Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1117: Muội Trông Còn Đẹp Hơn Lúc Trước

Chương 1116: Muội Trông Còn Đẹp Hơn Lúc Trước

Chỉ thấy đứng ở cổng viện là một cô nương xinh đẹp, nàng mặc một bộ váy lụa đỏ, bộ váy lụa thấp thoáng phô diễn thân hình uyển chuyển của nàng.

Khác với cách ăn mặc yêu kiều, cảm giác nàng mang lại rất dịu dàng, dịu dàng đến mức có chút yếu đuối.

Gió thổi qua người nàng, còn có thể ngửi thấy một mùi thuốc thoang thoảng trong không khí.

Thoạt nhìn không thấy đặc điểm chân thân yêu tộc trên người nàng, nhưng người nhìn thấy không hề do dự, lập tức biết nàng là một bỉ ngạn hoa yêu, nhìn tuổi tác và vóc dáng này chắc hẳn là một công chúa.

Cộng thêm việc nàng chủ động đến viện tử này, mười phần chắc chín chính là vị công chúa nhỏ nhất của tộc Bỉ Ngạn Hoa, Mạn Thù Nhu.

“Ta đến tìm Tô công tử.” Mạn Thù Nhu nói, ánh mắt chỉ dừng lại trên người một mình Tô Duẫn Tu.

Tô Duẫn Tu thấy vậy, liền đẩy Phương Cao Phi đang chắn trước mặt mình ra, đi về phía nàng.

“Tại hạ Tô Duẫn Tu kiến quá tiểu công chúa.”

Động tác của hai người này làm Phương Cao Phi chợt nhớ lại lúc trước anh cả của Tô Duẫn Tu từng nói, Tô Duẫn Tu và tộc Bỉ Ngạn Hoa có hôn ước, hiện giờ nhìn qua, chính là hai người này rồi!

Nhận thức được điểm này, đôi mắt Phương Cao Phi lập tức sáng rực lên, hắn vội vàng tìm một vị trí đắc địa đứng đó xem hóng hớt.

“Ta nghe hạ nhân nói, chàng vừa đến đã yêu cầu gặp ta.”

Tô Duẫn Tu ngẩn ra, hắn hôm qua quả thật có nói với quản sự chuyện như vậy, nhưng hắn cứ ngỡ mình sẽ được đưa đi bái kiến nàng, không ngờ nàng lại tự mình đến.

Bao nhiêu người đang nhìn thế này, hắn có chút trở tay không kịp, dù sao hủy hôn cũng chẳng phải chuyện gì quang minh chính đại.

“Ta hôm qua đi tu luyện nên không kịp hồi đáp chàng, chàng chắc không tưởng là ta không muốn gặp chàng chứ?”

Mạn Thù Nhu nói một cách vô cùng uất ức, giọng điệu còn có chút ý tứ làm nũng.

Tô Duẫn Tu không ngờ năm đó gặp mặt vội vã đính hôn, giữa chừng mới gặp mặt lần thứ hai, sao nàng lại dùng giọng điệu này... cứ như thể họ là đôi tình nhân nhỏ lâu ngày gặp lại vậy.

“Tự nhiên là không rồi, nàng nếu có việc tự nhiên nên bận việc của nàng trước, ta dù sao cũng sẽ luôn ở đây, nàng có thể triệu kiến bất cứ lúc nào.”

“Theo lý thì ta nên triệu kiến chàng, nhưng ta vừa nghe chàng muốn gặp ta, ta liền cũng không đợi nổi nữa.” Mạn Thù Nhu dịu dàng mỉm cười, nàng nói: “Chàng chắc sẽ không thấy ta đường đột chứ?”

“Tự nhiên là không rồi.”

“Duẫn Tu, bao nhiêu năm không gặp, chàng trông còn đẹp trai hơn lúc trước nữa.”

Tô Duẫn Tu toàn thân cứng đờ, hắn ngơ ngác nhìn Mạn Thù Nhu hồi lâu không nói nên lời.

Không phải chứ, giữa thanh thiên bạch nhật, đã bắt đầu tán tỉnh rồi sao?

Hắn thậm chí có thể liếc thấy Phương Cao Phi đứng bên cạnh cười đến mức hoa chân múa tay, thật là xấu xí quá đi.

“Chàng so với trước đây tự tin hơn rồi, trong mắt có ánh sáng cũng có nhuệ khí, chàng không còn là cái cậu bé đáng thương bị nhốt trong viện năm xưa nữa rồi.”

“Công chúa, những lời này...”

“Ta biết, những lời này nên để lát nữa lúc chúng ta ở riêng với nhau hãy nói, nhưng ta không kìm lòng được mà.”

Mạn Thù Nhu cười rạng rỡ hơn.

“Hơn nữa chàng cũng đừng gọi ta là công chúa, ta gọi chàng là Duẫn Tu, chàng gọi ta là A Nhu là được rồi.”

Tô Duẫn Tu không ngờ sáng sớm ra, vừa bị Phương Cao Phi bạo kích, giây tiếp theo đã bị Mạn Thù Nhu bạo kích rồi, hắn lúc này không hiểu nổi rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu.

“Chàng gọi đi.”

Nàng thật sự chẳng sợ có người khác ở hiện trường nha.

“A Nhu.”

Mạn Thù Nhu cười còn rạng rỡ hơn cả trăm hoa đua nở trong vườn này.

“Chàng gọi nghe hay thật đấy.”

Tô Duẫn Tu hiếm khi cảm thấy có lửa đang đốt trên mặt.

“Được rồi, ta đưa chàng đi dạo trong vương thành, cho chàng thấy nơi ta sinh sống từ nhỏ trông như thế nào.”

Nói xong, Mạn Thù Nhu đang định quay người dẫn đường, lại nghe Tô Duẫn Tu phía sau nói một tiếng “đợi chút”, thế là nàng dừng bước quay đầu lại.

“Ta đi nói với em họ nhà ta một tiếng.”

Ánh mắt Mạn Thù Nhu lập tức tối sầm lại.

“Chàng còn mang theo một cô em họ đến nữa sao?”

“Đúng vậy, nàng hãy đợi một lát.”

Tô Duẫn Tu quay đầu lại, đi đến trước cửa phòng Diệp Linh Lung gõ gõ cửa.

“Em họ, muội dậy chưa?”

Hắn vừa hỏi xong cửa phòng mở ngay lập tức, từ bên trong lộ ra một đôi mắt hóng hớt và vui vẻ, nhìn qua là biết ngay căn bản chẳng phải vừa ngủ dậy, mà là đã xem náo nhiệt cả buổi sáng rồi.

“Anh họ, huynh vào lúc này mà nhắc đến tôi, thật là không hiểu phong tình chút nào, người ta sẽ hiểu lầm đó.”

...

Tô Duẫn Tu hạ thấp giọng.

“Muội đừng có lấy ta ra làm trò đùa, muội biết ta đến là để hủy hôn mà.”

“Đã đến mức này rồi, huynh còn nỡ hủy sao?”

“Không quên sơ tâm, mới có thể đạt được kết quả cuối cùng!”

“Huynh thật vô tình quá đi.”

“Được rồi đó, ta phải đi ra ngoài với nàng ấy một chuyến, để nói rõ mọi chuyện, muội hãy ngoan ngoãn ở trong viện đừng có chạy lung tung, lại xảy ra chuyện là ta không kịp cứu muội đâu.”

“Ồ.”

???

Tô Duẫn Tu mày nhíu lại, cảm thấy không đúng lắm.

“Cái giọng điệu này của muội sao giống như phụ huynh không có nhà, muội bắt đầu ủ mưu quậy phá vậy?”

“Không có đâu.”

Thấy Tô Duẫn Tu ở ngoài cửa phòng nói chuyện với người ta lâu như vậy, Mạn Thù Nhu có chút không vui.

“Duẫn Tu, em họ sao không ra ngoài? Sau này sắp thành người một nhà rồi, ta cũng muốn gặp muội ấy.”

Ba chữ “người một nhà” lọt vào tai Tô Duẫn Tu, làm đầu óc hắn ong ong.

Ba người họ ai với ai cũng chẳng phải người một nhà cả, nếu thật sự thành người một nhà, cái cảnh tượng đó hắn không dám nghĩ tới.

“Em họ vừa mới dậy, chưa kịp rửa mặt chải đầu nên không tiện lắm...”

Tô Duẫn Tu lời còn chưa dứt, Diệp Linh Lung đã mở cửa phòng, từ bên trong bước ra, làm Tô Duẫn Tu đang tựa vào cửa suýt chút nữa ngã nhào.

“Tiện chứ, tiện lắm luôn, công chúa chào nàng nha.”

Mạn Thù Nhu khi nhìn thấy Diệp Linh Lung, nụ cười trên mặt biến mất hoàn toàn.

“Chào muội, Duẫn Tu, cô em họ này của chàng trông thật xinh đẹp quá đi.”

“Công chúa nàng cũng rất xinh đẹp.”

Diệp Linh Lung nói xong thấy Tô Duẫn Tu vẫn còn ở bên cửa, nàng quay đầu nắm lấy tay áo hắn, kéo hắn đi tới trước mặt Mạn Thù Nhu.

“Nghe nói nàng và anh họ tôi muốn ra ngoài đi dạo, tôi chúc hai người chơi vui vẻ nha, còn về phần tôi, hai người không cần lo lắng đâu...”

Diệp Linh Lung nói được một nửa, bỗng nhiên khựng lại một chút, trong mắt người ngoài trông có vẻ như tâm trạng có chút không ổn.

“Hai người không cần lo lắng, tôi ở trong viện rất an toàn, tôi đợi hai người về là được rồi.”

“Được.” Mạn Thù Nhu gật gật đầu.

“Vậy tôi giao anh họ cho nàng nha.”

Diệp Linh Lung nói xong dùng lực đẩy Tô Duẫn Tu về phía trước Mạn Thù Nhu, tuy nhiên nàng dường như dùng lực không đúng chỗ, Tô Duẫn Tu không tiến về phía trước, trái lại là nàng không kiểm soát được cơ thể mà nhào về phía trước một cái.

Cú nhào này, trực tiếp nhào lên người Mạn Thù Nhu, làm nàng ta không kịp đề phòng suýt chút nữa bị nhào ngã.

Mạn Thù Nhu nghiêng người lùi lại vài bước, lúc này mới đỡ được Diệp Linh Lung để giữ thăng bằng cho cả hai.

“Muội không sao chứ?” Mạn Thù Nhu hỏi.

“Tôi không sao.” Diệp Linh Lung lắc đầu, rồi chỉ vào cánh tay Mạn Thù Nhu kinh hãi kêu lên: “Cánh tay của nàng chảy máu rồi, xin lỗi, tôi... tôi làm nàng bị thương rồi!”

Mạn Thù Nhu nhìn thấy dưới lớp áo lụa của mình, cánh tay được quấn bằng dải lụa đỏ rỉ ra chút máu, lông mày khẽ nhíu lại.

“Không sao đâu, không phải muội làm ta bị thương đâu, là lúc ta luyện công làm bị thương đó, ta về thay thuốc là được rồi.”

Đề xuất Cổ Đại: Ta Giả Chết Rời Đi, Kẻ Ta Từng Chinh Phục Hóa Điên Cuồng
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện