Ôn Doa bước đi sâu vào trong rừng rậm, thân hình Tiểu Tiểu biến hơi lớn, vòng ở cổ trên bờ vai Ôn Dao, cảnh giác nhìn chăm chú bốn phía.
Dưới chân mặt đất phủ kín lá cây ẩm ướt, bên dưới tầng là cây vừa ướt vừa trơn vừa mềm bùn nhão cùng mùi gỗ hư thối, hơn nữa từng đoàn dây leo phủ trên các loại thực vật đều lộn xộn, càng khiến cho bước đường càng thêm khó khăn.
Mà cho dù là dưới lá cây hay trong bụi cỏ, thậm chí giữa nhánh cây, đều ẩn núp vô số nguy hiểm.
Ngắn ngủn lộ trình mấy trăm mét, Ôn Dao cũng đã gặp phải mấy lần tập kích, ngoại trừ các loại côn trùng biến dị sắc thái xinh đẹp có tạo hình kỳ dị, càng ẩn dấu từ trong rừng rậm, có vài thực vật biến dị nguy trang tự nhiên, đột nhiên xuất hiện bất ngờ, khiến người khó lòng phòng bị.
Cũng may tất cả đều dưới tinh thần lực của Ôn Dao đều không có chỗ nào che dấu, ẩn trốn, sẽ không để bọn nó mai phục công kích, nhưng liên tiếp gặp tập kích cũng làm Ôn Dao sinh lòng chán nản.
Quan sát thâm thúy con đường nhỏ u tĩnh trong rừng rậm, Ôn Dao phóng thích lớn phạm vi tinh thần lực, muốn tìm "Công cụ thay đi bộ".
Đã qua một hồi lâu, một trận tiếng xột xoạt vang lên, một con thằn lằn biến dị có cái đầu cực lớn xuất hiện trước mặt Ôn Dao.
Nó tính thêm cái đuôi cả người dài gần năm mét, đầu khá bé, như hình tam giác, bên miệng có một đường màu trắng. Trên đầu gập ghềnh, có rất nhiều lân phiến nổi lên, con mắt màu đen nhìn có vẻ trống rỗng vô thần.
Cả người bao trùm toàn lân phiến màu xanh sẫm, đầu có mấy đường vân màu đen, ở chính giữa lưng nổi lên một loạt gai nhọn hoắt cứng rắn y hệt như lân phiến.
Đây là Ôn Dao tìm được sinh vật gần đây thích hợp nhất làm thú cưỡi rồi, hơn nữa Ôn Dao phát hiện, tinh thần lực động thực vật nơi đây đều có chút tự loạn cùng táo bạo, rất khó thuần phục và hướng dẫn như Trác Sơn khi đó.
Bởi vậy, Ôn Dao đã khống chế hoàn toàn tinh thần lực của đối phương, bây giờ giống như biến thằn lằn biến dị thành một con rối không có tư tưởng.
Tuy nghe lời nhưng tiêu hao tinh thần lực cũng nhiều không ít, hơn nữa thiếu khuyết tính tự chủ.
Ôn Dao nhíu mày nhìn chằm chằm vào con thằn lằn biến dị một hồi lâu, cuối còn chọn chỗ có khe hở hơi lớn giữa các gai nhọn hoắt trên sống lưng của nó ngồi lên, mệnh lệnh cho nó đi thẳng về phía trước.
Tốc độ thằn lằn biến dị rất nhanh, nhưng thể nghiệm này... thật đúng là một lời khó nói hết.
Hai tay Ôn Dao bám chặt vào gai nhọn hoắt phía trước, phòng ngừa vì xóc này do di động rất nhanh làm chính mình rơi xuống.
Đồng thời bên người xuất hiện mấy đường dao nước, chặt đứt từng nhánh dây phát động công kích bất ngờ về phía Ôn Dao.
Mà thỉnh thoảng xuất hiện các loại côn trùng biến dị, thằn lằn biến dị đã bị Ôn Dao khống chế dùng chiếc lưỡi dài cuốn một cái, nuốt thẳng vào trong bụng.
Dọc theo con đường này, các cô còn gặp phải mấy con Zombie thú, so với trước kia gặp được, thực lực rõ ràng mạnh rất nhiều, khó chơi không ít, đẳng cấp có khi lên đến cấp bốn, nhưng đều bị Tiểu Tiểu tiêu diệt.
Năng lượng không ổn định khiến phán đoán của Ôn Dao gặp khó khăn không ít, chỉ có thể căn cứ đại khái cảm giác để xác định phương hướng.
Dưới sự hao tốn cả buổi sáng cộng thêm buổi trưa, Ôn Dao các cô đi tới giữa sườn núi ở giữa các ngọn núi thấp.
Xuất hiện phía trước Ôn Dao chính là một con đường đá nhỏ hẹp uốn lượn miễn cưỡng có thể cho một người đi bộ lên được, phía cuối con đường đá biến mất giữa rừng núi âm u u tĩnh.
Đây là có người ở?
Nghĩ nghĩ, Ôn Dao xua thằn lằn biến dị bò lên theo con đường đá.
Con đường đá uốn lượn quanh co, bảy quẹo tám rẽ, thời điểm sắp đến đỉnh núi, một cánh cổng bản làng bằng gỗ đập vào tầm mắt của Ôn Dao.
Hai trụ cột hai bên cánh cổng cũ kỹ không chịu nổi, vỏ cây tróc ra, lộ ra màu xám trắng. Bảng hiệu làm bằng gỗ đã sớm không còn thấy rõ bộ dáng, bị ăn mòn nghiêm trọng, lờ mờ chỉ có thể nhìn rõ một chữ "Nhĩ"
Đi vào cổng, xuất hiện trước mắt là một dãy nhà sàn bằng gỗ dựa vào núi.
Ôn Dao nhảy xuống từ sống lưng thằn lằn biến dị, cất bước về phía trước, dưới chân được lát gạch vuông màu nâu xanh, trên gạch vuông điêu khắc các loại chim thú trùng cá, nhìn vẻ ngoài có phong cách cổ xưa mà trang trọng.
Nhưng, bây giờ trên gạch xanh đều rơi lả tả lẫn lộn nhiều thứ, trên mặt đất cũng có không ít vết máu đen nhánh đã sớm khô cạn, toàn bộ hàng rào dường như đã trải qua một phen náo động.
Ôn Dao tiếp tục đi lên phía trước, trong bản làng yên tĩnh, không ít các cánh cửa nhà sàn đều rộng mở, đồ vật trong nhà ngã trái ngã phải, mà trước cửa cũng ngã độ các loại đồ đạc loạn thất bát tao, ven đường còn có mấy thi thể Zombie hư thối với trình độ cao.
Trong không khí tràn ngập mùi hôi thối nhàn nhạt, ở trong góc vài nơi còn nhìn thấy các loại hài cốt, không chỉ có đầu lâu heo trâu bò, còn có thể nhìn thấy đầu lâu.
"Gào —— "
Từ bên phải một đống đồ vật lẫn lộn chồng chất đột nhiên lao ra một con Zombie đánh về phía Ôn Dao, mùi hôi thối nồng đậm đập vào mặt.
Ôn Dao không ngẩng đầu, một đuôi rắn thô to tráng kiện hung hăng đánh bay Zombie, lập tức đánh bay nó.
Tiểu Tiểu khôi phục nguyên thân chiếm cứ cục diện không được rộng lắm, bảo hộ Ôn Dao vào giữa nhất.
Zombie bị đánh bay nặng nề văng về phía trụ cột một căn nhà sàn, cột bị nó đụng gãy rồi ngã xuống chỗ sâu nhất bên dưới.
"Gào gào —— "
Hai con Zombie từ trên mái nhà nhảy xuống, gào thét đánh về phía Ôn Dao.
Còn chưa chờ chúng hoàn toàn tiến đến gần, tay phải Ôn Dao vung lên, hai đường dao nước chia ra bay về phía Zombie.
Một đường dao nước đánh trúng cổ Zombie, lập tức chặt đứt cổ nó. Đầu bay thấp, thân thể tiếp tục hướng phía Ôn Dao, đuôi Tiểu Tiểu hất lên, đánh bay thi thể không đầu đi.
Mà một đường dao nước lúc đánh lên cổ Zombie lại phát ra tiếng "đinh" giòn vang, bị đẩy lùi ra.
Thấy vậy, trong tay Ôn Dao một lần nữa xuất hiện cây roi nước, tay vung lên, quấn lấy eo con Zombie, dùng sức hất lên, đem nó vung bay.
Zombie ở giữa không trung điều chỉnh tư thế hạ xuống, vững vàng rơi xuống nền gạch xanh, phát ra từng trận tiếng gầm về phía Ôn Dao.
Mà trước đó Zombie bị Tiểu Tiểu đánh bay cũng bò ra từ dưới đáy nhà sàn, nó đứng lên cũng gào thét về phía các cô.
Hai con zombie này gầy gò tiều tụy, da dẻ xanh đen, mắt trắng đục, khăn trùm đầu đen, quần áo đen thêu đủ loại sọc và hoa văn.
Những hoa văn rực rỡ ban đầu giờ đã nhuốm đầy vết máu đen, quần áo rách nát không thể nhận ra.
Cổ và eo của chúng vẫn còn đeo trang sức đá và bạc đen.
So với những thây ma mà cô đã gặp trước đây, chúng không đáng sợ bằng, nhưng hàm răng há hốc của chúng để lộ hàm răng sắc nhọn và móng vuốt cứng màu xám xanh cho thấy rằng ngay cả khi ngoại hình của chúng dần hồi phục, bản chất khát máu và tàn bạo của chúng vẫn không thay đổi.
Sau khi gầm lên với Ôn Dao vài lần, chúng lại tấn công.
Một thây ma nhỏ vẫy đuôi vài lần, hướng về phía thây ma mà nó đã đánh bay trước đó, trong khi con còn lại lao vào Ôn Dao.
Một số lưỡi kiếm nước bắn về phía thây ma, kêu leng keng khi chúng tấn công, nhưng thây ma vẫn không hề hấn gì.
Da của nó cực kỳ cứng, giống như một bức tường không thể xuyên thủng; lưỡi kiếm nước không gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho nó.
Tâm trí của Ôn Dao chạy đua; những lưỡi kiếm nước bị đánh bay xoay tròn trong không trung và tiếp tục tấn công thây ma.
Khi thây ma nhìn thấy những lưỡi kiếm nước bay về phía mình từng cái một, nó gầm lên trời và vung tay, đánh bay những lưỡi kiếm nước đang lao tới nó từng cái một.
[Pháo Hôi]
Truyện đã full, cảm ơn bạn nha
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Luyện Khí]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ