Chương 1115: Ta Bị Tộc Bỉ Ngạn Hoa Nhắm Vào Rồi!
Lúc này, ở viện tử bên cạnh, Hoắc Chi Ngôn thở dài một tiếng.
“Thấy chưa? Hai người họ chắc chắn vừa về là đóng cửa phòng lại, cũng không biết ở bên trong làm cái gì, thật là khiến người ta lo lắng quá đi.”
Lời này vừa dứt, con cá yêu đang nằm trên bờ tường nhảy xuống, đáp một tiếng: “Vâng” rồi quay người đi vào trong phòng.
“Rốt cuộc đến khi nào em họ mới biết, ta mới là người cùng một hội với muội ấy nhỉ?”
Hoắc Chi Ngôn cảm thán xong, tùy tùng của hắn dừng bước quay đầu lại.
“Ngài từ khi nào cùng một hội với nàng ta vậy?”
“Không phải sao?”
Trong phòng, Tô Duẫn Tu vừa đóng cửa xong, liền đặt cái rương nặng trịch đó lên bàn của Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung đặt tay lên nắp rương, đang định mở rương ra, liền nghe Tô Duẫn Tu hỏi: “Muội vừa rồi gặp nguy hiểm à?”
“Ta vừa rồi đã vào khu rừng đó, bên ngoài khu rừng có trận pháp, trung tâm trận pháp giấu một cái viện tử, trong viện tử có pháp trận rất phức tạp. Không chỉ vậy, trong khu rừng đó còn giấu rất nhiều thứ ta chưa kịp thấy, ví dụ như, một con sông cần được che giấu.”
Tô Duẫn Tu kinh ngạc nhìn Diệp Linh Lung, thật sự để nàng đi tới nơi giấu bí mật của tộc Bỉ Ngạn Hoa sao?
“Chỉ vậy thôi? Chẳng phải muội gặp nguy hiểm sao?”
“Ta ở đó gặp một tên bỉ ngạn hoa yêu, tu vi của hắn ở Đại Thừa, hắn muốn giết ta, cái này tính là nguy hiểm không?”
Nghe thấy lời nói thản nhiên này của Diệp Linh Lung, Tô Duẫn Tu suýt chút nữa không nhịn được mà nhảy dựng lên.
“Cái này sao không tính là nguy hiểm? Muội một Hợp Thể, ngay trên địa bàn của người ta mà gặp Đại Thừa đó!”
“Nếu không phải tùy tùng của Hoắc Chi Ngôn là con cá yêu đó đến sớm một bước, ta đã định giao thủ với hắn xem sao rồi.”
...
Tốt tốt tốt, không hổ là Diệp tổ tông, có thể tự mình tìm chết tuyệt đối không kéo theo người khác.
“Nhưng vạn nhất muội đánh không lại thì sao? Chẳng phải muội để lại truy tung trận cho ta sao? Muội vừa rồi sao không thông qua truy tung trận mà thông báo cho ta hả? Có ta ở đó dù sao cũng có người bọc hậu cho muội mà. Ta thấy truy tung trận pháp trở nên rất không ổn định ta đều sợ chết khiếp, vội vàng men theo lộ trình đuổi theo qua đó.”
“Ta không nghĩ nhiều đến thế.”
“Không phải, cái gì gọi là muội không nghĩ nhiều đến thế, muội là cảm thấy muội nhất định có thể đánh thắng? Người ta là Đại Thừa đó! Diệp tổ tông của ta ơi, muội cũng quá tự tin rồi!”
“Thực ra ta không tự tin lắm, nhưng ta thấy huynh có thể cho ta cái sự tự tin này.”
???
Tô Duẫn Tu trợn tròn mắt, nàng có ý gì?
“Bích Liên, chúng ta thử xem sao đi.”
!!!
Dù sao hắn cũng là đệ tử thân truyền được Yêu Vương nhắm trúng, siêu cấp thiên tài của Yêu giới, nàng vậy mà muốn lấy mình ra để tăng thêm sự tự tin?
“Không thử.”
Tô Duẫn Tu dứt khoát từ chối, chuyện này đối với hắn chẳng có lợi lộc gì, đánh thắng là lẽ đương nhiên, đánh thua thì hắn mất mặt chết đi được.
“Thôi vậy, giờ không phải lúc.”
Diệp Linh Lung lấy từ trong nhẫn ra một cánh hoa bỉ ngạn đưa cho Tô Duẫn Tu.
“Đây là cánh hoa của tên bỉ ngạn hoa yêu mà ta nhặt được, hắn rất kỳ lạ, hắn không quan tâm ta là ai, hắn chỉ muốn giết ta.”
“Quả thật kỳ lạ.” Bích Liên nhận lấy cánh hoa đặt trong lòng bàn tay: “Người bình thường gặp kẻ khác đột nhập vào cấm địa của mình, chắc chắn phải thẩm vấn chứ, huống hồ muội còn không phải tộc Hoa, vậy mà hắn chỉ giết không hỏi.”
“Hơn nữa huynh đã nói với ta, tộc Bỉ Ngạn Hoa chỉ có ba vị công chúa, cha của họ đã qua đời rồi.”
“Sao thế?”
“Người đó là một nam tử, trông còn rất trẻ, không giống Hoa Vương.”
“Tuy nhìn người không thể nhìn mặt, nhưng tu vi của Hoa Vương là Độ Kiếp kỳ, muội một Hợp Thể không thể nào đánh thắng được, càng không thể nảy ra ý định đánh ngược lại.”
“Vậy nam tử này là ai?”
“Có khi nào là chi nhánh của vương tộc Bỉ Ngạn Hoa không?”
“Chi nhánh có thể vào được cấm địa quan trọng như vậy sao?”
Tô Duẫn Tu im lặng vài giây, về lý thuyết thì chuyện này là không thể.
“Chẳng lẽ là cha của ba vị công chúa này?”
“Cũng không phải không có khả năng, nhưng ta vẫn thấy kỳ lạ.” Diệp Linh Lung thở dài một tiếng: “Thôi bỏ đi, dù sao hiện giờ ta cũng chẳng nghĩ ra kết quả gì, cứ để đó đã.”
“Không để đó thì còn làm gì được nữa? Sau đêm nay họ đã tăng cường canh gác rồi, những ngày tới muội đừng hòng ra khỏi cửa đi dạo nữa.” Tô Duẫn Tu buồn cười nói.
“Vậy thì tạm thời không dạo, ta còn phát hiện ra những chuyện thú vị khác.”
“Chuyện gì? Muội nói chắc không phải là Hoắc Chi Ngôn đấy chứ?” Vừa nhắc đến hắn, Tô Duẫn Tu liền không nhịn được mà mày nhíu chặt.
Diệp Linh Lung khẽ cười một tiếng mở cái rương Hoắc Chi Ngôn tặng nàng ra, nhìn thấy những thứ trong rương, nàng vừa kinh ngạc nhưng lại thấy đúng như dự đoán.
“Cái biểu cảm này của muội, là thứ gì vậy?”
Tô Duẫn Tu tò mò đứng dậy nhìn một cái, rồi lập tức trợn tròn mắt.
“Không phải chứ! Sao hắn lại hào phóng đến vậy? Những thứ này món nào món nấy đều giá trị không nhỏ nha, hắn vậy mà tặng muội nhiều thế này, hai người có quan hệ gì vậy?”
“Ta cũng tò mò nè, chúng ta có quan hệ gì vậy, mà hắn nửa đêm nửa hôm không ngủ đi theo sau lưng ta.”
Diệp Linh Lung tuy nói vậy, nhưng nụ cười treo trên khóe miệng chưa từng tắt.
“Diệp tổ tông, cái nụ cười này của muội, chắc không phải là đã đoán ra rồi chứ?”
“Chưa đoán ra, chỉ là có ý tưởng rồi.” Diệp Linh Lung nói: “Anh họ, điểm này huynh thật sự phải kiểm điểm lại một chút rồi.”
Tô Duẫn Tu ngẩn ra.
“Kiểm điểm cái gì?”
“Lúc ta gặp nguy hiểm, sao người đầu tiên xuất hiện bên cạnh ta không phải là huynh nhỉ?”
“Hả? Ta...”
Tô Duẫn Tu vừa định giải thích, nhưng bỗng nhiên hiểu ra ý tứ trong lời nói của Diệp Linh Lung, rồi hắn bỗng vỗ tay một cái.
“Ta biết rồi! Thật sự có người mù yêu muội rồi! Hoắc Chi Ngôn, đã rơi vào lưới tình không thể tự thoát ra được rồi!”
...
Diệp Linh Lung cười khẩy một tiếng, đóng rương lại, không định trả lời lời của hắn.
“Diệp tổ tông, cái sức hấp dẫn không nơi nương tựa này của muội làm thật có chút quá đáng!”
“Bích Liên, nửa đêm rồi, ta muốn đi ngủ.”
“Không phải, chúng ta chưa nói chuyện xong mà. Hắn hiện giờ điên cuồng như vậy, muội có động lòng không? Dạ Thanh Huyền đối xử với muội như vậy, muội có muốn báo thù hắn không?”
Nhìn thấy ngọn lửa hóng hớt bùng cháy dữ dội trong đôi mắt của Tô Duẫn Tu, Diệp Linh Lung lạnh lùng đá hắn một cái.
“Bích Liên, khuyên huynh lúc rảnh rỗi hãy kiểm tra lại cái não đi, huynh có lẽ bị Hắc Long lây bệnh rồi.”
...
Tô Duẫn Tu cuối cùng bị Diệp Linh Lung đuổi ra khỏi phòng.
Một đêm trôi qua, Tô Duẫn Tu bị giọng nói oang oang của Phương Cao Phi đánh thức.
“Tô huynh đệ, Diệp em họ, hai người dậy chưa?”
Tô Duẫn Tu mơ mơ màng màng bò dậy, vệ sinh đơn giản một chút xong liền mở cửa phòng, hắn còn chưa nhìn rõ tình hình, liền thấy Phương Cao Phi lại lao về phía hắn mà ôm.
Hắn vội vàng né sang một bên tránh cái ôm gấu của hắn.
“Cao Phi huynh, có chuyện gì?”
Chỉ thấy hắn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Có chuyện lớn!”
“Chuyện gì?”
Hắn hạ thấp giọng hỏi: “Ưng tộc ta bị tộc Bỉ Ngạn Hoa nhắm vào rồi!”
“Hả?” Tô Duẫn Tu trong lòng kinh hãi, họ ra tay rồi sao?
Chỉ thấy Phương Cao Phi hằn học nói: “Thị vệ bên ngoài Giao tộc và Hồ tộc gấp đôi Ưng tộc ta! Họ chăm sóc các người như vậy, duy chỉ có bỏ qua ta, chắc chắn là có ý đồ với ta rồi, nên mới cố ý cô lập ta!”
...
Tô Duẫn Tu há hốc mồm, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Cái sự chăm sóc này, hay là tặng cho ngươi luôn nhé?
Đúng lúc này, ngoài cổng viện truyền đến một tiếng gõ cửa dịu dàng.
Hai người nhanh chóng quay đầu nhìn lại, khi nhìn thấy người ngoài cổng viện, cả hai đều lộ ra biểu cảm kinh ngạc.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ