Chương 121: Toang Rồi, Lần Này Thật Sự Đụng Phải Tấm Thép
Chính là cái tên Hách Liên Phóng này, thân là đại đệ tử thủ tịch của Liệt Dương Tông bọn họ không những không làm gương tốt, trái lại còn chạy tới thành Già Vân này hút hồn quỷ.
Cách làm của hắn có xứng đáng với chưởng môn trưởng lão liệt tổ liệt tông của Liệt Dương Tông không? Hắn có xứng đáng với bản thân mình ngay từ lúc nhập môn đã kính ngưỡng hắn không?
Hắn không xứng đáng!
La Diên Trung lao lên tích đủ lực, một quyền nện vào mặt Hách Liên Phóng.
Tuy nhiên, nắm đấm của hắn còn chưa tới trước mặt Hách Liên Phóng, Hách Liên Phóng đã giơ tay một luồng linh lực đánh vào trước ngực hắn, đem hắn trực tiếp đánh bay ra ngoài, lưng đập vào bức tường tầng hai rồi ngã xuống.
Hách Liên Phóng nheo mắt nhìn về hướng La Diên Trung dưới đất.
“Ngươi có bệnh à?”
...
Hắn hiện tại ngay cả người giả cũng đánh không lại, La Diên Trung tức phát khóc ngay tại chỗ, sau đó đem viên Thanh Tâm Đan trong miệng nuốt xuống.
Suốt dọc đường này, Thanh Tâm Đan hắn đã nuốt không biết bao nhiêu lần, hễ nuốt vào là tất cả ảo cảnh đều tan biến, bách thí bách linh.
Nhưng ai mà ngờ được, hắn lúc này đều đã nuốt xuống được mấy giây rồi, hình ảnh trước mắt vẫn không hề thay đổi một chút nào, điều thay đổi duy nhất là vị trí của Hách Liên Phóng, hắn đang đi về phía mình, càng đi càng gần.
Cái này dường như, không phải ảo cảnh.
La Diên Trung lập tức sợ đến phát điên.
Đây chính là đại đệ tử thủ tịch của Liệt Dương Điện bọn họ, Nguyên Anh cảnh đấy, loại một tay có thể diệt gọn một đội Luyện Khí ấy, hơn nữa còn là loại nửa đêm sẽ hút hồn phách nữa!
“Ta... ta xin lỗi...”
Thấy Hách Liên Phóng giơ lòng bàn tay đang chuẩn bị một chưởng kết liễu hắn, Diệp Linh Lung bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
“Ngại quá, hắn quả thực có bệnh, từ sau khi tu vi rớt xuống Luyện Khí, người chịu không nổi kích thích này nên đã phát điên rồi, vị đại ca này ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với một kẻ điên.”
“Các ngươi là...”
Diệp Linh Lung vội vàng đưa ngón tay chỉ một cái, chỉ về phía Lục Bạch Vi.
“Người nhà của Hạ Tại Đình.”
Nghe thấy lời này, Hách Liên Phóng quả nhiên thu tay lại, quay người lười để ý tới bọn họ nữa.
Diệp Linh Lung quay đầu liếc La Diên Trung một cái.
“Ngươi tự mình đứng dậy được không?”
La Diên Trung vẫn còn chìm đắm trong nỗi sợ hãi khi một tên đệ tử nhỏ bé có tu vi bị áp chế xuống Luyện Khí kỳ mà dám lao tới nện vào mặt đại đệ tử thủ tịch của bọn họ.
Đã bảo Lục Bạch Vi không đáng tin không đáng tin rồi, sao hắn lại nhất thời kích động mà tin chứ?
“Ta đứng không nổi, ngươi có thể...”
“Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi đi, dù sao cũng chẳng có việc gì của ngươi cả.”
...
Cũng thôi, đứng dậy làm gì chứ? Có việc gì của hắn đâu chứ?
Bên kia, Lục Bạch Vi và Mục Tiêu Nhiên cùng nhau đứng trước mặt Hạ Tại Đình, thấy Diệp Linh Lung đi tới, Lục Bạch Vi vội vàng ôm lấy cánh tay nàng.
“Tiểu sư muội, hu hu hu... thế mà lại là thật, sao có thể là thật chứ? Muội vừa rồi chẳng phải nói muội cũng thấy người quen sao?”
“Thấy lúc trước ở đại hội thu nhận đệ tử của tu tiên giới, cái tên đệ tử phụ trách thu nhận đệ tử của Liệt Dương Điện kia, lúc đó hắn hung dữ bảo muội cút xa một chút, muội liền quen mắt hắn rồi.”
...
Lục Bạch Vi từng nghĩ tới vạn nghìn cách gặp Hạ Tại Đình, duy chỉ không nghĩ tới cách này.
Nàng vốn tưởng Hạ Tại Đình một tên Kim Đan nhỏ bé không đáng ngại, nhưng không ngờ người ta lắc mình một cái biến thành Nguyên Anh.
Không chỉ là một Nguyên Anh, bên cạnh còn đi theo một Nguyên Anh hút hồn quỷ nữa.
Chỉ dựa vào thực lực của cái đội ngũ nhỏ bé này của bọn họ, đừng nói là đánh cho người ta một trận tơi bời, không bị người ta đánh cho tơi bời là đã tạ ơn trời đất rồi.
“Tiểu sư muội bây giờ chúng ta làm thế nào? Đụng phải tấm thép rồi.”
“Không sao, hắn có thể giả vờ yêu tỷ, tỷ cũng có thể trước tiên giả vờ yêu hắn.”
...
Muội quả thực quá tin tưởng vào kỹ năng diễn xuất của tỷ rồi, áp lực lập tức vô cùng lớn.
“Vi Vi, muội vẫn chưa trả lời ta nha, sao muội lại tới thành Già Vân? Chuyện này cha muội có biết không?”
“Ông ấy tất nhiên biết chứ, chính là ông ấy bảo ta tới đấy!”
“Thực lực của muội ông ấy rõ hơn ai hết, ông ấy bảo muội tới thành Già Vân làm gì?”
Lục Bạch Vi ngẩn ra, làm sao bây giờ? Việc bịa chuyện nàng không thạo.
Diệp Linh Lung thấy vậy vội vàng thay nàng trả lời.
“Cha tỷ ấy bảo tỷ ấy tới thành Già Vân tìm huynh.”
“Tìm ta? Muội lo lắng cho ta đến vậy sao?”
“Đúng, cha tỷ ấy lo lắng huynh cầm cái Loạn Tâm Kính của nhà bọn họ rồi bỏ trốn, bảo tỷ ấy giúp đỡ đòi lại cái Loạn Tâm Kính.”
Nghe thấy lời này Hạ Tại Đình ngẩn ra một lúc, còn Lục Bạch Vi thì điên cuồng gật đầu.
Lúc này Hạ Tại Đình không vui nhíu mày lại.
“Ta sắp cưới Vi Vi rồi, chúng ta sau này chính là người một nhà, ta sao có thể tư thông cái Loạn Tâm Kính của nhà bọn họ chứ?”
“Ngũ sư tỷ, tỷ nghe thấy chưa? Huynh ấy nói huynh ấy lập tức trả lại cho tỷ kìa.”
Mắt Lục Bạch Vi lập tức sáng lên, không hổ là tiểu sư muội, cái này cũng quá biết cách dắt người ta vào hố rồi!
Thế là nàng vội vàng phối hợp hướng về phía Hạ Tại Đình đưa tay ra.
“Trả ta, cảm ơn.”
...
Hạ Tại Đình không ngờ cái miệng của đứa trẻ trước mắt này lại lợi hại đến vậy.
“Ngươi là hạng người gì?”
“Muội là hạng người gì không ảnh hưởng đến việc huynh trả Loạn Tâm Kính nha, chúng ta chuyện nào ra chuyện đó, đừng có trộn lẫn vào nhau mà không rõ ràng, huynh do dự lâu như vậy, không phải là không muốn trả chứ?”
...
Lông mày Hạ Tại Đình nhíu càng sâu hơn, trên tay lại không có một chút động tác nào.
“Sư tỷ, cha tỷ lo lắng không sai đâu, tỷ ngàn dặm xa xôi, không màng an nguy, cửu tử nhất sinh tới đây tìm huynh ấy, tỷ cuối cùng cũng tìm thấy huynh ấy, nhưng rốt cuộc huynh ấy lại căn bản không quan tâm đến lời hứa với tỷ.”
Lục Bạch Vi trợn tròn mắt, nàng còn chưa nghĩ ra từ, miếng thịt sau lưng nàng liền bị Diệp Linh Lung hung hăng nhéo một cái, đau đến mức nước mắt nàng lập tức bay ra ngoài.
Lục Bạch Vi thuận thế khóc rống lên, khóc to đến mức khiến người ta phiền lòng loạn ý.
“Không ngờ nha không ngờ, ông già nhà ta nhìn lầm người dẫn đến ta gửi gắm sai người, nửa đời sau này biết làm sao đây nha, ta không sống nổi nữa!”
“Sư tỷ tỷ tuyệt đối đừng có kích động, Lục bá phụ tràn đầy mong đợi hai người có thể cùng nhau mang về Tục Hỏa Châu, nếu tỷ ở thành Già Vân có mệnh hệ gì, ông lão nhà tỷ chắc chắn sẽ đi tìm Hạ gia tính sổ đấy, đến lúc đó hai nhà nếu đánh nhau thì phiền phức lắm, tỷ không được có chuyện gì nha!”
Thông tin trong lời này của Diệp Linh Lung quá nhiều, nghe đến mức lông mày Hạ Tại Đình đều xoắn lại.
“Đừng khóc nữa!”
“Vậy huynh có thể trả lại cho ta chưa?”
“Những gì các ngươi nói ta không tin, cha muội sao có thể bảo muội tới đòi lại Loạn Tâm Kính?”
Lục Bạch Vi ngẩn ra, nàng quay đầu nhìn về phía Diệp Linh Lung.
“Muội bảo đảm muội tuyệt đối không hề nói dối, muội lấy danh dự của sư phụ muội ra bảo đảm với huynh! Muội người nhẹ nói khẽ không đáng nhắc tới, nhưng sư phụ muội là chưởng môn một tông, muội lấy ông ấy ra bảo đảm với huynh sẽ đáng tin hơn một chút.”
Lời này của Diệp Linh Lung vừa nói ra, Lục Bạch Vi vội vàng bám theo.
“Đúng vậy, ta lấy tính mạng của sư phụ ta ra bảo đảm với huynh! Không tin ta để ngũ sư huynh ta cũng thề luôn, huynh ấy là hạng người gì huynh biết mà.”
Lời vừa dứt, hai nàng song song nhìn về phía Mục Tiêu Nhiên.
Mục Tiêu Nhiên im lặng nãy giờ bỗng nhiên bị chú ý tới, hắn ngẩn ra một lúc.
“Ta, ta lấy khí vận nửa đời sau của sư phụ... sư phụ ta ra bảo đảm với huynh, như vậy được không?”
Mục Tiêu Nhiên nói xong, đang nằm ở góc tường không ai hỏi han La Diên Trung cũng hét lớn một tiếng.
“Ta lấy cái đầu trên cổ của đại sư huynh chúng ta ra bảo đảm với huynh, lời dặn dò của cha nàng ta cũng nghe thấy rồi, nếu ta nói dối, vậy thì để đại sư huynh của ta bị thiên lôi đánh xuống, tu vi đứt đoạn, chúng bạn xa lánh, người người căm ghét, chết không tử tế!”
Tiếng hét đầy khí thế này của hắn, khiến tất cả mọi người có mặt đều chấn động.
Bọn họ sở dĩ dám lấy sư phụ ra bảo đảm là vì ông ấy cả đời ở trong hộ tông đại trận của Thanh Huyền Tông sống qua ngày, danh dự không liên quan đến ông ấy, tính mạng sẽ không có chuyện gì, còn về khí vận, cùng lắm là lúc leo núi bị ngã một cái, chịu thiệt chút cũng chẳng sao.
Nhưng cái của La Diên Trung này, cái này chẳng phải hơi ác quá sao?
Đề xuất Huyền Huyễn: Trảm Thần
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ