịch điều tra toàn bộ căn cứ của cô còn chưa bắt đầu!
[Pháo Hôi]
Truyện đã full, cảm ơn bạn nha
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Luyện Khí]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ