Chương 212: Đã Bảo Là Làm Chuyện Lớn Mà
Thấy động tác né tránh của nàng, người nọ nhíu mày, giọng điệu rất hung dữ.
“Biết sợ sao vừa nãy còn không chạy? Thấy con rùa yêu là sợ đến ngây người rồi à?”
Diệp Linh Lung lúc này mới nhìn rõ người trước mặt lại là một Nguyên Anh, một Nguyên Anh thật mạnh!
Nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là người này còn rất đẹp trai, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan lạnh lùng, lúc nổi giận trông như một tảng băng ngàn năm không tan, lạnh thấu xương, hoàn toàn khác với phong cách của tất cả các sư huynh trước đây của nàng.
Người này nhìn rất giống phản diện, thảm hay không thì không biết, nhưng đúng là vừa đẹp vừa mạnh.
Thấy Diệp Linh Lung nhìn mình đến ngây người, hắn không hề dịu dàng buông cánh tay nàng ra.
“Rời khỏi đây đi, tự cầu phúc cho mình, đừng cản đường ta.”
Nói xong, hắn đang định nhảy vào linh trì, bên ngoài truyền đến một tiếng kêu cứu thê lương.
“Cứu mạng với! Không cứu ta nữa là ta chết cho muội xem đấy!”
Nàng lập tức nhận ra đó là giọng của Lục sư huynh, nhưng Diệp Linh Lung vẫn thản nhiên.
Chỉ cần không phải Bàn Đầu đến báo tang, thì thường là vấn đề không lớn, xác suất cao là Lục sư huynh cùng đám yêu kia trộn lẫn một chỗ làm tâm lý mình bị sụp đổ thôi.
Không sao, đã đến lúc để huynh ấy học cách kiên cường hơn rồi.
Từ lúc nàng nhập môn Thanh Huyền Tông hơn một năm trước, huynh ấy vẫn luôn tu luyện trong tông môn, một năm trôi qua, nàng đã đi bao nhiêu nơi rồi, huynh ấy vẫn còn đang tu luyện trong tông môn.
Đóa hoa trong nhà kính này không thể giữ được, nhất định phải tiếp nhận sự gột rửa của thiên nhiên, để huynh ấy từ thân thể đến tâm hồn đều trở nên mạnh mẽ, chỉ có như vậy huynh ấy mới có thể bách chiết bất khuất, vạn sự không hoảng.
Nếu đổi lại là Ngũ sư huynh huynh ấy tuyệt đối không kêu, đổi lại là Thất sư huynh chắc hẳn cũng sẽ không sống đi chết lại như vậy, Lục sư huynh quả nhiên còn thiếu chút rèn luyện.
Tuy nhiên, Diệp Linh Lung không động, nhưng vị Nguyên Anh đại lão trước mặt nàng lại động.
Khi hắn quay đầu thấy có một tu sĩ loài người bị một đám yêu ma quỷ quái vây công, hắn “vèo” một cái lao ra ngoài.
Ơ? Người này vừa nãy không phải chuẩn bị xuống linh trì sao? Đối với nàng thì lạnh lùng cực điểm, kết quả Lục sư huynh vừa rống lên một tiếng là hắn đi ngay?
Cái này chẳng lẽ chính là trong truyền thuyết...
Chân ái?
Diệp Linh Lung vội vàng dẹp ngay cái tư duy đang phát tán, tranh thủ lúc vị Nguyên Anh đại lão kia hưởng ứng tiếng gọi của Lục sư huynh, nhanh chóng nhảy vào linh trì.
Giây tiếp theo.
Nàng suýt chút nữa thì nôn ra.
Linh trì là linh trì tốt, nhưng sau khi bị đám yêu kia làm ô nhiễm, nước trong trì toàn là yêu khí, hơn nữa những yêu khí này bắt đầu thấm vào vùng đất bên cạnh.
Nhìn thoáng qua, vùng đất đó có xu hướng chuyển sang màu đen.
Nếu thật sự để chúng tiếp tục tàn phá Thanh Vân Châu như vậy, Thanh Vân Châu sớm muộn gì cũng biến thành một phế thành tràn ngập yêu khí.
Để không rút dây động rừng, cũng để tiết kiệm thời gian và sức lực, nàng không dùng linh lực, cắn răng lặn xuống tận đáy, sau đó phát hiện một điểm sáng ở đáy trì.
Nàng gạt bỏ bùn đất xung quanh, đào thứ đang chôn bên trong ra, sau đó nhanh chóng ra khỏi linh trì.
Sau khi ra ngoài nàng cẩn thận xem xét thứ trong tay, nó giống như một mảnh vỡ của một viên châu, bên trên có những hoa văn nhàn nhạt, ánh sáng chiếu vào tỏa ra những tia sáng bảy màu lung linh.
Lúc này, nàng chú ý thấy linh khí tỏa ra trên linh trì đã biến mất, linh khí trong nước trì cũng đang từ từ tan biến.
Xem ra mảnh vỡ này chính là nguồn gốc tạo ra linh trì này.
Là một món bảo bối lớn, chỉ là không hoàn chỉnh.
“Yên tâm, ta là người lương thiện nhất, chuyến này trước khi rời đi ta nhất định sẽ để gia đình mảnh vỡ đáng thương các ngươi đoàn tụ.”
Diệp Linh Lung mỉm cười cất mảnh vỡ đi, cất xong nàng nhìn ra ngoài một cái, Lục sư huynh hình như được cứu rồi, huynh ấy không còn kêu bậy nữa.
Thế là, nàng đang định rời đi bỗng khựng bước lại.
Đã bảo là làm chuyện lớn, chỉ làm một chuyện nhỏ sao mà thành được?
Hơn nữa Lục sư huynh được mỹ nam cứu giúp lúc này chắc đang lải nhải không rảnh tìm nàng, nên nàng cũng không cần vội.
Thế là, nàng niệm một cái pháp quyết, trong lòng bàn tay xuất hiện một hạt giống, nàng chôn nó xuống tận đáy linh trì.
Đại Trọng Sinh Thuật!
Hạt giống dưới đáy linh trì không ngừng bén rễ nảy mầm, mọc dọc theo toàn bộ chu vi linh trì, giống như một cái lưới, bao bọc lấy phần dưới linh trì.
Để không bị phát hiện những thực vật sinh trưởng bên dưới, Diệp Linh Lung còn làm một chút che chắn cho những dây leo nhô ra khỏi bùn đất.
Làm xong xuôi, nàng ngẩng đầu thấy linh trì không còn mảnh vỡ sắp biến thành một cái hố nước bình thường.
Thế là nàng đau lòng lấy từ trong nhẫn ra một viên linh châu sắp dùng hết, nhét vào vị trí vừa chôn mảnh vỡ.
Linh châu vừa đặt vào, linh khí từ bên trong tỏa ra, không trung linh trì khôi phục lại vẻ linh khí lượn lờ, trong nước trì cũng có rất nhiều bong bóng linh khí, mặc dù hiệu quả trông kém xa so với mảnh vỡ.
Nhưng tuy giả mà mù là chân lý vĩnh hằng không đổi, nàng làm giả nhiều lần, chưa từng thất bại chính là nhờ vào cái này.
Xong xuôi đóng việc, tiếp theo chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích!
Lúc này, Ninh Minh Thành đang vừa chiến đấu vừa chịu đựng sự tấn công tinh thần của đám tiểu yêu.
Đột nhiên một đạo kiếm quang lóe lên, kiếm khí mạnh mẽ của nó trực tiếp chém nát kết giới mà Diệp Linh Lung đã bố trí.
Thấy kết giới bị phá vỡ, đám tiểu yêu bên trong kích động chạy ra ngoài.
“Được cứu rồi được cứu rồi! Không ngờ tới lại là một tu sĩ loài người cứu chúng ta!”
“Nói nhảm gì thế, đã chết mất năm anh em rồi, còn không mau chạy đi? Đợi bọn họ đánh nhau với Quỷ Vương và hung thú đi!”
“A kìa, bên kia có anh em mới tới kìa, chạy nhanh lên, không lát nữa linh trì bị chúng chiếm mất đấy!”
Một đám tiểu yêu nhốn nháo chạy ra khỏi kết giới, sau đó không thèm quay đầu lại chạy thẳng về hướng hang động.
Lúc này, một đợt tiểu yêu khác hội tụ lại, hai bên thi nhau tốc độ xông vào hang động.
Thấy đám tiểu yêu chạy sạch rồi, Ninh Minh Thành kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần quay đầu nhìn người đã chém nát kết giới, kinh hô một tiếng.
“Nhị sư huynh!”
“Ta vừa nãy nghe thấy giọng của đệ, còn tưởng là nghe nhầm, không ngờ thật sự là đệ, đệ đến đây làm gì?”
Ninh Minh Thành chỉ vào đám tiểu yêu đang chạy đi, thở hổn hển.
“Không kịp nữa rồi, mau... mau đuổi theo.”
Ninh Minh Thành nói xong nắm chặt kiếm dốc hết hơi tàn cuối cùng định lao lên đuổi theo chúng.
Cũng không biết tiểu sư muội đã làm xong chưa, nếu chưa xong mà đám tiểu yêu đó xông vào thì muội ấy tiêu đời.
Không được không được.
Hắn vừa định chạy đã bị Thẩm Ly Huyền ngăn lại.
“Bên đó tụ tập nhiều yêu như vậy, vừa nãy chạy theo sau còn có một Quỷ Vương một con hung thú, đệ còn muốn tìm chết? Không muốn sống nữa thì nói sớm, uổng công ta chuyên trình đến cứu đệ, làm lỡ mất tiên cơ!”
Thẩm Ly Huyền nhíu chặt mày, nếu không phải vì cứu hắn, bây giờ mảnh vỡ trong linh trì kia hắn đã cầm chắc trong tay rồi.
Bây giờ chỗ đó tụ tập nhiều yêu như vậy, tuyệt đối không thể lấy được mảnh vỡ nữa.
Nếu lúc này hắn còn nhất quyết đi nộp mạng, thì thà rằng mình một kiếm đâm chết hắn cho xong, ít nhất còn giữ được toàn thây.
Đối với cách nói chuyện này của Thẩm Ly Huyền, Ninh Minh Thành không hề ngạc nhiên, khác với Đại sư huynh ôn hòa trầm ổn, Nhị sư huynh nổi tiếng là lạnh lùng và hung dữ, nói chuyện chưa bao giờ biết thế nào là nhẹ nhàng, càng không hiểu thế nào là lời lẽ hòa nhã, hắn đã sớm lĩnh hội rồi.
“Không phải, tiểu... tiểu sư muội đang ở trong hang động mà!”
Ngay lập tức, đôi lông mày đang nhíu chặt của Thẩm Ly Huyền giãn ra, đôi mắt sáng như sao trợn trừng cực lớn.
Đề xuất Hiện Đại: Xuyên Thành Ác Độc Kế Mẫu: Ta Dựa Vào Trù Nghệ Kiếm Tiền Nuôi Con
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ