Chương 660: Muội Ấy Đúng Là Cuồng Thật Sự!
Thấy Hầu Tư Vân vừa gia nhập Thiên Sơn Phái đứng dậy, chưởng môn Thiên Sơn Phái vội vàng ấn nàng ngồi xuống.
Nàng là hạng nhì của đại hội thu nhận đệ tử, là át chủ bài của Thiên Sơn Phái họ, sao có thể dùng vào lúc này chứ?
Hơn nữa, đối thủ của Thiên Sơn Phái cũng không chỉ có Cuồng Vọng Sơn, chẳng phải còn có phái Tử Tiêu và Vô Song Phái sao?
“Ngươi ngồi xuống, ta tự có sắp xếp.”
Chưởng môn không đồng ý, Hầu Tư Vân chỉ đành ngồi xuống.
Cuối cùng, Thiên Sơn Phái chỉ định một đệ tử ngoài top mười lên, trước khi lên, chưởng môn Thiên Sơn Phái còn đặc biệt đưa cho hắn một bộ phù chỉ, một lọ đan dược, còn đặc biệt dặn dò hắn một số điểm cần chú ý.
Được chưởng môn coi trọng như vậy, đệ tử đó lập tức tự tin tăng vọt và dốc hết sức chuẩn bị lên chiến đấu một trận, nhất định phải bảo vệ vinh quang của Thiên Sơn Phái!
Đệ tử Thiên Sơn Phái đi lên, vừa hay đệ tử phái Tử Tiêu bại trận đi xuống, hai người lướt qua nhau.
Khâu Quốc Lương vừa về đến phái Tử Tiêu, liền bị Tề Khai Tùng gọi qua hỏi chuyện.
“Lúc đầu chẳng phải đánh rất tốt sao? Sao bỗng nhiên lại bị một chiêu giây sát vậy? Có phải nàng ta đã dùng quỷ kế gì không?”
Khâu Quốc Lương nghiêm túc suy nghĩ một chút, trả lời một chữ “Phải”.
“Cái gì?!” Các chưởng môn trưởng lão bên cạnh cùng xúm lại vẻ mặt kinh ngạc và kích động.
“Lúc đầu quả thực đánh rất bình thường, nhưng từ sau khi ta một kiếm làm nàng bị thương, cảm giác cả đài tỉ thí dường như khí thế đại chuyển vậy, ta đứng trên đó bị áp chế điên cuồng, còn nàng trông không những không bị áp chế mà còn được tăng cường.
Sự chuyển đổi giữa tăng và áp rất đột ngột, dẫn đến việc ta không có một chút chuẩn bị nào đã bị đánh xuống rồi. Nếu sớm có chuẩn bị, có lẽ ai thắng ai thua vẫn chưa biết được.”
Khâu Quốc Lương nói xong, đám người Tề Khai Tùng liền cau mày lại.
“Xem đệ tử Thiên Sơn Phái này thế nào đã, thủ đoạn của nàng một lần có thể thành, lần này mọi người đã có chuẩn bị tuyệt đối sẽ không để nàng đắc ý dễ dàng như vậy nữa.”
Lúc này ánh mắt của mọi người lại một lần nữa tập trung vào màn hình hư ảnh cao nhất trên đài tỉ thí, nơi đệ tử Thiên Sơn Phái vừa mới bước lên đài tỉ thí.
Vừa lên, biểu cảm trên mặt hắn liền lộ rõ vẻ nghiêm trọng.
Ngay lúc mọi người đang căng thẳng tột độ, hai bên tự báo tên, trận đấu bắt đầu!
So với sự khinh địch của đệ tử đầu tiên, đệ tử thứ hai vừa lên sân liền trực tiếp tích tụ linh lực đến mức tối đa, sức mạnh kéo đến mức mạnh nhất, đồng thời một cụm lửa bùng phát trên mũi kiếm của hắn, nóng rực và chói mắt.
Hỏa linh căn! Vị đệ tử Thiên Sơn Phái này thế mà lại là đệ tử hỏa linh căn có sức chiến đấu mạnh nhất!
Sự xuất sắc của hắn nhanh chóng thu hút sự mong đợi của mọi người, mong đợi hắn có cơ hội cống hiến một trận đối đầu đặc sắc và gay cấn!
Tuy nhiên, ngay khi hắn đang vung trường kiếm mang theo lửa, mang theo khí thế mạnh mẽ lao về phía Diệp Linh Lãng, Diệp Linh Lãng đứng im bất động ở đó, và nở một nụ cười đáng yêu với hắn.
Giây tiếp theo, khi hắn lao đến trước mặt Diệp Linh Lãng, Diệp Linh Lãng nâng Hồng Nhan trong tay lên, đột nhiên một cột nước kinh thiên động địa như một con rồng khổng lồ đang xoay tròn, từ trên kiếm của nàng bay ra, lượn quanh một vòng rồi lao về phía đệ tử hỏa linh căn đó.
Giống như rồng nước khổng lồ va chạm với một đốm lửa nhỏ le lói vậy, trong nháy mắt nước của Diệp Linh Lãng đã dập tắt hoàn toàn lửa trên kiếm của hắn.
Sức mạnh dời non lấp biển ập đến, áp lực mạnh mẽ khiến hắn hầu như không có bất kỳ sức lực đánh trả nào, chỉ đành để mặc bản thân bị sức mạnh nhấn chìm.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người trong hội trường đều kinh ngạc sững sờ!
“Đây là loại duyên phận kỳ diệu gì vậy, Diệp Linh Lãng thế mà lại là người tu luyện hệ thủy, trực tiếp khắc chế hoàn toàn đối thủ! Vận khí của nàng cũng tốt quá đi!”
“Chỉ là vận khí tốt thôi sao? Ngươi mù à không thấy chênh lệch sức mạnh giữa hai bên lớn đến mức nào rồi sao? Cho dù hai bên hoán đổi thuộc tính, hệ thủy cũng phải bị nướng thành khô!”
“Suỵt... chênh lệch giữa Hóa Thần và Hóa Thần có thể lớn đến mức này sao? Thật là khoa trương quá đi! Cứ cái kiểu mỗi lần một chiêu giây sát thế này, đừng nói đánh mười trận, đánh một trăm trận cũng có thể không thấy mệt đâu!”
Ngay khi mọi người trong hội trường còn đang kinh hô đủ kiểu, giây tiếp theo chuyện còn khoa trương hơn đã xảy ra.
Cột nước trút xuống đối thủ đồng thời, toàn bộ ngưng kết thành băng, đương trường đóng băng hoàn toàn đối thủ lại.
Sau đó Diệp Linh Lãng một cú xoay người đá vòng cầu, trực tiếp đá tảng băng lớn này xuống đài tỉ thí.
“Trời ạ! Nàng thế mà còn biết ngưng thủy thành băng! Cái này nếu không nhìn thấy nước trước, thậm chí có thể khiến người ta tưởng nàng là băng linh căn rồi!”
“Như vậy, nàng không có băng linh căn nhưng lại thắng cả băng linh căn, vì như vậy còn có thể thao túng hai trạng thái của nước!”
“Cú đá thật đẹp mắt, cả trận đối đầu tuy là nghiền nát, nhưng nhìn thực sự rất mãn nhãn, liền mạch lưu loát. Nàng đúng là cuồng thật sự, nhưng cũng mạnh thật sự!”
Ngay khi mọi người đang bàn tán xôn xao, tảng băng lớn sắp rơi xuống đất, nhìn thấy trận tỉ thí sắp kết thúc mọi chuyện đã ngã ngũ, đột nhiên “rắc rắc” hai tiếng, tảng băng nứt ra, đệ tử bên trong phá vỡ phong tỏa xông ra ngoài!
Khoảnh khắc đó, tim của tất cả mọi người lại treo lên tận cổ họng, hắn chưa thua, hắn đã phá vỡ rồi, hắn sắp phản sát sao?
Ngay lúc muôn người mong đợi, tim đập nhanh, Diệp Linh Lãng vung một kiếm quất qua, trực tiếp quất bay đối thủ vừa mới ra khỏi tảng băng còn chưa tìm thấy trạng thái xuống đài tỉ thí.
...
Thực sự là không trông chờ nổi một chút nào.
Chỉ thấy lúc này, Diệp Linh Lãng lại hơi ngẩng đầu lên, nhắm chuẩn hướng hư ảnh quan sát, lộ ra một vẻ mặt siêu kéo hận.
“Khiêng đi, người tiếp theo.”
!!!
Vẻ mặt này lời nói này chẳng phải là đang cố ý khiêu khích ba đại môn phái khác sao?
Nàng đúng là cuồng thật sự nha!
Nhưng cũng thực sự là sướng, sướng thấu trời xanh rồi!
Với tư cách là đệ tử Cuồng Vọng Sơn, nhìn thấy môn phái nhà mình bị người ta vì một cái lý do rách nát mà liên hợp nhắm vào chế giễu, đại tiểu thư còn suýt chút nữa quỳ xuống xin lỗi người ta cả đời không ngóc đầu lên nổi.
Nàng vừa xuất hiện đã xoay chuyển tình thế, không những thanh thế áp đảo đối phương, giờ còn đang từng bước thực hiện cam kết một chấp mười của nàng.
Để tất cả mọi người biết, tất cả những sự nhắm vào và phong tỏa ác ý, trước thực lực tuyệt đối đều là một trò cười!
Nụ cười tự tin đó của nàng dường như đang nói, muốn dùng thủ đoạn gì, dùng cường quyền ép người gì thì ngươi cứ dùng đi nha, nàng mà sợ sao? Không tồn tại đâu!
Trong cả hội trường lớn, ngoại trừ ba đại môn phái ra, người của các môn phái khác nhìn thấy cảnh này không nhịn được đi theo những đệ tử Cuồng Vọng Sơn đang hét hò kia cùng nhau nhiệt huyết sôi trào hẳn lên.
So với sự náo nhiệt của cả hội trường, phía ba đại môn phái thì im lặng hơn nhiều.
“Tiếp theo làm thế nào đây?” Chưởng môn Vô Song Phái nói.
“Còn có thể làm thế nào? Phái Tử Tiêu và Thiên Sơn Phái đều ra người rồi, cái này chẳng phải nên đến lượt Vô Song Phái sao?” Chưởng môn Thiên Sơn Phái nói.
“Đúng vậy, tình hình hiện tại, Diệp Linh Lãng quả thực có chút lợi hại, nên đừng có keo kiệt bủn xỉn để đệ tử ngoài top mười lên nữa, trực tiếp điểm lên luôn top mười đi, nếu không một chút hy vọng đánh thắng cũng chẳng có đâu!” Chưởng môn phái Tử Tiêu nói.
Chưởng môn Vô Song Phái lúc này vẻ mặt đầy khó xử, khóa này họ chỉ thu nhận được hai người trong top mười, nếu đánh không thắng họ liền hết người rồi nha!
Đề xuất Xuyên Không: Quận Chúa Xuyên Không Chỉ Mong Cầu Tài Lộc!
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ