Chương 415: Sắp Chết Đến Nơi Rồi, Có Thù Thì Báo Ngay Đi
Diệp Linh Lạc được Thẩm Ly Huyễn đưa lên, thuận theo hướng đệ tử kia chỉ mà nhìn qua.
Chỉ thấy phía trước trong bóng tối, một Quỷ Vương mạnh mẽ dẫn theo một toán quân đoàn quỷ đang bay về phía họ, đội hình chỉnh tề, mười sáu con quỷ cấp ba dàn hàng ngang dẫn đầu, khí thế vô cùng hùng dũng và tráng lệ.
“Chiêu Tài!”
Diệp Linh Lạc vui mừng hét lớn một tiếng, Chiêu Tài liền phấn khích lao về phía nàng, sau đó hạ thấp thân mình trước mặt nàng, đưa đầu ra cho nàng xoa.
“Chiêu Tài ngươi giỏi quá đi! Ta bảo ngươi mang quân đoàn quỷ của ta đến, ngươi mang đến thật này! Chỉnh tề đồng nhất, không thiếu một con!”
Chiêu Tài ngẩng đầu, khuôn mặt không mấy biểu cảm lộ ra một tia đắc ý.
Bây giờ có Chiêu Tài ở đây, có quân đoàn quỷ ở đây, họ không còn phải lo lắng bị quỷ hồn tấn công nữa!
Lúc này, Chiêu Tài há miệng, ra hiệu cho Diệp Linh Lạc sử dụng thủ trượng, nó sắp bắt đầu thay nàng hiệu lệnh bách quỷ rồi!
Diệp Linh Lạc phối hợp cầm thủ trượng lên, kích hoạt phía sau nó.
“Gào... Gào...”
Tiếng quỷ hú vang lên, mười sáu con quỷ cấp ba chia thành tám nhóm, mỗi nhóm hai con bay đến bám vào phía dưới những hòn đảo tàn tích có người, di chuyển theo hòn đảo.
Như vậy có thể bảo vệ hòn đảo phía trên, tránh cho họ bị những quỷ hồn lạ mặt xâm nhập.
Dù thực sự có quỷ hồn lạ bò lên, Chiêu Tài chỉ cần hú một tiếng là có thể khống chế chúng ngay.
Thấy một đám quỷ chia thành tám nhóm, bám dưới hòn đảo của mình, mọi người vừa hiếu kỳ vừa phấn khích nằm bò ra mép đảo nhìn xuống dưới.
“Thú vị, quá thú vị luôn!”
“Trốn quỷ suốt nửa tháng trời, không ngờ cuối cùng chúng lại trở thành hộ vệ của chúng ta, cảm giác này thật thần kỳ!”
“Quỷ cấp ba! Thực lực ngang ngửa Hóa Thần đấy! Đây là lần đầu tiên ta dám nhìn chằm chằm chúng ở khoảng cách gần thế này!”
Ngay lúc mọi người đang tò mò quan sát, Chiêu Tài vỗ vỗ vào người mình, ra hiệu cho Diệp Linh Lạc ngồi lên.
Dường như nó đang muốn nói: Có ta ở đây, muội sẽ không bao giờ phải lo bị rơi xuống nữa.
“Chiêu Tài ngoan quá! Ta đã bảo ngươi là bảo bối ngoan nhất mà!”
Thế là, Diệp Linh Lạc mặc áo choàng đỏ ngồi trên vai Chiêu Tài, được nó đưa bay về phía trước.
Nàng dẫn đầu, phía sau là tám hòn đảo tàn tích, người của liên minh ba thế lực lớn không thiếu một ai!
Ngẩng cao đầu sải bước, hướng về phía thắng lợi!
Lo lắng hòn đảo tàn tích hội tụ sẽ gây va chạm? Không sao, sáu vị Hóa Thần đứng phía trước, hòn đảo nào trôi tới là đánh nát hòn đảo đó!
Lo lắng sẽ có quỷ hồn bò lên tấn công mọi người? Không sợ, quỷ cấp ba hộ tống bên dưới, quỷ cấp hai ngăn cản bên dưới!
Thế là, họ cứ thế hùng dũng tiến về phía trước, một hành trình vô cùng tiêu sái và thong dong, tráng lệ và oai phong.
Diệp Linh Lạc quan sát một vòng, phát hiện hướng họ đang trôi chính là hướng trung tâm Phúc đảo.
Quanh đi quẩn lại, cuối cùng vẫn quay về nơi đó, nơi mọi tai nạn bắt đầu.
Đang trôi, họ thấy phía bên trái có những hòn đảo tàn tích hội tụ lại cũng có người sống, hơn nữa là mấy hòn đảo đều có người.
Lúc này, họ đang nỗ lực nhảy từ hòn đảo này sang hòn đảo khác, vì hòn đảo trước đó đã bị quỷ hồn bò lên.
Trong lúc họ đang chiến đấu gian khổ với quỷ hồn, hòn đảo đó đã bị linh lực làm hư hại, không còn khả năng chở người tiếp tục hành trình nữa.
Thoạt nhìn, trông họ vừa vất vả vừa thảm hại, thở hổn hển dốc sức cầu sinh, trông thật "nghị lực" làm sao.
Khiến người ta không nhịn được muốn đứng xem mãi, để cảm nhận khát vọng sống mãnh liệt của họ, chiêm ngưỡng bộ dạng đau khổ giãy giụa của họ.
Ngay khi họ vất vả lắm mới thoát khỏi đám quỷ hồn đó, nhảy sang được mấy hòn đảo tàn tích mới, ngồi xuống thở dốc một hơi, họ mới chú ý đến những người phía sau.
Thấy tám hòn đảo phía sau an toàn ổn định, tiến lên có trật tự, đám đệ tử Hắc Sơn Minh đều ngây người ra.
Họ sống khổ sở như vậy, sơ sẩy một chút là chết không có chỗ chôn, vậy mà bên kia là tình hình gì?
Tại sao những quỷ hồn bám dưới hòn đảo tàn tích kia lại không tấn công họ?
Tại sao họ lại sống thong dong tự tại như vậy, thậm chí còn nói cười vui vẻ như đang đi nghỉ dưỡng?
TẠI! SAO!
Họ vừa kinh ngạc vừa quan sát kỹ lưỡng, không nhìn thì thôi, nhìn một cái là muốn tức chết người ta!
Lúc đầu bốn thế lực lớn cùng vào Phúc đảo, mọi người chém giết lẫn nhau, kết quả lúc hoạn nạn ba thế lực kia lại lén lút liên thủ với nhau mà giấu nhẹm Hắc Sơn Minh bọn họ!
Liên thủ thì thôi đi, quan trọng là họ còn sống sung sướng như vậy!
Thoạt nhìn, số người sống sót của liên minh ba thế lực lớn lại có tới hơn ba trăm người! Nhiều hơn hẳn số người của Hắc Sơn Minh bọn họ!
Nếu đánh nhau, chẳng phải Hắc Sơn Minh chỉ còn chưa đầy một trăm người này sẽ bị diệt sạch sao?
Ngay lúc họ đang kinh ngạc và phẫn nộ đến cực điểm, một cảnh tượng còn tức tối hơn nữa xuất hiện!
Phía trước họ, cô bé mặc áo choàng đỏ từng lượn lờ trước cây Bồ Đề của họ và dọa họ sợ mất mật đã xuất hiện. Lúc này nàng đang ngồi trên vai con Quỷ Vương của mình, thong dong bay lượn.
Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là lần này họ cuối cùng cũng nhìn thấy khuôn mặt dưới lớp áo choàng của cô bé đó rồi, và giống như lần trước, lúc này nàng cũng đang gặm linh quả.
“Diệp Linh Lạc?!”
Một tiếng hô kinh ngạc, Diệp Linh Lạc ngẩng đầu lên mỉm cười vẫy tay với những người bạn nhỏ Hắc Sơn Minh.
“Ái chà, chúng ta lại gặp nhau sớm thế này sao!”
Nghe nàng đích thân thừa nhận mình chính là cô bé dẫn theo quỷ hồn dọa họ trước cây Bồ Đề, Triệu Thượng Vũ và mấy người kia tức đến phát điên, đặc biệt là Diệp Dung Nguyệt đang ngồi trên lưng linh điểu, răng nghiến chặt ken két.
“Là ngươi! Thực sự là ngươi! Ngươi thừa nhận rồi!”
“Ta có bảo không phải đâu.”
“Ngươi... ngươi dám giả thần giả quỷ dọa chúng ta!”
“Ta đâu có giả, ta mang theo quỷ hồn thật đến chơi với các ngươi mà. Hơn nữa, ở Phúc đảo lâu như vậy, gan dạ của các ngươi vẫn chưa luyện ra sao? Thật là mất mặt quá đi.”
“Bớt nói nhảm đi! Mối nợ này ta ghi nhớ rồi!”
“Đừng vội ghi nhớ, sắp chết đến nơi rồi, có thù thì báo ngay đi, không là hết cơ hội đấy.”
...
Người của Hắc Sơn Minh nhìn qua, bên cạnh nàng có mười vị Hóa Thần của ba thế lực lớn, bản thân nàng còn mang theo một con Quỷ Vương, mà hiện tại số lượng Hóa Thần của họ chỉ còn lại năm người, kiểu gì cũng không thể đánh thắng được!
Dù không so Hóa Thần, bên kia có ba trăm người, ai nấy ăn mặc chỉnh tề trạng thái tốt nhất, bên này chỉ có mấy chục người, ai nấy đều bị thương lại đang thở hồng hộc, đánh kiểu gì?
“Đừng nhát thế chứ, lần trước các ngươi tạo ra tổng cộng mười vị Hóa Thần đi tìm chúng ta báo thù, đâu có bộ dạng này. Tới đi, không tới là mặt mũi Hắc Sơn Minh bị các ngươi làm mất sạch đấy.”
...
Mạng của Hắc Sơn Minh sắp mất sạch rồi, còn ai quan tâm đến mặt mũi nữa chứ?
Lúc này, ánh mắt Diệp Linh Lạc rơi trên người Diệp Dung Nguyệt.
“Chị gái à, chị là người có đại khí vận, tương lai tiền đồ không thể hạn lượng, ta sỉ nhục chị như vậy, nhìn là biết cái mạng pháo hôi rồi, chị còn nhịn cái gì nữa? Mau qua đây dạy dỗ kẻ không biết điều như ta đi chứ.”
...
Đề xuất Cổ Đại: Kinh Hãi! Thủ Phú Kinh Thành Lại Là Nữ Nhi Nông Gia Nơi Biên Thùy!
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ