Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1140: Ta Chỉ Là Một Kẻ Phế Vật

Chương 1139: Ta Chỉ Là Một Kẻ Phế Vật

Mạn Thù Nhu trợn tròn mắt.

“Nhưng tôi vừa nãy đã nói, tháp địa cung chỉ có tộc Bỉ Ngạn Hoa...”

Cô ta nói được một nửa bỗng nhiên nhận ra điều gì đó.

“Lẽ nào hắn... hắn chính là đứa trẻ năm đó cô cô để lại?”

“Chẳng trách đại tỷ tôi phát điên lên, thà phá hoại địa cung cũng nhất định phải tìm được người ra!”

“Hóa ra là hắn, hóa ra hắn ở đây!”

Mạn Thù Nhu chấn kinh nhìn chằm chằm Thẩm Ly Huyền, Diệp Linh Lung tiến lên một bước, chặn ở giữa Mạn Thù Nhu và Thẩm Ly Huyền.

“Cô hiện tại cùng chúng tôi trên một con thuyền, cô nếu không đưa chúng tôi đi, mà là bị đại tỷ cô đụng phải cô cùng chúng tôi ở bên nhau, cô cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì đâu.”

Mạn Thù Nhu ánh mắt chuyển sang trên người Diệp Linh Lung, cô ta biết Diệp Linh Lung đang bảo vệ Thẩm Ly Huyền, sợ mình biết được thân phận của Thẩm Ly Huyền mà có ý nghĩ khác.

“Cô yên tâm, hắn là ai đối với tôi mà nói một chút cũng không quan trọng, những chuyện đại tỷ tôi để tâm, tôi một cái cũng không quan tâm.”

Mạn Thù Nhu thở dài một tiếng.

“Tôi chỉ là không ngờ, tuổi tác của hắn nhỏ như vậy, tu vi vậy mà cũng tới Độ Kiếp kỳ, thiên phú của hắn thật tốt nha. Nếu tôi cũng có thiên phú như vậy...”

Mạn Thù Nhu khựng lại một chút đổi một chủ đề khác.

“Nếu thời gian dài thêm một chút, đại tỷ tôi có lẽ thực sự chặn không nổi hắn rồi.”

Nói xong cô ta tự mình lại thở dài một tiếng.

“Gần tháp địa cung đúng là có một nơi tương đối an toàn, tôi có thể đưa các người đi, nhưng các người nghĩ kỹ rồi, thực sự đi tháp địa cung đại tỷ tôi ngay lập tức chắc chắn sẽ phát hiện, tới lúc đó liền không có đường lui rồi.”

“Chúng ta hiện tại chẳng phải cũng không có đường lui rồi sao?” Diệp Linh Lung vặn hỏi.

“Các người quyết định xong rồi tôi liền đưa các người đi, nhưng tôi nói trước, tôi sẽ không đứng ở phía đối diện đại tỷ tôi, tôi chỉ dẫn đường cho các người, những chuyện còn lại tôi sẽ không nhúng tay vào đâu.” Mạn Thù Nhu nói: “Giúp các người một trận, các người cũng sẽ không bán đứng tôi chứ?”

“Không đâu.”

“Vậy được, các người đi theo tôi.”

Mạn Thù Nhu dẫn theo Diệp Linh Lung bọn họ chuyển hướng từ cửa sau địa cung lần nữa tiến vào khu vực cốt lõi của địa cung.

Càng đi vào trong, người tuần tra liền càng nhiều, động tĩnh phía trước cũng càng lớn.

Cũng may Mạn Thù Nhu đối với địa cung quá quen thuộc rồi, đối với thị vệ cũng rất quen thuộc, nên cô ta dễ dàng né tránh tất cả mọi người, thành công đưa họ đi ngang qua tháp địa cung, tiến vào trong một mật thất không xa tháp địa cung.

Mật thất này là một gian kho chứa đồ, không gian rất lớn, vật che chắn cũng khá nhiều, bên trong đặt rất nhiều thứ dùng để tế tự.

Sau khi vào trong, Mạn Thù Nhu dùng chìa khóa khóa chặt cửa lại, âm thanh bên ngoài lập tức bị ngăn cách.

Xem bộ dạng, cái kho này thuộc quyền quản lý của cô ta, nên cô ta ra vào thuận tiện, chìa khóa đầy đủ.

“Nơi này trốn không được lâu, mật thất tu luyện không tìm thấy người, đại tỷ tôi nhất định sẽ lục tìm kho hàng, nên các người muốn làm gì thì đánh nhanh thắng nhanh, không được trì hoãn.” Mạn Thù Nhu nói.

“Chỗ này của cô nhiều đồ quá, tôi có thể dùng không?” Diệp Linh Lung nhìn thấy đầy kho đồ đạc này, tâm trạng cực tốt.

Chỉ cần có vật liệu, nàng có thể tạo ra một thế giới.

“Có thể, cô muốn cái gì tôi có thể giúp cô tìm.” Mạn Thù Nhu nói.

Diệp Linh Lung nghe thấy lời này, lập tức lấy giấy bút ra bắt đầu lập kế hoạch.

Không gian trước tháp địa cung rộng rãi, ở đây tạo một cái kết giới có thể chặn tất cả mọi người lại, cái kết giới này ngoài việc có thể chặn người, trong tình huống có đủ vật liệu, nàng còn có thể làm ra thêm nhiều chức năng khác nữa.

Diệp Linh Lung đã bắt đầu sự chuẩn bị của mình, những người còn lại cũng tìm một nơi ngồi xuống, chuẩn bị cho một trận đánh cứng tiếp theo.

Mạn Thù Nhu còn muốn nói cái gì đó, lúc này Tô Uẩn Tu đi tới trước mặt cô ta.

“Ta có thể hỏi cô chút chuyện không?”

“Tôi biết huynh muốn hỏi cái gì.” Mạn Thù Nhu thở dài một tiếng: “Huynh liền không thích tôi đến thế sao? Tôi có chỗ nào không tốt chứ? Hay là vì trong lòng huynh chỉ có Diệp biểu muội của huynh?”

“Không liên quan tới biểu muội, chuyện giữa chúng ta, đừng lôi kéo người khác vào.” Tô Uẩn Tu nói: “Cô trước tiên tự hỏi chính mình đi, cô có thực lòng thích ta không?”

“Nếu tôi không thích huynh, tôi làm sao có thể mạo hiểm lớn như vậy tới cứu huynh chứ?”

“Nhưng ta không nhìn thấy tình yêu trong mắt cô.”

Mạn Thù Nhu ngẩn ra.

“Ta ở Cửu U Thập Bát Uyên đã gặp qua quá nhiều người, đủ mọi hạng người, họ nghĩ cái gì ta rất dễ dàng liền có thể nhìn ra.”

“Vậy huynh đều có thể nhìn ra, huynh còn hỏi tôi làm gì?”

“Bởi vì nếu lần này chúng ta có thể thành công ra ngoài, vậy thì chúng ta liền nợ cô một ân tình, nên ta muốn biết, cô rốt cuộc muốn cái gì.”

Mạn Thù Nhu không kiên trì nữa, cô ta thở dài một tiếng.

“Tôi cứu các người, chẳng qua là hy vọng huynh cũng cứu cứu tôi.”

“Cứu cô?”

Lời này vừa thốt ra, ngoài Diệp Linh Lung ra, những người khác đều tò mò ngẩng đầu lên.

“Tôi muốn rời khỏi tộc Bỉ Ngạn Hoa, tôi thiên phú không tốt, tôi chỉ là một kẻ phế vật, tôi không muốn tiếp tục ở đây giãy giụa nữa, để tôi rời khỏi đây, đi đâu cũng được, cho dù là cuối cùng phát điên rồi hủy diệt rồi chết rồi, tôi cũng nhận!”

“Tộc Bỉ Ngạn Hoa, làm sao vậy?”

Mạn Thù Nhu cười khổ một tiếng.

“Các người không hiểu, các người đều không hiểu, cùng là yêu giới tứ đại tộc, nhưng Bỉ Ngạn Hoa để đứng vững ở yêu giới đã phải trả giá bao nhiêu. Tộc Bỉ Ngạn Hoa tại sao nhân đinh thưa thớt, lại tại sao người sống sót được mỗi một người đều mạnh như vậy?

Bởi vì có thể từ Vương thành Bỉ Ngạn Hoa thực sự đi ra ngoài, đi tới tầm mắt của yêu tộc toàn bộ đều là trải qua hành hạ, từ trong đau khổ thoát ra, là cường giả trăm chọn một.

Mà tôi không phải nha, tôi chẳng qua là dựa vào việc trên người mang huyết mạch vương tộc mới có tư cách rời khỏi Vương thành Bỉ Ngạn Hoa, xuất hiện trong tầm mắt của tất cả mọi người, tôi không thể dựa vào bản lĩnh của mình thoát ra được, tôi là một kẻ phế vật nha!”

Mạn Thù Nhu vừa nói, vừa khóc đến mức nước mắt đầm đìa.

“Tôi muốn rời khỏi tộc Bỉ Ngạn Hoa, nên năm đó đi Hồ tộc lúc đó, tôi muốn trốn, nhưng không ngờ rơi vào trong lồng giam của huynh. Để tiếp tục thoát ra, tôi muốn ông nội cùng huynh định hạ hôn ước.”

“Đã cô muốn rời khỏi tộc Bỉ Ngạn Hoa, vậy tại sao ta nhảy Cửu U Thập Bát Uyên bao nhiêu năm, cô vẫn chưa hủy bỏ hôn ước?” Tô Uẩn Tu hỏi han.

“Bởi vì hôn ước này một khi hủy bỏ, tôi liền lại không còn cơ hội gả tới nơi khác nữa rồi. Năm đó là vì vương của hai tộc có mặt, mọi người không tiện từ chối, ông nội tôi mới đồng ý định hôn đấy.

Hiện tại là đại tỷ tôi nắm quyền, chị ta tuyệt đối không cho phép một người không thoát khỏi khổ hải như tôi, không hoàn thành lột xác như tôi rời khỏi tộc Bỉ Ngạn Hoa, tiết lộ bí mật của Bỉ Ngạn Hoa.

Không có cơ hội rồi, lại cũng không có cơ hội như năm đó nữa rồi nha!

Nên, huynh là khúc gỗ nổi duy nhất của tôi trong biển cả mênh mông này, tôi không thể buông tay nha, buông tay rồi cả đời này tôi đều không ra ngoài được rồi!”

Mạn Thù Nhu nói tới đây cảm xúc kích động không thôi, đã khóc không thành tiếng.

“Các người không hiểu, các người thực sự không hiểu tộc Bỉ Ngạn Hoa rốt cuộc đau đớn nhường nào, cái loại đau đớn không thể khống chế, tùy lúc đi trên bờ vực phát điên đó, các người không hiểu, tôi không muốn tiếp tục sống những ngày tháng như thế này nữa.”

Nói xong, cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ly Huyền.

“Nỗi đau như vậy, huynh cũng từng trải qua mà.”

“Ta không có.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Trọng Sinh Sau, Nàng Thành Kiếm Đạo Lão Tổ Tông
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện