Chương 620: Trước Mặt Sư Muội, Đừng Có Lắm Lời!
Họ vội vàng bỏ mặc Ân Cửu Trình mà chạy đi đuổi theo Ngô Thế Tân và Cổ Tùng Bách.
May mà có phù chỉ của Diệp Linh Lung, cũng may là họ lúc quay về không vội vã nên bay không nhanh, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp hai người.
Đuổi kịp rồi mỗi người túm lấy một người, ôm chặt lấy lưng kéo từ trên không trung xuống đất, bị kéo mạnh xuống, bốn người đều không đứng vững, ôm nhau lăn lộn một vòng đầy "lãng mạn" trên mặt đất.
Lăn mấy vòng xong, một giọng nói phấn khích phá tan sự tĩnh lặng của đêm tối.
“Có nhiệt độ! Người ta túm được quả nhiên có nhiệt độ! Hơn nữa đè hắn xuống ta không bị tấn công linh hồn, hắn thật sự là người, một người sống sờ sờ!”
Quý Tử Trạc vừa nói vừa lật người lên trên, đè chặt Cổ Tùng Bách xuống đất, không cho lão rời đi.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn sang phía Tiền Tử Duệ bên kia, rồi cả người sững lại.
Chỉ thấy Tiền Tử Duệ và Ngô Thế Tân sau khi lăn mấy vòng trên đất, Tiền Tử Duệ không lật người lên làm chủ được, mà bị Ngô Thế Tân đè dưới đất không nhúc nhích nổi.
Ngô Thế Tân vẫn đang lặp lại động tác bay, còn Tiền Tử Duệ thì hoàn toàn không có phản ứng gì, sắc mặt trắng bệch như đã quy tiên.
Quý Tử Trạc đang định gọi Diệp Linh Lung thì nàng đã đi tới trước một bước, nàng nhanh chóng đỡ Ngô Thế Tân dậy, sau đó chỉnh lại tư thế cho lão để lão bay trở lại không trung rời đi.
Ngô Thế Tân bay đi rồi, Tiền Tử Duệ vẫn nằm dưới đất bất động, xem ra thiên phú về linh hồn lực của đứa trẻ này gần như bằng không, hai lần bị tấn công linh hồn là hai lần bất tỉnh nhân sự tại chỗ.
Diệp Linh Lung kiểm tra cho hắn một lượt xong, phủi phủi tay đứng dậy.
“Chết không được, xác suất cao cũng không biến thành kẻ ngốc, chắc là đau quá nên ngất đi thôi. Cái danh Luyện Hư này của hắn, đúng là hư danh thật sự.”
“Vậy nên, Ngô Thế Tân vừa nãy là người giả sao?”
“Đúng vậy, người thật còn không biết đang chìm đắm ở đâu, gặp người nào thì cứu người đó trước vậy.”
Diệp Linh Lung nói xong đi tới bên cạnh Cổ Tùng Bách, linh hồn lực rót vào trong biển linh hồn của lão, quả nhiên lại thấy đóa hoa đào bao bọc linh hồn kia.
Lão bị lún sâu vào thời gian dài hơn Tiền Tử Duệ, độ khó cũng lớn hơn một chút.
Đợi đến khi Diệp Linh Lung giải cứu được lão ra, đã qua một khoảng thời gian khá dài.
Trong khoảng thời gian này, chẳng có chuyện gì xảy ra, không thấy Ân Cửu Trình quay đầu lại, cũng không nghe thấy bên kia có động tĩnh gì.
“Suỵt... đầu ta đau quá.”
Cổ Tùng Bách được giải phóng linh hồn, tìm lại được ý thức của mình xong liền lồm cồm bò dậy, sau đó ôm đầu nằm bò ra đất mấy giây.
Mấy giây sau, lão mới ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Diệp Linh Lung.
“Diệp... cô nương? Sao cô lại ở đây?”
“Tiền bối đoán xem?”
……
Không phải chứ, lão vất vả lắm mới thoát khỏi trạng thái ý thức bị khống chế, con bé này không thể nói năng tử tế được sao?
Diệp Linh Lung chỉ chỉ Tiền Tử Duệ bên cạnh.
“Đồ đệ bảo bối của tiền bối còn đang nằm bên cạnh kìa, tiền bối đợi hắn tỉnh lại rồi bảo hắn giải thích cho. Hiện tại ta còn có việc khác phải làm nên đi trước, chỗ này an toàn, không cần lo lắng, Thất sư huynh chúng ta đi thôi.”
Để lại Cổ Tùng Bách trông nom Tiền Tử Duệ xong, Diệp Linh Lung liền cùng Quý Tử Trạc rời đi.
Nhưng họ mới đi được vài bước, đột nhiên một cơn choáng váng quen thuộc xâm chiếm toàn thân, cơn choáng váng kết thúc, khi họ tìm lại được ý thức thì người đã đứng ở bên ngoài rừng bạch dương.
Lúc đó, trời vẫn chưa tối, vệt nắng chiều cuối cùng của hoàng hôn vẫn còn treo bên chân trời, bên cạnh không biết từ lúc nào đã có thêm một cây hoa đào khổng lồ, hoa đào không ngừng rơi rụng bên ngoài rừng bạch dương đang héo tàn, khiến người ta không cảm thấy một chút gì là bất hòa.
Lúc này Diệp Linh Lung bỗng hiểu ra cây hoa đào này không phải cố định, nó cũng không phải là thứ mọi người có thể đồng thời nhìn thấy, nó dường như là một cây hoa đào trồng trong linh hồn con người, người ta đi vào huyễn cảnh từ đâu, nó liền xuất hiện cùng người đó ở đó.
“Sao... sao lại quay lại đây rồi!”
Diệp Linh Lung bọn họ còn chưa nói gì, Cổ Tùng Bách đã phát ra tiếng kinh thán trước.
“Thật sự là không ra được sao? Ta biết chuyện năm đó chúng ta quá võ đoán, không nghe Nhạc Hàn Vũ giải thích, không cho nàng ta một cơ hội, càng không giúp nàng ta thoát khỏi sự khống chế của Ma tộc.”
Cổ Tùng Bách kích động vung hai tay lên, tư thế giống như đang hướng lên ôm lấy bầu trời.
“Trơ mắt nhìn nàng ta chết, lỗi quả thực là ở chúng ta, cho nên nàng ta đây là quay lại báo thù rồi, những người năm đó có lỗi với nàng ta đều phải chịu trừng phạt, đầu tiên là Ân trưởng lão, sau đó đến chúng ta! Chẳng lẽ cuối cùng ngay cả Phủ chủ cũng không thoát khỏi sao?”
Thấy lão như vậy, Diệp Linh Lung và Quý Tử Trạc ngây người, há hốc mồm nửa ngày không biết nên tiếp lời thế nào.
Mà lúc này, Tiền Tử Duệ - đệ tử của Cổ trưởng lão, người đang đắm chìm trong kịch bản Nhạc Hàn Vũ quay lại tìm thù, những kẻ làm sai như họ không một ai chạy thoát - đã tỉnh lại.
Hắn xoa xoa đầu mình, vừa tìm lại được ký ức trước đó liền nghe thấy sư phụ nhà mình đứng đó phát biểu những lời khiến không khí im lặng như tờ này.
Hắn còn chưa tìm được lời phản bác, liền nghe thấy lão nộ hống một tiếng.
“Nhạc Hàn Vũ! Ta biết ngươi khổ tâm bày ra cục diện này chính là để báo thù cho chuyện năm đó, một người làm việc người đó chịu, những chuyện này không liên quan đến đồ nhi của ta và những hậu bối này, ngươi muốn giết thì cứ giết ta, ta thà ở lại đây không đi nữa, nhưng ngươi có thể tha cho họ không? Họ vô tội!”
Cổ Tùng Bách còn định nói tiếp thì Tiền Tử Duệ vội vàng lên tiếng ngăn cản lão.
“Sư phụ! Người đừng nói nữa.”
“Tử Duệ, ân oán năm xưa không liên quan đến con.”
Thấy họ còn định giằng co một hồi, Diệp Linh Lung liếc nhìn Quý Tử Trạc một cái, ra hiệu hắn cùng mình đi vào trong trước, để hai thầy trò họ tự nói chuyện với nhau cho xong.
Lần này đi vào rừng bạch dương, họ không còn cẩn thận như lần đầu, cũng không dừng lại bên cạnh Nhạc Hàn Vũ, mà bay thẳng đến rìa ngoài cùng của vực thẳm vô tận.
Đêm qua đoạn cuối cùng họ không xem được, không biết cuối cùng Ân Cửu Trình đã làm gì, và điều gì đã dẫn đến việc vòng lặp kết thúc.
“Sư muội, vực thẳm này mây mù dày đặc, bên dưới đen kịt như mực, sâu không thấy đáy, có thể cảm nhận được là sát khí rất nặng, giống như một cánh cửa địa ngục đang mở ra.”
Quý Tử Trạc và Diệp Linh Lung hai người cùng ngồi xổm xuống quan sát vực thẳm vô tận này.
“Vực thẳm thực sự chắc chắn rất đáng sợ, đừng nói bên dưới có thứ gì, ngay cả khi không có thứ gì, chỉ dựa vào luồng sát khí bốc lên này cũng có thể khiến người ta nổ tung. Vậy vấn đề là, vực thẳm giả trong huyễn cảnh này chúng ta nhảy xuống cũng sẽ bị nổ tung sao?”
“Thất sư huynh hỏi hay lắm, vấn đề này tuy muội cũng không biết, nhưng thực tiễn mới ra chân lý, huynh sẽ sớm có câu trả lời thôi.”
Diệp Linh Lung lấy từ trong nhẫn ra sợi dây vạn năng yêu thích của nàng, đưa một đầu cho Quý Tử Trạc.
“Thất sư huynh, buộc chặt rồi nhảy xuống đi, không chịu nổi thì hét lớn lên, muội kéo huynh lên.”
……
Lắm lời làm gì?
Trước mặt sư muội, lắm lời làm gì chứ?!
Quý Tử Trạc hận không thể tự tát cho mình một cái.
Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ